Phòng ăn của Thẩm gia bỗng chốc rơi vào sự im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió rít qua khe cửa. Bà Trịnh tái mặt, bàn tay bấu chặt vào khăn trải bàn khi nghe câu tuyên bố đầy ngông cuồng của Quân Triết. Bà ta không ngờ rằng, đứa con chồng vốn lạnh lùng, ghét phụ nữ như anh lại có thể vì một "người vợ hợp đồng" mà công khai đối đầu với mình.
Hạ Diên hít một hơi sâu, cô cảm nhận được sức nóng từ bàn tay Quân Triết đang bao bọc lấy tay mình. Cô không phải là loại phụ nữ thích núp sau lưng đàn ông. Nếu anh đã cho cô một danh phận, cô sẽ cho anh thấy con quỷ trên tòa án có thể làm được gì.
Cô buông nhẹ tay anh ra, tiến lên phía trước một bước, đối diện thẳng với ánh mắt đầy thù hằn của bà Trịnh.
"Phu nhân, cảm ơn bà đã nhắc nhở. Nhưng trên đời này có hai thứ không nên đụng vào: Một là túi tiền của Thẩm Quân Triết, hai là danh dự của Hạ Diên."
Cô cầm tờ báo lên, liếc qua tên tác giả được ký dưới bài viết rồi nhếch môi:
"Tờ báo này thuộc quyền sở hữu của tập đoàn Lâm thị — gia đình của Lâm San, người mà sáng nay con vừa gặp tại tiệm kim hoàn. Việc bôi nhọ danh dự người khác bằng những thông tin sai sự thật là vi phạm Điều 155 Bộ luật Hình sự. Con không chỉ là một 'kẻ đào mỏ', con còn là người có thể đưa cả ban biên tập tờ báo này ra tòa vào sáng thứ Hai tới."
Nói rồi, cô quay sang trợ lý Lâm đang đứng phía sau:
"Lâm trợ lý, phiền anh thu thập tất cả các bản thảo gốc của tờ báo này và gửi thông cáo báo chí: Hạ Diên tôi sẽ kiện Lâm thị vì tội phỉ báng. Số tiền bồi thường... hãy quyên góp hết cho quỹ trẻ em mồ côi."
Thẩm Quân Triết đứng khoanh tay, tựa lưng vào cạnh bàn, đôi mắt sâu thẳm hiện lên vẻ thích thú rõ rệt. Cô gái này không cần anh bảo vệ theo kiểu bao bọc, cô chỉ cần một sân khấu đủ lớn để phô diễn sự sắc sảo của mình.
"Nghe thấy rồi chứ?" – Quân Triết nhàn nhạt lên tiếng, ánh mắt quét qua bà Trịnh một cách cảnh cáo. "Người của con, con sẽ tự dạy dỗ. Không phiền đến phu nhân lo lắng."
Rời khỏi biệt thự Thẩm gia để đến công ty, Hạ Diên ngồi trong xe, sự mạnh mẽ lúc nãy biến mất, chỉ còn lại sự mệt mỏi rã rời. Cô dựa đầu vào cửa kính, nhìn dòng người hối hả qua lại.
"Lúc nãy... cảm ơn anh." – Cô nói nhỏ, mắt vẫn không nhìn sang anh.
"Cảm ơn vì điều gì?" – Quân Triết vẫn đang tập trung vào chiếc máy tính bảng trên đùi.
"Vì đã không để tôi một mình đối diện với bà ta."
Quân Triết dừng thao tác trên màn hình, anh quay sang nhìn cô. Dưới ánh sáng ban ngày, gương mặt Hạ Diên có chút xanh xao. Anh chợt nhớ lại cảm giác khi tay mình áp lên bụng cô tối qua, sự mềm mại và yếu ớt ấy dường như trái ngược hoàn toàn với vẻ "đóa hồng gai" mà cô vừa thể hiện.
"Đó là một phần của hợp đồng. Tôi trả tiền để cô diễn vai phu nhân, không phải để cô bị bắt nạt." – Anh nói, giọng điệu vẫn lạnh lùng nhưng anh đã đưa tay nhấn nút hạ nhiệt độ điều hòa xuống một chút vì thấy cô hơi đổ mồ hôi.
Xe dừng lại trước tòa nhà tập đoàn Thẩm thị. Đây là lần đầu tiên Hạ Diên xuất hiện tại đây với tư cách phu nhân chủ tịch. Mọi ánh mắt của nhân viên đều đổ dồn về phía hai người.
Vừa bước vào thang máy riêng dành cho chủ tịch, Thẩm Quân Triết đột ngột áp sát cô vào thành cabin. Hạ Diên giật mình, tập hồ sơ trên tay suýt rơi xuống.
"Thẩm... Thẩm tổng?"
"Điều khoản số ba trong hợp đồng: 'Tuyệt đối không nảy sinh tình cảm'." – Anh cúi xuống, khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở của anh phả lên cánh mũi mình. "Lúc nãy ở phòng ăn, diễn xuất của cô rất tốt. Nhưng đừng diễn tốt quá mà quên mất bản thân mình là ai."
Hạ Diên cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Sự lạnh lùng đột ngột của anh như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào những rung động nhỏ nhoi vừa mới chớm nở trong cô tối qua.
Cô lấy lại bình tĩnh, nhìn thẳng vào mắt anh, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch: "Anh yên tâm. Luật sư như tôi chỉ tin vào bằng chứng và những con số trên tài khoản. Tình yêu... là thứ biến số không đáng tin cậy nhất trong một vụ kiện. Tôi sẽ không bao giờ để mình thua trong cuộc chơi này."
Quân Triết nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt anh tối sầm lại. Anh buông cô ra ngay khi cửa thang máy mở.
"Tốt. Vậy thì chuẩn bị đi, chiều nay chúng ta sẽ ký bản thỏa thuận chính thức về căn nhà cổ của cô."
Buổi chiều tại văn phòng chủ tịch, không khí làm việc vô cùng căng thẳng. Hạ Diên ngồi ở bàn trà, miệt mài rà soát lại các điều khoản cuối cùng.
Lúc này, một cuộc điện thoại gọi đến máy của Hạ Diên. Là số của người chú tham lam — Hạ Chí.
"Hạ Diên! Con khốn kia! Mày dám dùng quyền lực của Thẩm gia để đóng băng tài khoản của tao sao? Tao là chú mày!" - Tiếng thét lác bên kia đầu dây khiến cô phải để điện thoại ra xa.
"Ông Hạ Chí, tôi đã cảnh báo ông nhiều lần. Căn nhà đó là di chúc của bà nội dành cho tôi. Việc ông làm giả giấy tờ để thế chấp nợ là hành vi lừa đảo."
"Mày giỏi lắm! Được, nếu mày muốn tuyệt tình, tao sẽ cho cả thế giới biết đứa con gái nuôi tội nghiệp của Thẩm gia thực chất là một đứa không cha không mẹ, là loại được nhặt từ bãi rác về!"
Hạ Diên sững người. Bàn tay cầm điện thoại run lên bần bật. Bí mật về thân thế mà bà nội đã cố gắng che giấu cả đời để cô không bị tổn thương, giờ đây lại bị chính người người thân duy nhất dùng làm vũ khí để đâm vào cô.
Một bàn tay to lớn đột nhiên giật lấy chiếc điện thoại từ tay cô.
Thẩm Quân Triết đã đứng sau lưng cô từ lúc nào. Anh lạnh lùng nhìn màn hình điện thoại đang hiện cuộc gọi, rồi áp lên tai mình:
"Ông Hạ Chí đúng không? Tôi là Thẩm Quân Triết. Nếu ông muốn nói chuyện về bãi rác, tôi sẽ cho ông một suất ở bãi rác thành phố ngay tối nay. Còn nếu muốn nói chuyện về pháp luật, phu nhân của tôi sẽ tiễn ông vào tù. Chọn đi."
Nói rồi, anh cúp máy, ném chiếc điện thoại lên sofa.
Quay sang nhìn Hạ Diên, anh thấy cô đang ngồi bất động, hai mắt nhắm nghiền, những giọt nước mắt không kìm được mà lăn dài trên má. Sự mạnh mẽ của "đóa hồng gai" hoàn toàn sụp đổ trước nỗi đau về thân thế.
Quân Triết thở dài một tiếng. Anh không giỏi an ủi người khác, nhưng trong khoảnh khắc này, anh không thể đứng nhìn. Anh ngồi xuống cạnh cô, kéo đầu cô tựa vào vai mình.
"Khóc đi. Ở đây không có ai, cô không cần phải diễn vai luật sư mạnh mẽ nữa."
Hạ Diên vùi đầu vào ngực anh, lần đầu tiên trong đời, cô cho phép mình yếu đuối trước một người đàn ông. Cô khóc vì uất ức, vì cô độc, và vì nhận ra rằng... trong cái thế giới tàn nhẫn này, người duy nhất chìa tay ra với cô lại là kẻ cô vừa ký hợp đồng mua bán linh hồn.
Hơi ấm từ lồng ngực Quân Triết và mùi đàn hương dịu nhẹ dường như là liều thuốc giảm đau tốt nhất. Cô không biết rằng, khi anh ôm cô, bàn tay anh đã siết lại rất chặt, và ánh mắt anh hiện lên một sự bảo vệ còn mạnh mẽ hơn bất kỳ điều khoản hợp đồng nào.