Nụ hôn của Thẩm Hàn như một cơn bão, cuốn phăng mọi sự phòng bị cuối cùng của Lâm Yên. Trong không gian đặc quánh mùi hương nam tính và hơi thở dồn dập, cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ dập dềnh giữa đại dương sóng vỗ, chỉ có thể bám chặt lấy mạn thuyền là bờ vai rộng lớn của anh để không bị nhấn chìm.
Bàn tay Thẩm Hàn không ngừng thám hiểm, hơi nóng từ lòng bàn tay anh đi đến đâu, làn da cô như bị thiêu đốt đến đó. Sự va chạm nhịp nhàng giữa hai cơ thể trên mặt bàn gỗ lạnh lẽo tạo nên một sự tương phản đầy kích thích.
"Thẩm Hàn... chậm một chút..." – Lâm Yên nghẹn ngào, đôi mắt cô nhắm nghiền, những sợi tóc mây bết dính vào gò má đẫm mồ hôi.
Anh dừng lại một chút, nhưng không phải để buông tha, mà là để nhìn ngắm dáng vẻ tuyệt vọng đầy mê hoặc của cô dưới thân mình. Anh cúi xuống, cắn nhẹ vào vành tai cô, giọng nói khàn đục vang lên như một lời nguyền:
"Lâm Yên, ghi nhớ cảm giác này. Từ nay về sau, cơ thể này, hơi thở này... đều thuộc về quyền sở hữu của tôi."
Đêm đó, văn phòng tầng 60 chứng kiến một bản giao dịch không lời nhưng đầy cuồng nhiệt. Những tiếng rên rỉ khẽ khàng bị tiếng mưa gào thét bên ngoài cửa kính nuốt chửng. Thẩm Hàn không hề dịu dàng, anh chiếm hữu cô với tất cả sự bá đạo của một vị quân vương, để lại trên làn da trắng sứ của cô những dấu ấn đỏ chót – những "con dấu" khẳng định chủ quyền không thể bôi xóa.
...
Sáng hôm sau.
Ánh nắng chói chang của thành phố S xuyên qua lớp rèm cửa tự động, rọi thẳng vào khuôn mặt nhợt nhạt của Lâm Yên. Cô giật mình tỉnh giấc, cảm giác đau nhức từ thắt lưng truyền đến khiến cô khẽ nhíu mày.
Căn phòng trống không, Thẩm Hàn đã đi từ lúc nào. Trên chiếc bàn trà nhỏ cạnh giường là một bộ đồ công sở cao cấp mới tinh và một tờ chi phiếu với con số khiến người ta phải chóng mặt.
Lâm Yên nhìn tờ chi phiếu, môi nở một nụ cười cay đắng: "Hóa ra, giá trị của mình chỉ nằm ở đây sao?"
Cô bước vào phòng tắm, đứng dưới vòi hoa sen nước lạnh để tỉnh táo lại. Nhìn mình trong gương, những vết tích của cuộc hoan lạc đêm qua vẫn còn hằn rõ trên cổ và xương quai xanh. Cô vội vàng dùng kem che khuyết điểm dặm thật dày, sau đó cài kín cúc áo sơ mi đến nấc cao nhất.
10 giờ sáng, Lâm Yên có mặt tại khu vực làm việc dành cho thư ký. Mọi người xung quanh nhìn cô với ánh mắt tò mò và đầy dò xét.
"Chào buổi sáng, thư ký Lâm. Sếp đang đợi cô trong phòng để ký duyệt báo cáo đấy." – Một đồng nghiệp nam lên tiếng, ánh mắt không giấu nổi sự ngưỡng mộ trước nhan sắc của cô.
Lâm Yên hít một hơi thật sâu, cầm tập hồ sơ bước vào phòng Tổng giám đốc.
Bên trong, Thẩm Hàn đang ngồi sau chiếc bàn làm việc rộng lớn, phong thái đạo mạo, nghiêm túc như chưa từng có chuyện gì xảy ra đêm qua. Anh mặc bộ vest xám tro sang trọng, đôi kính gọng vàng che đi sự sắc lẹm trong ánh mắt.
"Thưa Thẩm tổng, đây là báo cáo tiến độ dự án phía Tây." – Cô đặt hồ sơ xuống, giọng nói chuyên nghiệp nhưng vẫn lộ ra một chút run rẩy.
Thẩm Hàn không ngẩng đầu lên, bàn tay cầm bút ký xoẹt một cái, rồi bất ngờ nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh về phía trước. Lâm Yên mất đà, ngã nhào vào lòng anh.
"Á!" – Cô khẽ kêu lên.
Thẩm Hàn dùng một tay tháo chiếc kính ra, đôi mắt thâm trầm nhìn xoáy vào cổ áo cài kín mít của cô. Anh vươn tay, thô bạo giật mở hai cúc áo trên cùng, để lộ ra vết đỏ vẫn chưa kịp tan dưới lớp phấn.
"Ở công ty, cô là thư ký." – Anh ghé sát môi vào cổ cô, giọng nói lạnh lùng nhưng đầy ám muội – "Nhưng tối nay, hãy mặc chiếc váy tôi đã gửi trong túi đồ. Tôi có một buổi tiệc, và tôi cần món đồ chơi xinh đẹp của mình xuất hiện đúng lúc."
Lâm Yên run lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn người đàn ông vừa ban phát cho mình sự nhục nhã lẫn khao khát này: "Tôi biết rồi... chủ nhân."