MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGIAO DỊCH BÍ MẬT: THƯ KÝ NHỎ ĐỪNG CHẠY!Chương 4

GIAO DỊCH BÍ MẬT: THƯ KÝ NHỎ ĐỪNG CHẠY!

Chương 4

883 từ · ~5 phút đọc

Chiếc váy mà Thẩm Hàn gửi tới là một tuyệt tác bằng lụa satin màu đỏ rượu chát, ôm sát lấy từng đường cong mềm mại của Lâm Yên. Thiết kế hở lưng táo bạo khiến làn da trắng ngần của cô càng thêm nổi bật, nhưng đồng thời cũng làm cô thấy bất an. Mỗi bước đi, tà váy xẻ cao lại lấp ló đôi chân thon dài, thu hút mọi ánh nhìn ngay khi cô vừa bước xuống xe.

Bữa tiệc của giới thượng lưu diễn ra tại một biệt thự ngoại ô xa hoa. Ánh đèn chùm pha lê lộng lẫy, tiếng nhạc cổ điển du dương và những nụ cười giả tạo bao trùm không gian.

Thẩm Hàn xuất hiện bên cạnh cô như một vị thần bóng đêm. Anh mặc bộ Tuxedo đen lịch lãm, một tay thọc túi quần, tay kia vòng qua eo Lâm Yên, kéo sát cô vào người mình.

"Tối nay em rất đẹp, nhưng đừng có cười với bất kỳ ai." – Anh thì thầm, bàn tay siết chặt eo cô như một lời cảnh cáo.

"Tôi biết rồi." – Lâm Yên cúi đầu, cố gắng che giấu sự gượng gạo.

Tuy nhiên, sự xuất hiện của cô – một gương mặt lạ lẫm bên cạnh vị Tổng tài độc thân hoàng kim – đã trở thành cái gai trong mắt nhiều tiểu thư khuê các. Khi Thẩm Hàn bị một vài đối tác kéo đi tiếp chuyện, Lâm Yên lui vào một góc khuất gần ban công để hít thở không khí.

"Hóa ra đây là món đồ chơi mới của Thẩm Hàn sao?" – Một giọng nói chanh chua vang lên.

Lâm Yên quay lại, thấy ba cô gái trong những bộ cánh đắt tiền đang tiến lại gần. Người dẫn đầu là tiểu thư họ Trịnh, kẻ luôn tự cho mình là hôn thê tương lai của Thẩm gia.

"Nhìn cái loại phong trần này, chắc cũng chỉ là loại thư ký 'phục vụ' trên giường thôi." – Cô ta cười khẩy, ánh mắt khinh bỉ lướt qua chiếc váy đỏ của Lâm Yên – "Này, bao nhiêu tiền một đêm? Tôi trả gấp đôi để cô biến khỏi mắt anh ấy ngay lập tức."

Lâm Yên nắm chặt chiếc ly pha lê trong tay, lồng ngực phập phồng: "Tôi đến đây với tư cách là thư ký của Thẩm tổng, xin tiểu thư tự trọng."

"Tự trọng?" – Cô tiểu thư kia cười lớn, đột ngột hất ly rượu vang đỏ trong tay vào người Lâm Yên.

Chất lỏng màu đỏ thẫm loang lổ trên ngực áo lụa, thấm vào da thịt lạnh ngắt. Lâm Yên bàng hoàng đứng sững lại, nhục nhã ê chề giữa những tiếng cười nhạo của đám đông xung quanh.

Đúng lúc đó, không khí bỗng chốc đông cứng lại. Một luồng áp lực nặng nề ập đến từ phía sau.

"Có chuyện gì ở đây?" – Giọng nói của Thẩm Hàn trầm thấp nhưng chứa đựng sự phẫn nộ lôi đình.

Đám đông dạt ra. Thẩm Hàn bước tới, nhìn thấy vệt rượu trên người Lâm Yên và đôi mắt ngấn lệ của cô, gương mặt anh sa sầm lại như bầu trời trước cơn bão. Anh không thèm nhìn đám tiểu thư kia, mà tháo chiếc áo vest đắt tiền của mình, khoác lên đôi vai đang run rẩy của Lâm Yên, che chắn cô hoàn toàn khỏi những ánh nhìn soi mói.

"Thẩm... Thẩm ca ca, cô ta chỉ là một thư ký rẻ tiền..." – Trịnh tiểu thư lắp bắp, khuôn mặt tái mét.

"Ai cho phép cô chạm vào người của tôi?" – Thẩm Hàn lạnh lùng cắt ngang, ánh mắt anh sắc lẹm như dao cạo khiến đối phương run rẩy không đứng vững – "Ngày mai, Trịnh thị sẽ nhận được thông báo hủy bỏ toàn bộ hợp đồng với Thẩm gia. Đừng để tôi thấy cô ở thành phố S này thêm một lần nào nữa."

Nói xong, anh ôm lấy vai Lâm Yên, hiên ngang dẫn cô rời khỏi buổi tiệc trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.

Vừa bước vào bên trong không gian kín đáo của chiếc xe Rolls-Royce, không khí lập tức thay đổi. Thẩm Hàn thô bạo đẩy cô vào góc ghế da, đôi mắt anh đỏ ngầu vì giận dữ và một thứ gì đó nguyên thủy hơn thế.

"Tôi đã nói gì? Đã bảo em đừng có rời khỏi tầm mắt tôi!" – Anh gầm nhẹ, bàn tay bóp cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mình.

"Tôi... tôi xin lỗi..." – Lâm Yên nghẹn ngào.

Nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má cô, sự giận dữ của Thẩm Hàn bỗng biến thành một ngọn lửa dục vọng không thể kiềm chế. Anh nhìn vệt rượu đỏ thẫm đang thấm ướt lớp vải lụa ngay trước ngực cô, làm lộ ra đường cong mờ ảo bên dưới.

"Em thật biết cách khiến người ta phát điên, Lâm Yên."

Anh cúi xuống, không phải để an ủi, mà là để trừng phạt bằng một nụ hôn nồng nặc mùi rượu và sự chiếm hữu. Trong không gian chật hẹp của chiếc xe đang lao đi trong màn đêm, hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau, nóng bỏng và kịch liệt hơn bất cứ lúc nào.