MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Dịch Bạc Tỷ: Cưới Trước Yêu SauChương 9: MẢNH GHÉP CỦA NỖI ĐAU

Giao Dịch Bạc Tỷ: Cưới Trước Yêu Sau

Chương 9: MẢNH GHÉP CỦA NỖI ĐAU

1,373 từ · ~7 phút đọc

Tiếng chiếc điện thoại rơi xuống sàn gỗ vang lên khô khốc, xé toạc bầu không khí yên bình của buổi sớm mai trên đảo. Thẩm Quân Triết giật mình tỉnh giấc, thấy Hạ Diên đang đứng chết lặng bên cạnh giường, gương mặt tái nhợt như không còn giọt máu.

"Diên Diên, có chuyện gì vậy?" – Anh ngồi dậy, vươn tay định chạm vào vai cô, nhưng Hạ Diên vô thức lùi lại một bước. Ánh mắt cô nhìn anh đầy hoảng loạn và vỡ vụn.

Quân Triết nhíu mày, anh nhặt chiếc điện thoại lên. Khi những dòng chữ trong tin nhắn của Lâm trợ lý đập vào mắt, đồng tử của anh co rút lại. Cả căn phòng dường như đóng băng.

"Hạ Diên là người có liên quan đến vụ tai nạn đó."

Quân Triết ngước lên nhìn cô, giọng anh trầm xuống, khàn đặc: "Hạ Diên, em nói cho tôi biết... Tống Dao đang ám chỉ điều gì?"

Hạ Diên lắc đầu liên tục, nước mắt bắt đầu rơi: "Tôi không biết... Tôi thật sự không biết. Năm đó tôi mới 10 tuổi, tôi chỉ nhớ cha tôi... cha tôi đã mất trong một vụ tai nạn giao thông vào đêm mưa. Đó là tất cả những gì bà nội kể với tôi."

Quân Triết đứng bật dậy, hơi thở của anh trở nên dồn dập. Ký ức kinh hoàng 15 năm trước ùa về như một cơn thủy triều đen ngỏm. Đêm đó, mẹ anh đang đưa anh đi trốn chạy khỏi sự truy đuổi của những kẻ thù trong gia tộc, chiếc xe của họ đã va chạm với một chiếc taxi trên đoạn đường đèo trơn trượt. Mẹ anh mất mạng tại chỗ, còn tài xế xe taxi kia cũng qua đời.

"Cha em... tên là gì?" – Quân Triết hỏi, từng chữ phát ra như nghiền nát tâm can.

"Hạ... Hạ Minh."

Bàn tay Quân Triết siết chặt đến mức các khớp xương trắng bệch. Hạ Minh — cái tên ghi trên biên bản pháp y năm đó, người tài xế bị kết luận là đã lấn làn trong cơn mưa bão. Hóa ra, người đàn ông mà anh thù hận suốt nửa đời người vì đã cướp đi mẹ mình, lại chính là cha của người phụ nữ anh vừa trao trọn trái tim.

Họ rời đảo ngay trong sáng hôm đó. Chuyến bay trở về không còn những cái nắm tay, không còn sự ngọt ngào. Chỉ có sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở.

Vừa đặt chân đến biệt thự Thẩm gia, Tống Dao đã đứng đó, trên tay là một xấp tài liệu cũ đã ố vàng. Bà Trịnh đứng cạnh cô ta, khoanh tay với nụ cười đắc thắng của kẻ vừa nắm giữ quân bài tẩy.

"Quân Triết, anh về rồi." – Tống Dao tiến lại gần, đặt xấp tài liệu lên bàn – "Đây là hồ sơ lưu trữ từ cơ sở cảnh sát năm đó mà nhà họ Tống đã âm thầm giữ lại. Hạ Diên không chỉ là con gái của kẻ gây tai nạn, mà chính cô ta đêm đó cũng ngồi trên xe. Cô ta là người sống sót duy nhất cùng với anh."

Hạ Diên run rẩy cầm lấy tờ biên bản. Trong danh sách hành khách, cái tên "Hạ Diên (10 tuổi)" nằm ngay dưới tên cha cô. Một ký ức bị lãng quên do cú sốc tâm lý bỗng chốc vỡ òa trong tâm trí cô.

Tiếng phanh xe chói tai... Tiếng kim loại va chạm... Mùi xăng nồng nặc và hơi ấm cuối cùng của cha cô khi ông lấy thân mình che chở cho con gái.

"Hóa ra..." – Hạ Diên thều thào, đôi chân không còn trụ vững – "Cha tôi không lấn làn. Tôi nhớ rồi... Đêm đó có một chiếc xe đen khác đã ép xe của cha tôi vào dải phân cách trước khi va chạm với xe của mẹ anh xảy ra!"

Bà Trịnh bật cười khẩy: "Luật sư Hạ, cô định dùng kỹ năng biện hộ của mình để tẩy trắng cho người cha tội lỗi sao? Bằng chứng pháp y rõ ràng, cha cô say rượu lái xe. Chính vì gia đình cô mà mẹ Quân Triết mới chết!"

Quân Triết đứng giữa hai người phụ nữ, đầu anh như muốn nổ tung. Anh nhìn Hạ Diên — người mà anh vừa muốn bảo vệ, giờ đây lại trở thành hình bóng của nỗi đau lớn nhất đời mình.

"Đủ rồi!" – Quân Triết gầm lên, khiến cả căn phòng lặng thinh – "Lâm, đưa Hạ luật sư về phòng. Không có sự cho phép của tôi, không ai được ra vào."

"Anh định giam lỏng tôi sao?" – Hạ Diên nhìn anh, đôi mắt tràn đầy sự thất vọng.

"Tôi đang bảo vệ em khỏi những thứ em không nên nghe." – Anh nói, nhưng ánh mắt lại không dám nhìn thẳng vào cô. Anh sợ mình sẽ nhìn thấy sự thật mà anh không muốn chấp nhận.

Trong căn phòng tối, Hạ Diên ngồi bó gối trên sàn nhà. Cô không khóc nữa. Sự sắc sảo của một luật sư bắt đầu hoạt động trở lại. Tống Dao không bao giờ giữ lại hồ sơ này chỉ để làm kỷ niệm. 5 năm trước cô ta ra đi, giờ quay về lại có ngay bằng chứng này? Có kẻ đứng sau đạo diễn tất cả.

Cô với tay lấy chiếc laptop dự phòng giấu dưới gầm giường, bắt đầu truy cập vào hệ thống lưu trữ cũ của văn phòng luật sư bà nội để lại. Cô biết bà mình đã từng theo đuổi vụ án này đến hơi thở cuối cùng.

Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở. Không phải Quân Triết, mà là Tống Dao.

Cô ta thong thả bước vào, đóng cửa lại, gương mặt hiền hậu thường ngày biến mất, thay vào đó là sự độc địa của một con rắn.

"Hạ Diên, cô biết vì sao Quân Triết lại cưới cô không? Không phải vì cái hợp đồng đó đâu. Mà vì anh ấy cần một vật tế thần để xoa dịu ông nội trước khi anh ấy tìm ra sự thật về vụ tai nạn."

"Cô nói dối." – Hạ Diên lạnh lùng.

"Vậy sao? Cô có biết chiếc xe đen đã ép xe cha cô năm đó là của ai không?" – Tống Dao cúi xuống, thì thầm vào tai Hạ Diên – "Đó là xe của cha tôi. Nhưng Quân Triết đã biết điều đó từ lâu, và anh ấy chọn cưới cô để... che giấu cho nhà họ Tống, vì chúng tôi nắm giữ huyết mạch kinh tế của Thẩm gia."

Máu trong người Hạ Diên như đông cứng lại. Quân Triết biết? Anh biết cha cô bị oan nhưng vẫn để cô mang danh con gái kẻ sát nhân? Anh cưới cô chỉ để làm một tấm bình phong cho sự giao dịch giữa hai gia tộc?

Cánh cửa một lần nữa mở ra, Thẩm Quân Triết đứng đó, gương mặt tái nhợt khi nghe thấy đoạn hội thoại cuối cùng.

"Diên Diên, nghe tôi giải thích..."

"Giải thích cái gì?" – Hạ Diên đứng dậy, đôi mắt cô bây giờ không còn nước mắt, chỉ còn lại một sự lạnh lẽo thấu xương – "Giải thích rằng tình yêu trên đảo chỉ là một màn kịch để tôi tin tưởng anh? Giải thích rằng sự quan tâm của anh là để chuộc lỗi cho việc anh biết cha tôi bị oan mà không nói?"

Cô cầm bản hợp đồng hôn nhân trên bàn, chậm rãi xé nát nó trước mặt anh. Những mảnh giấy trắng rơi xuống như những cánh hoa tàn.

"Hợp đồng kết thúc. Thẩm Quân Triết, tôi sẽ không dùng tư cách phu nhân để nói chuyện với anh nữa. Tôi sẽ dùng tư cách luật sư để đưa tất cả những kẻ nhúng tay vào cái chết của cha tôi... ra ánh sáng. Kể cả anh."

Hạ Diên đi lướt qua anh, không một lần ngoảnh lại. Quân Triết đứng lặng trong bóng tối, bàn tay anh vươn ra nhưng không thể giữ cô lại. Anh biết, mảnh ghép cuối cùng của nỗi đau đã khiến họ trở thành kẻ thù ở hai đầu chiến tuyến.