Trong căn phòng làm việc rộng lớn, ánh đèn bàn vàng vọt đổ bóng hai cơ thể quấn quýt lên bức tường kính. Lâm Yên cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, đôi bàn tay nhỏ bé run rẩy đưa lên, chạm vào nút thắt cà vạt bằng lụa cao cấp trên cổ Thẩm Hàn.
Anh đứng yên đó, cao lớn và sừng sững như một ngọn núi, đôi mắt sâu hoắm không rời khỏi khuôn mặt đang đỏ bừng của cô. Khoảng cách quá gần khiến cô có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ lồng ngực rắn chắc của anh qua lớp áo sơ mi mỏng.
"Nhanh lên, tôi không có nhiều kiên nhẫn." – Giọng Thẩm Hàn trầm đục, mang theo sự thúc ép rõ rệt.
Lâm Yên cắn môi, những ngón tay luống cuống nới lỏng nút thắt. Vì quá căng thẳng, cô vô tình để mu bàn tay lướt qua yết hầu đang khẽ chuyển động của anh. Thẩm Hàn khẽ hừ lạnh một tiếng, một bàn tay anh bất ngờ siết chặt lấy eo cô, kéo mạnh khiến cơ thể cô hoàn toàn dán chặt vào người anh.
"Ưm..." – Lâm Yên khẽ thốt lên một tiếng rên rỉ nhỏ xíu vì bất ngờ.
"Chỉ bấy nhiêu thôi đã không chịu nổi rồi sao?" – Thẩm Hàn cúi thấp đầu, đôi môi anh lướt qua vành tai cô, hơi thở nóng hổi khiến cô rùng mình – "Kẻ làm thư ký cho tôi, điều đầu tiên phải học là sự bình tĩnh... ngay cả khi tôi đang chạm vào em thế này."
Bàn tay anh không dừng lại ở eo, mà bắt đầu di chuyển chậm rãi dọc theo đường cong của sống lưng cô, dừng lại ở gáy rồi luồn vào mái tóc mềm mại, buộc cô phải ngửa đầu nhìn thẳng vào anh. Ánh mắt Thẩm Hàn lúc này không còn là sự lạnh lùng thuần túy, mà nó nhuốm một màu sắc dục vọng đen tối, như một con thú săn mồi đang nhìn ngắm con mồi đã sa lưới.
Lâm Yên hơi thở dồn dập, đôi mắt phủ một tầng sương mờ ảo: "Tôi... tôi đang cố gắng, thưa Thẩm tổng."
"Đừng gọi tôi là Thẩm tổng khi chỉ có hai người." – Anh ngắt lời, ngón tay cái thô ráp miết mạnh lên làn môi dưới đầy đặn của cô – "Ở đây, tôi là chủ nhân của bản giao dịch này. Gọi tên tôi."
"Thẩm... Thẩm Hàn..." – Cô thì thào, cái tên vang lên như một lời mời gọi tội lỗi.
Thẩm Hàn hài lòng với sự phục tùng này. Anh buông cà vạt đã bị nới lỏng ra, nhưng lại bắt đầu đặt tay lên hàng cúc áo sơ mi trắng của cô. Từng viên cúc nhỏ xíu lần lượt rời khỏi khuy áo dưới sự khéo léo của anh. Làn da trắng ngần, mịn màng dần lộ ra dưới ánh đèn mờ ảo, tạo nên một khung cảnh cực kỳ kích thích.
"Nhiệm vụ tiếp theo..." – Anh nói, giọng khàn đặc đi vì dục vọng đang dâng trào – "Hãy chứng minh cho tôi thấy, sự 'trung thành' của em đáng giá bao nhiêu."
Anh bế bổng cô lên, đặt cô ngồi lên mép chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun rộng lớn. Những tập tài liệu quan trọng bị gạt sang một bên không thương tiếc. Lâm Yên hoảng hốt bám chặt vào vai anh, cảm nhận được lớp cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp vải.
Thẩm Hàn tiến vào giữa hai chân cô, ép sát cơ thể mình vào khoảng không gian chật hẹp đó. Anh không hôn cô ngay, mà bắt đầu vùi mặt vào hõm cổ trắng ngần, hít hà mùi hương hoa nhài thanh khiết tỏa ra từ da thịt cô. Những nụ hôn vụn vặt nhưng nóng bỏng rơi xuống xương quai xanh, khiến Lâm Yên không tự chủ được mà ưỡn cong người, những tiếng thở dốc ngắn quãng thoát ra từ kẽ răng.
"Thẩm Hàn... dừng lại... đây là văn phòng..." – Cô thốt lên yếu ớt, nhưng đôi tay lại không tự chủ được mà siết chặt lấy tóc anh.
"Văn phòng thì sao? Ở đây, tôi là luật lệ." – Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt rực lửa khóa chặt lấy cô – "Và luật lệ đầu tiên là: Em không được phép nói 'không'."
Nói rồi, anh chiếm lấy đôi môi cô bằng một nụ hôn mãnh liệt và đầy tính xâm lược, nuốt chửng mọi lời phản kháng còn sót lại vào trong bóng tối của căn phòng tầng 60.