MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGIAO DỊCH BÍ MẬT: THƯ KÝ NHỎ ĐỪNG CHẠY!Chương 11

GIAO DỊCH BÍ MẬT: THƯ KÝ NHỎ ĐỪNG CHẠY!

Chương 11

653 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm trừng phạt kinh hoàng ở phòng khách, Lâm Yên bị Thẩm Hàn giam lỏng trong biệt thự. Mọi lối ra vào đều có vệ sĩ canh giữ, điện thoại của cô bị tịch thu, và thứ duy nhất kết nối cô với thế giới bên ngoài là chiếc tivi luôn phát những bản tin tài chính khô khan.

Sự dịu dàng của bác sĩ Giang Triệt ở chương trước như một tia sáng nhỏ nhoi khiến Lâm Yên nhận ra mình không thể tiếp tục sống như một con búp bê vải trong tay Thẩm Hàn. Cô cần tự do, dù phải trả giá bằng bất cứ thứ gì.

Nhân lúc Thẩm Hàn phải chủ trì một cuộc họp cổ đông quan trọng kéo dài đến nửa đêm, Lâm Yên đã dùng sự thông minh của mình để đánh lạc hướng người giúp việc. Cô lẻn ra ngoài bằng lối cửa sau của nhà kho, chân trần chạy băng qua khu vườn đầy gai nhọn để ra đến đường lớn.

Nhưng cô đã quá xem thường mạng lưới của Thẩm Hàn.

Khi Lâm Yên vừa vẫy được một chiếc taxi và định hướng về phía nhà ga, một đoàn xe đen bóng bỗng chốc từ đâu lao đến, vây kín chiếc taxi nhỏ bé. Cửa xe Rolls-Royce mở ra, Thẩm Hàn bước xuống, gương mặt anh bị bóng tối bao phủ, chỉ có đôi mắt là rực lên tia lửa giận dữ đến tột cùng.

"Thư ký Lâm, em định đi công tác mà không xin phép sếp sao?" – Giọng anh lạnh lẽo, vang lên giữa màn đêm tĩnh mịch.

Lâm Yên run rẩy, cô lùi lại phía sau ghế xe: "Tôi không muốn ở lại đó nữa! Thẩm Hàn, anh là đồ điên, anh không thể nhốt tôi mãi được!"

Thẩm Hàn không nói không rằng, thô bạo lôi cô ra khỏi taxi và ném vào băng ghế sau của xe mình. Anh ra lệnh cho tài xế rời đi, rồi ngay lập tức hạ vách ngăn cách âm xuống.

"Em muốn trốn? Hửm?" – Anh bóp chặt cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào gương mặt đang vặn vẹo vì phẫn nộ của mình – "Tôi đã nói rồi, em có chết cũng phải là con ma của Thẩm gia. Sự kiên nhẫn của tôi đã hết rồi, Lâm Yên."

Anh thô bạo xé toạc chiếc váy mỏng manh mà cô đang mặc trên người. Trong không gian chật hẹp của chiếc xe đang lao đi trên cao tốc, sự chiếm hữu của Thẩm Hàn lần này mang theo sự điên rồ và tàn nhẫn hơn bao giờ hết.

"Đừng... Thẩm Hàn... xin anh..." – Lâm Yên nấc nghẹn, nhưng nụ hôn của anh đã khóa chặt môi cô, nồng nặc mùi thuốc lá và sự thống trị.

Bàn tay anh thô bạo nhấn chìm cô vào sự khoái cảm đầy nhục nhã. Anh ép cô phải quỳ trên sàn xe, trong tư thế đầy phục tùng. Mỗi nhịp chuyển động của chiếc xe như cộng hưởng với sự mãnh liệt của anh, khiến cơ thể Lâm Yên run lên bần bật.

"Nhìn cho kỹ, ai là người đang làm chủ em?" – Anh gầm nhẹ, ép cô nhìn vào hình ảnh phản chiếu mờ nhạt trên kính xe.

Đêm đó, chiếc xe không về biệt thự mà rẽ sang một hướng khác – một căn biệt thự bí mật nằm sâu trong rừng ngoại ô. Thẩm Hàn bế cô xuống xe, đôi mắt anh tối sầm:

"Nếu lồng vàng ở thành phố không giữ được em, thì hãy thử xem em có thoát khỏi nơi này không."

Anh ném cô xuống chiếc giường lớn trong căn phòng không có cửa sổ, chỉ có ánh đèn mờ ảo. Thẩm Hàn từ từ tháo thắt lưng, tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên trong không gian tĩnh mịch như một lời tuyên án tử cho sự tự do của Lâm Yên.