Sau cuộc họp cổ đông chấn động, tập đoàn Viễn Đông rơi vào trạng thái tiếp quản. Với tư cách là người thừa kế hợp pháp của mẹ, Hạ Diên dành cả tuần lễ để rà soát lại những ngăn tủ bám bụi trong phòng làm việc cũ của Trần Gia Bách. Cô hy vọng tìm thấy sự thanh thản, nhưng định mệnh lại ném vào tay cô một mồi lửa mới.
Đó là một buổi chiều muộn, khi ráng chiều đỏ rực như máu hắt qua khung cửa sổ văn phòng. Hạ Diên vô tình chạm vào một ngăn kéo bí mật dưới đáy bàn. Bên trong không có vàng bạc, chỉ có một chiếc hộp thiếc hoen gỉ chứa một xấp thư tay và một chiếc thẻ nhớ đã cũ.
Lồng ngực Hạ Diên thắt lại khi nhận ra nét chữ thanh mảnh của mẹ mình. Những dòng chữ như được viết trong cơn hoảng loạn:
“Bách, em không thể chịu đựng thêm được nữa. Người đàn ông đó không phải là vị thánh sống như thế giới vẫn tưởng. Ông ta đã biết bí mật về việc em giữ cổ phần gốc của Viễn Đông. Ông ta nói nếu em ly hôn và mang Diên Diên đi, ông ta sẽ khiến chúng ta biến mất mãi mãi. Đừng tin vào nụ cười của lão già họ Thẩm...”
Hạ Diên cảm thấy một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng, lan ra tận đầu ngón tay khiến cô suýt đánh rơi tờ giấy. "Lão già họ Thẩm"? Trong gia tộc đó, người duy nhất được mệnh danh là "vị thánh sống", người luôn giữ hình ảnh đức cao trọng vọng, chính là Ông nội Thẩm.
Tiếng cửa văn phòng mở ra cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Thẩm Quân Triết bước vào, vai áo anh vẫn còn vương chút bụi đường. Thấy gương mặt tái nhợt của vợ, anh vội vàng tiến lại gần.
"Diên Diên, em lại thức muộn nữa rồi. Anh đã nói là việc của Viễn Đông cứ để Lâm xử lý..."
Chưa kịp nói hết câu, Quân Triết đã khựng lại khi thấy xấp thư trên bàn. Ánh mắt anh chạm vào dòng chữ "Lão già họ Thẩm". Không gian trong phòng bỗng chốc đông đặc lại, ngột ngạt đến mức khó thở.
Hạ Diên ngước nhìn anh, đôi mắt cô tràn đầy sự hoài nghi và đau đớn mà cô cố gắng kìm nén: "Quân Triết... anh có biết gì về chuyện này không? Về việc mẹ em từng sợ hãi ông nội anh đến mức phải viết thư cầu cứu?"
Quân Triết im lặng. Một sự im lặng dài dằng dặc khiến trái tim Hạ Diên như bị bóp nghẹt. Anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện, đan hai tay vào nhau, giọng nói trầm khàn đầy mệt mỏi:
"Anh từng nghe mẹ nhắc đến một người bạn thân mà bà rất sợ. Nhưng khi đó anh còn quá nhỏ. Sau vụ tai nạn, ông nội là người duy nhất chăm sóc anh, bảo vệ anh khỏi những mưu mô của bà Trịnh. Đối với anh, ông là người thân duy nhất còn sót lại."
"Vậy nếu 'người thân duy nhất' đó chính là kẻ đã đạo diễn toàn bộ bi kịch của hai gia đình chúng ta thì sao?" – Hạ Diên đứng bật dậy, giọng cô run lên vì xúc động. "Anh bảo vệ ông ấy, vậy ai sẽ bảo vệ cha mẹ em? Ai sẽ bảo vệ mẹ anh, người đã chết trong sự sắp đặt của chính cha chồng mình?"
Quân Triết đứng dậy, anh định ôm lấy cô nhưng Hạ Diên đã lùi lại. Khoảng cách giữa họ chỉ là một bước chân, nhưng lúc này lại giống như một vực thẳm không đáy.
"Diên Diên, nghe anh nói. Mọi chuyện mới chỉ là một bức thư cũ. Chúng ta cần bằng chứng."
"Bằng chứng?" – Hạ Diên cười cay đắng, nước mắt trào ra – "Em là luật sư, Quân Triết. Em biết khi nào một người đang nói thật qua những trang giấy. Anh không muốn điều tra ông nội, vì anh sợ niềm tin duy nhất của anh sụp đổ. Nhưng em thì khác. Em không thể ngủ chung giường với người đàn ông mà gia đình anh đã hủy hoại cả đời em."
Nói rồi, cô vơ lấy chiếc áo khoác và túi xách, lướt qua anh như một cơn gió lạnh.
"Em đi đâu?" – Quân Triết đuổi theo, nắm lấy cổ tay cô.
"Em về căn nhà phố cổ. Đừng tìm em, cho đến khi anh quyết định được mình là Thẩm Quân Triết của tập đoàn Thẩm thị, hay là người chồng của Hạ Diên."
Chiếc xe của Hạ Diên lao đi trong màn đêm, để lại Quân Triết đứng lặng giữa sảnh tòa nhà Viễn Đông. Anh nhìn xuống bàn tay mình, cảm giác hơi ấm của cô vừa tan biến. Chứng mất ngủ vốn đã được chữa lành nay lại quay trở lại, dữ dội hơn bao giờ hết. Thái dương anh đau nhức như có hàng ngàn mũi kim đâm vào.
Quân Triết lấy điện thoại ra, bấm một dãy số mà anh chưa từng nghĩ mình sẽ gọi vào giờ này: "Lâm, mở hầm mật mã tại biệt thự cũ của ông nội. Tôi muốn kiểm tra hồ sơ lưu trữ về vụ tai nạn 15 năm trước... phiên bản không cắt xén."
Bóng tối bao trùm lấy Thẩm gia. Những nụ cười sủng ái của chương trước giờ đây bị thay thế bằng những toan tính lạnh lùng. Hạ Diên đã chính thức rút kiếm, và lần này, đối thủ của cô không phải là một kẻ ngoại bang, mà là chính gia đình người đàn ông cô yêu nhất.
Đêm đó, ở căn nhà phố cổ, Hạ Diên ngồi dưới bàn thờ bà nội. Cô không khóc nữa. Cô mở chiếc thẻ nhớ cũ trong hộp thiếc ra. Một đoạn video mờ ảo hiện lên. Trong video, mẹ cô đang nói chuyện với một người đàn ông quay lưng về phía camera. Giọng nói của người đàn ông đó, dù đã qua 15 năm và bị nhiễu sóng, nhưng Hạ Diên vẫn nhận ra ngay lập tức.
Đó là giọng nói của Ông nội Thẩm – người vẫn hằng ngày nhắc cô phải chăm sóc Quân Triết thật tốt.
"Cô biết quá nhiều rồi, Huệ ạ. Đứa trẻ đó không nên tồn tại nếu nó làm vấy bẩn dòng máu họ Thẩm."
Hạ Diên bịt chặt miệng để không bật ra tiếng thét. Hóa ra, cô không chỉ là con nuôi của Hạ Minh, mà còn mang trong mình một bí mật về huyết thống mà ông nội Thẩm muốn tiêu diệt từ trong trứng nước. Cô không chỉ là vợ của Quân Triết, cô là "mối họa" mà ông nội anh đã tìm cách xóa sổ suốt 25 năm qua.
Hợp đồng bạc tỷ thực chất là một chiếc thòng lọng, và người thắt nút... lại là người họ kính trọng nhất.