MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGIAO DỊCH BÍ MẬT: THƯ KÝ NHỎ ĐỪNG CHẠY!Chương 1

GIAO DỊCH BÍ MẬT: THƯ KÝ NHỎ ĐỪNG CHẠY!

Chương 1

779 từ · ~4 phút đọc

Mưa tầm tã trút xuống thành phố S, những hạt mưa đập mạnh vào cửa kính cường lực của tập đoàn tài chính Thẩm Thị, tạo nên những âm thanh khô khốc. Trên tầng 60, không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ nhảy từng nhịp.

Lâm Yên chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng đã được cài kín mít, đôi tay cô hơi run. Đã 10 giờ tối, và cô là ứng viên cuối cùng trong danh sách phỏng vấn vị trí thư ký riêng của Tổng giám đốc.

Cạch.

Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra. Một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng như băng mỏng vang lên từ bên trong:

— Vào đi.

Lâm Yên hít một hơi thật sâu, bước vào. Căn phòng rộng lớn chỉ bật một chiếc đèn bàn nhỏ, tạo nên những mảng sáng tối nhập nhạng. Đứng bên cửa sổ sát đất là một bóng lưng cao lớn, vai rộng, mặc áo sơ mi đen được may thủ công tỉ mỉ. Dù chỉ là bóng lưng, nhưng áp lực từ người đàn ông này tỏa ra khiến không khí như đặc quánh lại.

Thẩm Hàn chậm rãi quay người lại. Dưới ánh sáng mờ ảo, gương mặt anh hiện ra hoàn hảo như một pho tượng tạc từ đá cẩm thạch: đôi mày kiếm sắc sảo, sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng khẽ mím lại. Đôi mắt anh sâu hoắm, sắc lẹm như muốn nhìn thấu tâm can người đối diện.

— Lâm Yên? 24 tuổi, tốt nghiệp loại ưu, nhưng lý lịch lại có một khoảng trống hai năm không đi làm?

Anh tiến lại gần, mỗi bước chân nện xuống sàn đá như gõ vào nhịp tim của cô. Thẩm Hàn dừng lại ngay trước mặt Lâm Yên, khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi hương bạc hà thanh mát trộn lẫn với mùi thuốc lá đắt tiền vương trên người anh.

Lâm Yên ngước mắt nhìn anh, cố giữ giọng bình tĩnh:

— Thưa Thẩm tổng, hai năm đó tôi có việc gia đình. Nhưng năng lực của tôi...

— Tôi không quan tâm năng lực chuyên môn của cô xuất sắc đến mức nào. — Thẩm Hàn ngắt lời, anh đột ngột cúi thấp người xuống, hơi thở nóng hổi lướt qua gò má cô, dừng lại bên vành tai nhạy cảm — Vị trí thư ký riêng của tôi, ngoài việc xử lý văn kiện, còn phải sẵn sàng "phục vụ" tôi mọi lúc, mọi nơi, theo mọi yêu cầu. Cô hiểu ý tôi chứ?

Lâm Yên cảm thấy toàn thân cứng đờ. Bàn tay Thẩm Hàn bất chợt nâng cằm cô lên, ngón cái thô ráp khẽ vuốt ve làn môi đang run rẩy của cô. Động tác ấy vừa giống như âu yếm, vừa giống như một sự kiểm tra món hàng.

Ánh mắt anh tối sầm lại, lướt từ khuôn mặt xuống cổ áo sơ mi trắng đang phập phồng theo nhịp thở gấp gáp của cô. Sự tương phản giữa vẻ thanh thuần của cô và sự đen tối trong ánh mắt anh tạo nên một sự căng thẳng tột độ.

— Cô rất đẹp. — Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc đầy nguy hiểm — Nhưng ở bên cạnh tôi, cái đẹp là thứ dễ tàn lụi nhất. Cô vẫn muốn dấn thân vào sao?

Lâm Yên cắn chặt môi, đôi mắt long lanh hơi phủ một lớp sương mờ nhưng ánh nhìn vẫn kiên định. Cô biết mình cần tiền, và cô biết người đàn ông trước mặt chính là kẻ duy nhất có thể cho cô thứ cô muốn, dẫu cái giá phải trả là sự tự tôn.

— Chỉ cần Thẩm tổng giữ lời hứa về mức lương và sự bảo hộ, tôi... cái gì cũng dám.

Thẩm Hàn khẽ cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh đột ngột siết chặt eo cô, kéo sát cơ thể mảnh mai của Lâm Yên vào lồng ngực vững chãi của mình. Qua lớp vải mỏng, cô cảm nhận được sức nóng mãnh liệt từ cơ bắp và nhịp tim đập mạnh của anh.

— Rất tốt. Vậy thì giao dịch của chúng ta bắt đầu từ đêm nay.

Nói đoạn, anh cúi đầu, môi anh suýt chạm vào môi cô, một nụ hôn mang đầy tính xâm lược nhưng chỉ dừng lại ở ranh giới của sự trêu đùa.

— Bây giờ, hãy bắt đầu nhiệm vụ đầu tiên của cô... giúp tôi cởi cà vạt.

Giọng nói ấy như một mệnh lệnh không thể chối từ, mở ra một bản hợp đồng bí mật đầy nhục dục và những toan tính không lối thoát.