MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Dịch Bạc Tỷ: Cưới Trước Yêu SauChương 6: CỐ NHÂN QUAY VỀ

Giao Dịch Bạc Tỷ: Cưới Trước Yêu Sau

Chương 6: CỐ NHÂN QUAY VỀ

1,533 từ · ~8 phút đọc

Sau bữa tối tại nhà hàng Pháp, mối quan hệ giữa Hạ Diên và Thẩm Quân Triết dường như đã bước qua một ranh giới vô hình. Không còn là những cuộc đối thoại lạnh lùng, thỉnh thoảng họ đã biết trao cho nhau những ánh nhìn bớt đi sự đề phòng. Nhưng sự yên bình trong giới hào môn thường chỉ là một khoảng lặng trước khi cơn bão ập đến.

Sáng thứ Hai, Hạ Diên có mặt tại văn phòng sớm để chuẩn bị cho đơn kiện tờ báo của Lâm thị. Đang mải mê lướt trên màn hình máy tính, tiếng gõ cửa vang lên, nhưng không phải là tiếng gõ nhịp nhàng của trợ lý, mà là một thanh âm đầy kiêu kỳ.

Cánh cửa mở ra, một người phụ nữ bước vào. Cô ta mặc một chiếc váy haute couture màu trắng tuyết, khí chất thanh nhã như một đóa bách hợp vừa được hái từ vườn thượng uyển. Vẻ đẹp này không sắc sảo như Hạ Diên, mà nó mang một sự yếu đuối khiến đàn ông chỉ muốn che chở.

"Luật sư Hạ Diên, đúng không?" - Người phụ nữ tháo chiếc kính mát, để lộ đôi mắt phảng phất nét buồn.

Hạ Diên đứng dậy, phong thái chuyên nghiệp không đổi: "Tôi là Hạ Diên. Cô tìm tôi có việc gì? Nếu là tư vấn pháp lý, phiền cô đặt lịch với trợ lý."

Người phụ nữ nhẹ nhàng ngồi xuống ghế, mỉm cười, một nụ cười mang theo sự hoài niệm: "Tôi không đến để kiện tụng. Tôi đến để nhìn xem người phụ nữ có thể khiến Quân Triết phá bỏ lời thề không kết hôn là người như thế nào. Tôi là Tống Dao."

Cái tên Tống Dao khiến ngón tay đang cầm bút của Hạ Diên khựng lại. Trong hồ sơ về Thẩm gia mà cô từng tự mình điều tra, đây là cái tên duy nhất gắn liền với hai chữ "người cũ" của Thẩm Quân Triết. Cô ta là con gái của một gia tộc danh giá, đã đột ngột ra nước ngoài 5 năm trước mà không rõ lý do.

"Tống tiểu thư, tôi không nghĩ văn phòng luật là nơi thích hợp để bàn chuyện cũ." - Hạ Diên nhạt giọng.

"Quân Triết chắc chưa kể với cô lý do anh ấy bị mất ngủ nhỉ?" - Tống Dao nhìn thẳng vào mắt Hạ Diên, giọng nói đầy sự khiêu khích nhưng lại mang vỏ bọc của lòng tốt. "Năm đó, mẹ anh ấy qua đời trong một vụ tai nạn mà anh ấy cho là lỗi của mình. Đêm đó, chính tôi là người duy nhất ở bên cạnh, ôm lấy anh ấy cho đến sáng. Hạ luật sư, cô có biết rằng... những gì anh ấy cần là sự chữa lành, chứ không phải một bản hợp đồng mua bán?"

Hạ Diên cảm thấy ngực trái hơi nhói, nhưng cô vẫn giữ được gương mặt không cảm xúc: "Nếu Tống tiểu thư hiểu Thẩm tổng như vậy, lẽ ra cô không nên để anh ấy một mình trong suốt 5 năm qua. Còn bây giờ, anh ấy là chồng tôi. Hợp pháp."

Tống Dao đứng dậy, ánh mắt chợt trở nên sắc lạnh: "Hợp đồng thì cũng chỉ là tờ giấy. Tôi đã quay về rồi, thứ gì vốn dĩ thuộc về tôi, tôi sẽ lấy lại. Chúc cô một ngày tốt lành, Thẩm phu nhân... tạm thời."

Cả ngày hôm đó, Hạ Diên không thể tập trung vào công việc. Câu nói "chính tôi là người duy nhất ở bên cạnh" của Tống Dao cứ ám ảnh cô. Hóa ra, sự dịu dàng mà cô tưởng mình là người đầu tiên chạm tới, thực chất đã có người khác chiếm giữ từ rất lâu.

Tối hôm đó, Hạ Diên về đến biệt thự Thẩm gia thì thấy một bầu không khí lạ thường. Lâm trợ lý đang đứng ở cửa, vẻ mặt đầy khó xử.

"Hạ luật sư... Tống tiểu thư đang ở trong. Ông nội mời cô ấy đến dùng bữa."

Hạ Diên siết chặt túi xách. Cô vốn định quay đầu rời đi, nhưng lòng tự trọng không cho phép. Cô là Hạ Diên, cô chưa bao giờ chạy trốn khỏi bất kỳ phiên tòa nào, kể cả khi biết chắc mình ở thế yếu.

Bước vào phòng khách, cô thấy Thẩm Quân Triết đang ngồi trên ghế sofa, bên cạnh anh chính là Tống Dao. Cô ta đang cầm một tấm ảnh cũ, cười nói với ông nội Thẩm về những kỷ niệm ngày xưa. Ánh đèn vàng ấm áp khiến họ trông giống như một gia đình thực sự.

Thẩm Quân Triết ngẩng đầu lên, thấy Hạ Diên, anh lập tức đứng dậy. Nhưng trước khi anh kịp nói gì, Tống Dao đã lên tiếng trước:

"Diên Diên về rồi sao? Ngại quá, mình và Quân Triết mãi ôn chuyện cũ nên không để ý thời gian. Mình đã xin phép ông nội cho mình ở lại dùng bữa tối."

Hạ Diên nhìn sang Quân Triết. Anh đứng đó, gương mặt vẫn lạnh lùng như thường lệ, nhưng cô nhận ra một sự dao động trong mắt anh. Đó là ánh mắt nhìn về một người đã từng cùng anh đi qua những ngày tăm tối nhất.

"Không sao. Càng đông càng vui." - Hạ Diên mỉm cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt.

Bữa cơm diễn ra trong sự ngột ngạt bao trùm. Tống Dao liên tục gắp thức ăn cho Quân Triết, nhắc lại những món anh từng thích, những thói quen mà chỉ "người cũ" mới biết. Quân Triết không từ chối, cũng không mặn mà, anh chỉ im lặng dùng bữa.

Sự bỏ rơi vô hình khiến Hạ Diên cảm thấy mình giống như một người dưng lạc vào một vở kịch mà mình không có vai. Cơn đau dạ dày lại bắt đầu nhói lên, âm ỉ và khó chịu.

Sau bữa tối, Tống Dao giả vờ bị chóng mặt. Ông nội Thẩm lập tức bảo Quân Triết: "Quân Triết, đưa Dao Dao ra vườn đi dạo cho thoáng chút đi con. Con bé vừa về nước chưa quen khí hậu."

Quân Triết nhìn Hạ Diên, định nói gì đó nhưng cô đã quay lưng đi thẳng lên lầu: "Hai người cứ tự nhiên, tôi còn hồ sơ cần xử lý."

Bước vào phòng ngủ, Hạ Diên đóng sầm cửa lại. Cô ngồi sụp xuống sàn, cảm giác cô độc bao trùm lấy toàn thân. Cô chợt nhận ra mình đã quá ngây thơ. Cô cứ tưởng tiếng lật giấy của mình là liều thuốc cho anh, nhưng hóa ra người nắm giữ chiếc chìa khóa thực sự cho trái tim anh lại là người phụ nữ vừa bước vào nhà.

Một lúc lâu sau, cửa phòng mở ra. Thẩm Quân Triết bước vào, mùi nước hoa lạ thoang thoảng trên người anh khiến Hạ Diên cảm thấy nghẹt thở.

"Sao cô không ở lại ăn thêm chút hoa quả?" - Anh hỏi, giọng nói có chút mệt mỏi.

"Tôi không thích hoa quả. Và tôi cũng không thích đóng kịch khi có quá nhiều khán giả." - Hạ Diên đứng dậy, nhìn thẳng vào anh. "Thẩm tổng, trong hợp đồng không nói tôi phải tiếp đãi người yêu cũ của anh."

Quân Triết nhíu mày, bước lại gần: "Tống Dao chỉ là bạn từ thuở nhỏ. Cô đang ghen sao?"

"Ghen?" - Hạ Diên cười khẩy, nước mắt chực trào nhưng cô đã kịp nén lại. "Tôi không có tư cách đó. Tôi chỉ lo cho bản hợp đồng của mình. Nếu anh muốn quay lại với cô ấy, làm ơn hãy báo trước để tôi chuẩn bị đơn ly hôn sớm. Tôi không muốn làm người thứ ba trong câu chuyện ngôn tình của hai người."

Quân Triết đột ngột áp sát cô vào tường, hai tay chống hai bên, khóa chặt cô trong vòng tay mình. Ánh mắt anh đỏ rực vì giận dữ hay vì một cảm xúc nào khác khó tả.

"Hạ Diên, nhìn vào mắt tôi." - Anh gầm nhẹ. "Tôi nói lại một lần nữa, cô ấy chỉ là quá khứ. Còn người ký tên vào sổ kết hôn với tôi, là cô."

"Nhưng người anh để trong tim... không phải là tôi."

Câu nói của Hạ Diên khiến không gian rơi vào tĩnh lặng. Quân Triết sững người. Đúng lúc đó, tiếng sấm nổ vang bên ngoài, một cơn mưa rào đổ ập xuống thành phố.

Đêm đó, Thẩm Quân Triết lại bị mất ngủ. Nhưng lần này, khi Hạ Diên cầm hồ sơ định đọc cho anh nghe, anh đã giật lấy tập tài liệu ném sang một bên. Anh kéo cô vào lòng, ôm thật chặt như sợ cô sẽ biến mất ngay trong màn mưa.

"Đừng đọc nữa. Chỉ cần ở yên đây thôi."

Hạ Diên để mặc anh ôm, nhưng lòng cô vẫn lạnh lẽo. Cô biết, sóng gió chỉ mới bắt đầu. Tống Dao quay về không đơn thuần chỉ là vì tình yêu, mà đằng sau đó là một âm mưu nhằm lật đổ vị thế của Quân Triết tại Thẩm gia, và cô... chính là mắt xích yếu nhất mà họ muốn nhắm vào.