MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Dịch Bạc Tỷ: Cưới Trước Yêu SauChương 14: CUỘC LẬT ĐỔ TẠI PHÒNG HỌP CỔ ĐÔNG

Giao Dịch Bạc Tỷ: Cưới Trước Yêu Sau

Chương 14: CUỘC LẬT ĐỔ TẠI PHÒNG HỌP CỔ ĐÔNG

999 từ · ~5 phút đọc

Sáng thứ Ba, tòa nhà trụ sở tập đoàn Viễn Đông bị bao vây bởi giới truyền thông. Cuộc họp cổ đông bất thường để quyết định việc sáp nhập các công ty con của Thẩm thị vào Viễn Đông đang diễn ra. Trần Gia Bách ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt đắc ý, ung dung chờ đợi thời khắc Thẩm Quân Triết phải ký vào bản bàn giao tập đoàn.

"Thẩm tổng, thời gian đã hết. Nếu anh không ký, tôi sẽ lập tức công bố hồ sơ nợ xấu của Thẩm thị ra thị trường." – Trần Gia Bách gõ nhẹ ngón tay lên bàn, ánh mắt nhìn Quân Triết như nhìn một kẻ bại trận.

Quân Triết giữ vẻ mặt bình tĩnh đến lạ thường. Anh nhìn đồng hồ, đúng lúc đó, cánh cửa phòng họp bật mở.

Hạ Diên bước vào. Nhưng không phải trong bộ dạng của một người vợ đến để cầu xin. Cô đi cùng một đoàn luật sư và các đại diện từ ngân hàng quốc tế. Trên tay cô là một tập hồ sơ màu đỏ thẫm.

"Hạ Diên? Con đến đây để làm gì?" – Trần Gia Bách nhíu mày.

"Tôi đến đây để tham dự với tư cách là Cổ đông lớn nhất của Viễn Đông." – Hạ Diên thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện Trần Gia Bách.

Cả phòng họp xôn xao. Trần Gia Bách cười khẩy: "Con gái, con đang nói đùa sao? Con lấy đâu ra cổ phần của Viễn Đông?"

"Ông Trần, ông mải mê trả thù mà quên mất một điều." – Hạ Diên chậm rãi mở hồ sơ – "Mẹ của tôi, người phụ nữ mà ông nói là yêu nhất, trước khi qua đời đã để lại một di chúc kín tại một ngân hàng ở Thụy Sĩ. Toàn bộ vốn điều lệ ban đầu mà ông dùng để lập nghiệp ở Mỹ thực chất là tài sản riêng của bà ấy. Theo luật pháp quốc tế, tôi là người thừa kế duy nhất số cổ phần gốc đó, tương đương với 35% quyền biểu quyết tại Viễn Đông hiện tại."

Gương mặt Trần Gia Bách dần chuyển từ đắc ý sang xám ngoét. "Chuyện đó... không thể nào! Bà ấy đã chết 15 năm trước!"

"Chết không có nghĩa là biến mất. Bà nội tôi đã thay tôi giữ bí mật này suốt 15 năm để chờ đến ngày hôm nay." – Hạ Diên đứng dậy, đôi mắt sắc lẹm – "Và với tư cách cổ đông lớn nhất, tôi bỏ phiếu BÁC BỎ việc sáp nhập Thẩm thị. Đồng thời, tôi đưa ra yêu cầu kiểm toán khẩn cấp đối với tài khoản cá nhân của Chủ tịch Trần vì nghi ngờ chiếm đoạt tài sản thừa kế trái phép."

Sự đảo ngược tình thế quá đột ngột khiến các cổ đông khác bắt đầu dao động. Đúng lúc này, Thẩm Quân Triết mới chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy sức nặng:

"Ông Trần, tôi cũng có một món quà nhỏ cho ông. Trong khi ông bận rộn thâu tóm nguồn nguyên liệu của tôi, tôi đã âm thầm thu mua lại 40% nợ quá hạn của tập đoàn Viễn Đông từ các ngân hàng đối tác. Nói cách khác, bây giờ tôi chính là Chủ nợ lớn nhất của ông."

Quân Triết đi đến bên cạnh Hạ Diên, nắm lấy bàn tay cô. Hai người đứng đó, một bên là quyền chủ nợ, một bên là quyền thừa kế, tạo thành một gọng kìm siết chặt lấy Trần Gia Bách.

"Hai đứa... các người đã thông đồng với nhau từ trước?" – Trần Gia Bách run rẩy chỉ tay vào họ.

"Không." – Hạ Diên mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhưng lạnh lẽo – "Chúng tôi chỉ là đang thực hiện một 'hợp đồng bảo vệ hạnh phúc' mà thôi. Ông Trần, ông đã dùng huyết thống để đe dọa tôi, vậy thì tôi sẽ dùng chính huyết thống đó để lấy lại những gì ông nợ mẹ tôi."

Cuộc họp cổ đông kết thúc trong hỗn loạn. Cảnh sát kinh tế xuất hiện ngay tại sảnh tòa nhà để mời Trần Gia Bách về trụ sở phối hợp điều tra về các giao dịch mờ ám năm xưa.

Trong xe trở về biệt thự, Hạ Diên tựa đầu vào vai Quân Triết, cảm thấy mọi sức lực như bị rút cạn. Chiến thắng này quá lớn, nhưng cái giá phải trả là sự tan vỡ hoàn toàn của ảo tưởng về một người cha.

"Em ổn chứ?" – Quân Triết hôn nhẹ lên tóc cô.

"Em ổn. Chỉ là... cảm thấy hơi mệt." – Hạ Diên nhắm mắt lại – "Quân Triết, giờ chúng ta không còn nợ nần gì ai nữa đúng không?"

"Đúng vậy. Bây giờ, chúng ta chỉ còn nợ nhau một điều thôi."

"Điều gì?"

Quân Triết nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự sủng ái và cả một chút... mong đợi: "Nợ một lời thề thực sự. Lần này không có báo chí, không có cổ đông, không có âm mưu. Chỉ có anh và em."

Xe dừng lại trước căn nhà phố cổ. Quân Triết dẫn cô vào trong, nơi đã được anh âm thầm trang trí bằng hàng ngàn đóa hồng trắng – loài hoa cô thích nhất. Anh quỳ xuống, lấy ra một cặp nhẫn trơn đơn giản.

"Hạ Diên, em có đồng ý ký bản hợp đồng trọn đời, không có điều khoản ly hôn, không có quyền hủy ngang, với một gã đàn ông từng bị mất ngủ nhưng giờ đã tìm thấy liều thuốc duy nhất của đời mình không?"

Hạ Diên khóc, nhưng là giọt nước mắt của hạnh phúc viên mãn. "Em đồng ý. Bản hợp đồng này... em sẽ giữ nó bằng cả mạng sống của mình."

Dưới ánh trăng thanh bình, họ trao cho nhau nụ hôn của sự tự do. Sóng gió đã qua, và giờ đây, cuộc đời của họ mới thực sự bắt đầu.