Căn phòng tại biệt thự rừng sâu không có ánh nắng mặt trời, chỉ có những ánh nến thơm và hệ thống đèn LED mờ ảo. Lâm Yên tỉnh dậy trên chiếc giường tròn bọc nhung đen, đôi cổ tay cô cảm giác nặng nề. Khi nhìn xuống, cô bàng hoàng phát hiện một sợi dây xích mảnh bằng vàng thật, nối từ cổ tay mình vào đầu giường.
"Thẩm Hàn! Anh là đồ biến thái! Buông tôi ra!" – Lâm Yên gào lên, âm thanh vọng lại giữa bốn bức tường cách âm tuyệt đối.
Cạch.
Cửa phòng mở ra, Thẩm Hàn bước vào trong bộ đồ ngủ lụa đen hờ hững. Trên tay anh là một khay cháo trắng nóng hổi. Anh thản nhiên ngồi xuống cạnh giường, múc một muỗng cháo đưa lên miệng cô như thể giữa hai người chưa từng có cuộc trốn chạy nào xảy ra.
"Ngoan, ăn đi rồi chúng ta 'làm việc' tiếp." – Giọng anh nhẹ bẫng, nhưng lại khiến Lâm Yên nổi da gà.
"Tôi không ăn! Anh giết tôi luôn đi!" – Cô hất văng muỗng cháo, đôi mắt đỏ ngầu vì uất hận.
Ánh mắt Thẩm Hàn ngay lập tức trở nên lạnh lẽo. Anh đặt bát cháo sang một bên, chậm rãi tháo bỏ lớp áo lụa, để lộ cơ thể săn chắc đầy sức mạnh. Anh ép sát cô xuống nệm, hai tay cô bị kéo căng lên phía đầu giường theo độ dài của sợi xích vàng.
"Em tưởng tôi không dám làm gì em sao?" – Anh cúi xuống, đôi môi lướt nhẹ qua gò má cô, hơi thở nóng hổi – "Tôi đã quá dung túng cho em rồi. Từ giờ, mỗi lần em nói một từ 'không', tôi sẽ bắt em phải trả giá bằng một giờ 'phục vụ'."
Nói rồi, anh không đợi cô phản ứng, bàn tay thô ráp bắt đầu thám hiểm khắp các ngõ ngách trên cơ thể cô. Sự đụng chạm này không có sự dạo đầu dịu dàng, mà đầy tính chiếm hữu và khai phá. Lâm Yên vùng vẫy trong vô vọng, tiếng xích vàng va chạm vào thành giường tạo nên những âm thanh lăng keng đầy nhục nhã.
Thẩm Hàn cúi đầu cắn mạnh vào vai cô, để lại một vết răng rớm máu: "Đây là dấu ấn để em nhớ rằng, ở đây, em chỉ có thể dựa vào tôi mà sống."
Anh chiếm giữ cô với một sự cuồng nhiệt mang tính tàn phá. Lâm Yên cảm thấy mình như một nhành hoa bị vùi dập trong cơn bão. Sự đau đớn và khoái cảm đan xen một cách lệch lạc. Trong không gian kín mít này, mọi giác quan của cô đều bị anh khống chế. Mùi hương nam tính của anh, hơi nóng từ da thịt anh, và cả tiếng gầm nhẹ đầy thỏa mãn của anh khi nghe thấy tiếng rên rỉ nghẹn ngào của cô.
"Thẩm Hàn... tôi ghét anh..." – Cô nức nở, nhưng đôi chân lại không tự chủ được mà quấn chặt lấy thắt lưng anh, tìm kiếm sự thăng hoa trong nỗi tuyệt vọng.
"Ghét tôi cũng được, miễn là em nhớ kỹ cảm giác khi tôi ở bên trong em." – Anh khàn giọng, đẩy nhanh nhịp độ, biến căn phòng thành một lò lửa rực cháy.
Trận hoan lạc kéo dài đến tận khi Lâm Yên lả đi vì kiệt sức. Thẩm Hàn nằm xuống bên cạnh, ôm lấy cơ thể đầy vết tích của cô, những ngón tay anh đan vào tay cô, nơi sợi xích vàng vẫn lấp lánh.
"Lâm Yên, chỉ cần em ngoan ngoãn ở bên tôi, cả thế giới này tôi đều có thể cho em. Đừng bao giờ nghĩ đến chuyện rời đi nữa."
Hắn thì thầm như một người tình chung thủy, nhưng đôi mắt lại hiện rõ sự điên cuồng của một kẻ độc tài. Lâm Yên chìm vào giấc ngủ trong sự sợ hãi tột cùng, cô biết rằng mình đã hoàn toàn bị ác ma này giam cầm, cả thể xác lẫn tâm hồn.