Tiếng khóc của Hạ Diên nhỏ dần, chỉ còn lại những tiếng nấc khan nghẹn ngào trong lồng ngực Thẩm Quân Triết. Chiếc sơ mi đắt tiền của anh thấm đẫm nước mắt, nhăn nhúm lại, nhưng anh chẳng hề bận tâm. Đôi bàn tay vốn chỉ quen ký kết những thương vụ triệu đô, giờ đây lại vụng về vỗ nhẹ lên lưng cô, nhịp nhàng như đang vỗ về một giấc mơ tan vỡ.
Khi Hạ Diên ngẩng đầu lên, đôi mắt cô đỏ hoe, hơi sưng nhưng đã lấy lại được chút tiêu cự. Cô vội vàng lùi lại, dùng tay lau sạch dấu vết yếu đuối trên mặt.
"Tôi... tôi xin lỗi. Tôi sẽ đền tiền giặt ủi cho anh." - Giọng cô khàn đặc, đầy sự ngượng ngùng.
Thẩm Quân Triết đứng dậy, chỉnh lại cổ áo, ánh mắt bình thản như chưa từng có cuộc tiếp xúc thân mật vừa rồi. Anh không trả lời về chiếc áo, chỉ ném cho cô một hộp khăn giấy.
"Hạ luật sư, cô từng nói trên tòa rằng luật pháp không dung thứ cho sự phản bội. Vậy còn sự sỉ nhục thì sao? Cô định để một kẻ như Hạ Chí dẫm đạp lên lòng tự trọng của mình đến bao giờ?"
Hạ Diên cúi đầu, bàn tay siết chặt gấu áo: "Ông ta nắm giữ bằng chứng về việc tôi là con nuôi. Nếu chuyện này lộ ra, uy tín của tôi trên tòa sẽ bị ảnh hưởng. Người ta sẽ nhìn tôi như một kẻ không rõ nguồn gốc..."
"Nguồn gốc của một con người không nằm ở nơi họ sinh ra, mà nằm ở nơi họ đứng." - Quân Triết cắt ngang, giọng nói đanh thép. "Ngày mai, cô cứ đi làm bình thường. Việc còn lại, để tôi."
Sáng hôm sau, tại một quán cà phê tồi tàn ở ngoại ô thành phố. Hạ Chí – người chú của Hạ Diên, đang ngồi rung đùi chờ đợi. Ông ta tin rằng sau cú điện thoại hôm qua, Hạ Diên sẽ phải mang một số tiền lớn đến để "mua" sự im lặng.
Nhưng người xuất hiện không phải là Hạ Diên.
Ba chiếc xe Audi đen đồng loạt đỗ xịch trước cửa quán. Nhóm người mặc vest đen bước xuống, nhanh chóng phong tỏa lối ra vào. Hạ Chí run rẩy, định bỏ chạy nhưng đã bị hai gã vệ sĩ to cao giữ chặt vai, ấn xuống ghế.
Thẩm Quân Triết bước vào, đôi giày da bóng loáng dẫm lên nền gạch bẩn thỉu. Anh ngồi xuống đối diện Hạ Chí, thong thả châm một điếu thuốc. Làn khói trắng mờ ảo che đi gương mặt lạnh lùng của anh.
"Ông Hạ Chí, chúng ta bàn chuyện làm ăn chút nhỉ?" - Quân Triết nhả khói, giọng điệu nhẹ tênh.
"Thẩm... Thẩm tổng... tôi và con bé Diên chỉ là chuyện gia đình..."
Quân Triết đặt một xấp tài liệu dày cộp lên bàn. Mỗi trang giấy lật qua là một lần Hạ Chí tái mặt. Đó là bằng chứng về việc ông ta đã biển thủ quỹ của công ty cũ, hồ sơ nợ cờ bạc đen tại Campuchia, và đặc biệt là bằng chứng ông ta đã ký khống chữ ký của bà nội Hạ Diên để chiếm đoạt căn nhà cổ.
"Số tội danh này đủ để ông bóc lịch tối thiểu 15 năm. Nếu ông muốn nói về thân thế của vợ tôi, tôi sẽ cho ông nói thoải mái... với các bạn tù trong buồng giam."
Hạ Chí run cầm cập, mồ hôi hột chảy dài: "Tôi... tôi hiểu rồi. Tôi sẽ không hé môi một lời. Xin anh, xin anh tha cho tôi!"
Quân Triết dụi tắt điếu thuốc vào đĩa gốm, ánh mắt anh chợt trở nên sắc lạnh như dao cạo: "Từ giây phút này, Hạ Diên không còn quan hệ gì với ông. Nếu tôi còn nghe thấy cái tên 'con nuôi' hay bất kỳ điều gì tổn thương đến cô ấy phát ra từ miệng ông, tôi không cam đoan ông còn lưỡi để nói chuyện đâu."
Buổi chiều, Hạ Diên đang ngồi ở văn phòng luật thì nhận được tin nhắn từ Thẩm Quân Triết: "Căn nhà cổ đã được giải quyết xong. Giấy tờ chuyển nhượng đang trên đường đến chỗ cô. Tối nay, chúng ta ăn cơm bên ngoài."
Lòng cô trào dâng một cảm xúc khó tả. Vừa nhẹ nhõm, vừa biết ơn, nhưng cũng đầy lo sợ. Anh đang làm quá nhiều thứ ngoài phạm vi hợp đồng.
Họ gặp nhau tại một nhà hàng Pháp sang trọng có tầm nhìn bao trọn thành phố về đêm. Không gian ngập tràn tiếng nhạc violin du dương và mùi rượu vang thượng hạng.
Hạ Diên mặc một chiếc váy lụa màu đen giản dị, mái tóc búi cao lộ ra chiếc cổ thanh tú. Cô nhìn người đàn ông đối diện, người vừa mới giúp cô lấy lại cả cuộc đời chỉ trong một buổi sáng.
"Tại sao anh lại giúp tôi nhiều như vậy? Điều này không có trong hợp đồng." - Cô lên tiếng, phá vỡ bầu không khí im lặng.
Thẩm Quân Triết lắc nhẹ ly rượu vang đỏ, nhìn những giọt rượu sánh lại trên thành ly.
"Tôi đã nói rồi, cô là công cụ của tôi. Tôi cần một công cụ hoàn hảo, không bị vướng bận bởi rác rưởi."
"Chỉ vậy thôi sao?" - Hạ Diên nhìn xoáy vào mắt anh, cố tìm kiếm một tia cảm xúc thật sự.
Quân Triết im lặng một lúc. Anh đặt ly rượu xuống, rướn người về phía trước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người.
"Hạ Diên, cô có biết vì sao tôi chọn cô không? Không phải chỉ vì cô là luật sư giỏi. Mà vì trong mắt cô, tôi thấy chính bản thân mình. Chúng ta đều là những kẻ bị thế giới này bỏ rơi, phải tự mọc gai để bảo vệ chính mình. Tôi không giúp cô, tôi chỉ đang giúp một phiên bản khác của chính tôi thôi."
Trong ánh nến lung linh, Hạ Diên thấy trái tim mình như bị ai đó bóp nghẹt. Câu nói của anh không phải là lời tỏ tình ngọt ngào, nhưng nó còn chân thực và đau đớn hơn thế.
"Đêm qua... tôi đã nghe thấy anh gặp ác mộng." - Cô đổi chủ đề, giọng nói dịu lại. "Nếu anh muốn, mỗi đêm tôi có thể đọc hồ sơ cho anh nghe. Coi như đó là phần trả ơn cho việc anh đã giúp tôi ngày hôm nay."
Quân Triết hơi sững người. Anh nhìn đôi môi đang khẽ mấp máy của cô, rồi bất giác đưa tay lên, ngón cái vuốt nhẹ qua làn môi đỏ mọng ấy. Một cái chạm nhẹ nhàng nhưng mang theo sức nóng của ngọn lửa.
"Luật sư Hạ, cô đang vi phạm điều khoản số ba. Cô đang... quan tâm đến tôi sao?"
Hạ Diên không tránh né. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, nở một nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay: "Tôi chỉ đang thực hiện chế độ bảo trì cho 'đối tác' của mình thôi, Thẩm tổng."
Tiếng cười khẽ của Quân Triết vang lên, tan vào tiếng nhạc. Đêm đó, dưới ánh đèn thành phố lấp lánh, bản hợp đồng bạc tỷ dường như đã lùi vào bóng tối, nhường chỗ cho một thứ gì đó nguyên thủy và chân thành hơn đang dần nảy nở giữa hai tâm hồn cô độc.