MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Dịch Bạc Tỷ: Cưới Trước Yêu SauChương 8: UẦN TRĂNG MẬT "BẤT ĐẮC DĨ"

Giao Dịch Bạc Tỷ: Cưới Trước Yêu Sau

Chương 8: UẦN TRĂNG MẬT "BẤT ĐẮC DĨ"

1,135 từ · ~6 phút đọc

Sau cơn địa chấn tại buổi dạ tiệc, danh tiếng của Hạ Diên không những không bị hủy hoại mà còn tăng cao như diều gặp gió. Hình ảnh vị phu nhân tổng tài sắc sảo, một tay dẹp loạn "mẹ kế" và "trà xanh" trở thành đề tài bàn tán sôi nổi nhất thành phố S. Tuy nhiên, ông nội Thẩm – người nắm giữ gia quy – lại không hề dễ chịu như thế.

Sáng hôm sau, khi cả hai còn đang trong cơn ngái ngủ, một xấp vé máy bay và lịch trình đã được đặt ngay ngắn trên bàn ăn.

"Ông nội nói hai đứa gây náo loạn đủ rồi." – Lâm trợ lý vừa nói vừa cố tránh ánh mắt của Quân Triết. "Để dẹp yên dư luận và chứng minh đây là cuộc hôn nhân tình cảm thực sự, hai người phải đi tuần trăng mật ngay lập tức. Điểm đến là đảo tư nhân của Thẩm gia ở phía Nam. Hai tuần. Không điện thoại, không công việc."

Hạ Diên suýt sặc ngụm cà phê: "Hai tuần? Tôi còn ba vụ kiện đang chờ!"

Quân Triết cũng cau mày: "Lâm, cậu biết dự án xanh của tôi đang vào giai đoạn quan trọng mà?"

"Đây là lệnh của ông nội ạ." – Lâm cúi đầu, rồi nói nhỏ thêm một câu trước khi chuồn thẳng – "Ông nói nếu hai đứa không đi, ông sẽ thu hồi toàn bộ quyền quản lý quỹ nhà đất của Hạ luật sư."

Hạ Diên và Quân Triết nhìn nhau. Một người cần giữ sự nghiệp, một người cần giữ căn nhà cổ. Cuộc chiến này, ông nội Thẩm đã nắm đúng thóp của cả hai.

Đảo tư nhân của Thẩm gia là một thiên đường tách biệt với thế giới. Cát trắng mịn, nước biển trong vắt như pha lê và quan trọng nhất là... chỉ có duy nhất một căn biệt thự gỗ hướng biển với một chiếc giường cỡ lớn.

"Tại sao chỉ có một phòng?" – Hạ Diên đứng ở cửa, nhìn chiếc giường được rải đầy cánh hoa hồng đỏ rực theo phong cách tân hôn mà cảm thấy đầu mình bắt đầu đau nhức.

Quân Triết quăng túi xách sang bên cạnh, bắt đầu nới lỏng cà vạt: "Ông nội vốn không tin chúng ta 'trong sạch'. Đây là cách ông kiểm tra."

Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt có chút tinh quái: "Sao vậy? Luật sư Hạ đại tài mà cũng biết sợ sao?"

"Tôi không sợ. Tôi chỉ lo cho sự an toàn của anh thôi." – Hạ Diên nhướn mày đáp trả – "Lỡ đêm nay tôi có ngủ quên mà đá anh xuống giường, đừng có dùng luật hợp đồng ra dọa tôi."

Bữa tối đầu tiên trên đảo diễn ra dưới ánh nến và tiếng sóng vỗ rì rào. Không còn tiếng chuông điện thoại, không còn những cuộc họp căng thẳng, không còn sự soi mói của bà Trịnh hay Tống Dao. Chỉ có hai người.

Hạ Diên uống chút rượu vang, gò má hơi ửng hồng. Cô nhìn Quân Triết, người lúc này đã trút bỏ bộ vest cứng nhắc để mặc một chiếc áo sơ mi trắng tháo ba cúc đầu, trông phóng khoáng và quyến rũ đến lạ thường.

"Quân Triết, anh có bao giờ nghĩ... nếu không có bản hợp đồng này, chúng ta sẽ là gì của nhau không?" – Cô vô tình thốt ra câu hỏi mà mình luôn giấu kín.

Quân Triết ngừng xoay ly rượu. Anh nhìn cô thật lâu, ánh mắt sâu thẳm như đại dương ngoài kia: "Nếu không có hợp đồng, có lẽ tôi vẫn là một gã mất ngủ điên cuồng, và em vẫn là nàng luật sư gai góc đi tìm công lý trong cô độc. Chúng ta giống như hai hành tinh lạc lối, chỉ có va chạm mới khiến chúng ta phát sáng."

Anh đứng dậy, đi vòng qua bàn và chìa tay ra trước mặt cô: "Khiêu vũ với tôi một bản nhé? Ở đây không có khán giả, em không cần diễn."

Hạ Diên đặt tay mình vào tay anh. Trong không gian chỉ có tiếng sóng và hơi thở của nhau, họ dìu nhau theo một giai điệu không lời. Sự đụng chạm không còn là xã giao, mà là sự khao khát tìm kiếm hơi ấm.

Đêm đó, cơn bão nhiệt đới bất ngờ đổ bộ vào đảo. Tiếng sấm chớp và mưa lớn khiến căn biệt thự gỗ rung nhẹ. Hạ Diên vốn sợ sấm sét từ nhỏ, cô co rúm người lại dưới lớp chăn mỏng.

Một vòng tay to lớn, ấm áp bao bọc lấy cô từ phía sau. Quân Triết kéo cô vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu cô.

"Có tôi ở đây rồi." – Giọng anh trầm thấp, mang lại cảm giác an tâm tuyệt đối.

Hạ Diên không đẩy anh ra. Cô xoay người lại, vùi mặt vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của người đàn ông này.

"Quân Triết... tôi nghĩ điều khoản số ba thực sự đã bị phá vỡ rồi." – Cô thầm thì vào ngực áo anh.

Quân Triết không trả lời bằng lời nói. Anh nâng cằm cô lên, nhìn vào đôi mắt chứa chan cảm xúc của cô rồi cúi xuống hôn. Nụ hôn ban đầu dịu dàng như gió biển, nhưng sau đó dần trở nên nồng cháy, khao khát như muốn thiêu rụi mọi bản hợp đồng trên thế giới này.

Dưới ánh chớp rạch ngang trời, hai tâm hồn vốn dĩ xa lạ đã thật sự hòa quyện vào nhau. Không còn là Thẩm tổng quyền lực, không còn là Hạ luật sư lạnh lùng, chỉ còn hai con người đang khao khát được yêu và được hiểu.

Sáng hôm sau, nắng ấm chan hòa qua ô cửa sổ. Hạ Diên tỉnh dậy trong vòng tay của Quân Triết, cảm thấy bình yên lạ thường. Nhưng khi cô nhìn xuống sàn nhà, thấy chiếc điện thoại vệ tinh của Quân Triết (vốn được giấu trong vali) đang nhấp nháy đèn đỏ liên tục.

Cô tò mò cầm lên xem. Là một tin nhắn từ Lâm trợ lý:

"Thẩm tổng, không xong rồi. Tống Dao đã tung ra bằng chứng về vụ tai nạn năm xưa của mẹ anh. Cô ta đang ép ông nội phải phế truất anh nếu không muốn scandal này làm sụp đổ tập đoàn. Và... cô ta nói cô ta có bằng chứng Hạ Diên là người có liên quan đến vụ tai nạn đó."

Hạ Diên bàng hoàng, chiếc điện thoại rơi khỏi tay. Tại sao cô lại liên quan đến vụ tai nạn của mẹ anh? Bí mật mà Tống Dao đang nắm giữ thực chất là gì?

Hạnh phúc vừa chớm nở đã bị một bàn tay vô hình kéo xuống vực thẳm.