Hạ Diên bước ra khỏi biệt thự Thẩm gia giữa cơn mưa tầm tã, không ô, không hành lý, chỉ có chiếc laptop chứa đựng những bí mật đen tối nhất của hai gia tộc. Cô không về căn nhà cũ, cũng không tìm đến bạn bè. Cô chọn một khách sạn nhỏ nằm sâu trong con ngõ ít người biết tới — nơi cô từng dùng để trốn chạy khỏi những kẻ đòi nợ thuê của người chú năm xưa.
Sáng hôm sau, khi Thẩm Quân Triết phát đi lệnh tìm kiếm cô trên toàn thành phố, thì một bản thông cáo báo chí chấn động đã được gửi thẳng đến văn phòng công tố và các tòa soạn lớn.
"Luật sư Hạ Diên chính thức khởi tố vụ án tai nạn giao thông 15 năm trước: Sự thật về kẻ thủ ác đứng sau cái chết của phu nhân Thẩm gia và tài xế Hạ Minh."
Tại văn phòng chủ tịch Thẩm thị, không khí căng thẳng đến mức nghẹt thở. Thẩm Quân Triết nhìn màn hình tivi đang phát trực tiếp cảnh các phóng viên vây kín cổng tòa án. Trên màn hình, Hạ Diên xuất hiện trong bộ vest đen quyền lực, mái tóc buộc cao gọn gàng, gương mặt không một chút cảm xúc.
"Thẩm tổng, Hạ luật sư đã nộp lên bản ghi âm cuộc trò chuyện tối qua tại biệt thự." - Lâm trợ lý run rẩy nói - "Hơn nữa, cô ấy còn có trong tay bằng chứng về việc tập đoàn Tống thị đã hối lộ để thay đổi hồ sơ cảnh sát năm đó."
Quân Triết không nói gì, đôi mắt anh đỏ ngầu vì mất ngủ và phẫn nộ. Anh phẫn nộ không phải vì cô kiện mình, mà vì cô đã thật sự tin rằng anh là kẻ phản bội.
"Chuẩn bị xe. Tôi muốn gặp cô ấy."
"Thưa anh... Hạ luật sư nói... nếu anh muốn gặp, hãy gặp cô ấy tại tòa."
Ba ngày sau, một cuộc họp báo khẩn cấp được tổ chức tại khách sạn trung tâm. Lần này, không chỉ có truyền thông mà còn có sự hiện diện của ông nội Thẩm, bà Trịnh và cả gia đình họ Tống. Họ đến để ép Hạ Diên phải rút đơn kiện, vì danh dự của hai gia tộc lớn nhất thành phố đang bị đe dọa.
Tống Dao bước đến trước mặt Hạ Diên, vẫn là vẻ mặt thanh cao nhưng lời nói thì tràn đầy sự đe dọa: "Hạ Diên, cô có biết mình đang làm gì không? Cô đang tự hủy hoại sự nghiệp của mình đấy. Ai sẽ tin một đứa con nuôi có cha là kẻ tội đồ?"
Hạ Diên không nhìn Tống Dao, cô thản nhiên mở một đoạn video trên màn hình lớn của hội trường. Đó không phải là đoạn video về vụ tai nạn, mà là những giao dịch tài chính đen tối của Tống thị với bà Trịnh trong vòng 5 năm qua.
"Tống tiểu thư, cô có biết vì sao Quân Triết lại cưới tôi không?" - Hạ Diên đột ngột mỉm cười, một nụ cười khiến Tống Dao cảm thấy lạnh sống lưng. "Không phải để che giấu cho nhà họ Tống. Mà anh ấy cần một 'thanh kiếm' sắc bén đủ để chặt đứt những cái rễ thối rữa đang bám lấy Thẩm gia. Và tôi, chính là thanh kiếm đó."
Cả hội trường bàng hoàng. Thẩm Quân Triết bước vào từ cửa chính, anh đi thẳng lên bục, đứng cạnh Hạ Diên. Lần này, cô không đẩy anh ra.
Quân Triết lấy ra một xấp tài liệu khác, ném mạnh xuống bàn trước mặt ông nội Thẩm và bà Trịnh:
"Ông nội, 15 năm qua con giả vờ là một đứa cháu nghe lời, giả vờ bị mất ngủ vì nỗi đau để các người lơ là cảnh giác. Các người nghĩ con cưới Hạ Diên chỉ vì hợp đồng? Không. Con cưới cô ấy vì chỉ có cô ấy mới đủ bản lĩnh để cùng con đưa sự thật này ra ánh sáng."
Anh quay sang nhìn Hạ Diên, ánh mắt chứa chan sự đau đớn và chân thành: "Diên Diên, tôi xin lỗi vì đã giấu em. Tôi cần em hận tôi, để em có thể chiến đấu một cách tàn nhẫn nhất mà không bị tình cảm làm vướng chân. Bây giờ, 'thanh kiếm' đã vung lên rồi, em muốn chém kẻ nào trước?"
Hạ Diên sững người. Hóa ra, sự lạnh lùng của anh những ngày qua, việc anh im lặng trước lời buộc tội của Tống Dao, đều là để kích thích bản năng chiến đấu của cô, để biến cô thành một luật sư không có điểm yếu. Anh đã dùng chính danh tiếng của mình làm bàn đạp để cô lấy lại công lý cho cha.
"Hạ luật sư, cô có muốn nói gì không?" - Một phóng viên đặt câu hỏi.
Hạ Diên nhìn Quân Triết, rồi nhìn về phía Tống Dao và bà Trịnh đang tái mét mặt mày. Cô cầm micro, giọng nói vang dội và đầy tự hào:
"Tôi, Hạ Diên, luật sư đại diện cho người cha quá cố Hạ Minh, chính thức tuyên bố: Mọi bằng chứng về vụ mưu sát năm xưa đã được chuyển cho Viện Kiểm sát. Đồng thời, tôi cũng đại diện cho Thẩm Quân Triết khởi tố bà Trịnh về tội danh âm mưu chiếm đoạt tài sản tập đoàn."
Tiếng búa của sự thật đã giáng xuống. Cảnh sát bước vào hội trường ngay lúc đó để áp giải bà Trịnh và đại diện Tống thị. Tống Dao ngã quỵ xuống sàn, chiếc mặt nạ thanh cao vỡ vụn hoàn toàn.
Giữa đám đông hỗn loạn, Quân Triết tiến lại gần Hạ Diên. Anh không ôm cô, chỉ lặng lẽ đưa tay ra.
"Bản hợp đồng cũ đã bị em xé rồi. Bây giờ, luật sư Hạ có muốn ký một bản hợp đồng mới không? Không có thời hạn, không có phụ cấp, chỉ có... sự trung thành tuyệt đối của Thẩm Quân Triết tôi."
Hạ Diên nhìn bàn tay của anh, rồi nhìn vào đôi mắt đã không còn vẻ mệt mỏi của anh. Cô nhận ra, hóa ra liều thuốc chữa chứng mất ngủ của anh không phải là tiếng lật giấy của cô, mà là sự hiện diện của cô trong cuộc đời anh.
Cô đặt tay mình vào lòng bàn tay anh, mỉm cười: "Tôi không ký hợp đồng với người đàn ông gian xảo như anh nữa. Tôi chỉ ký... giấy đăng ký kết hôn thật sự thôi."
Dưới ánh đèn flash của hàng trăm máy ảnh, Đóa hồng gai cuối cùng đã tìm thấy mảnh đất bình yên để nở rộ.