MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGIAO DỊCH BÍ MẬT: THƯ KÝ NHỎ ĐỪNG CHẠY!Chương 10

GIAO DỊCH BÍ MẬT: THƯ KÝ NHỎ ĐỪNG CHẠY!

Chương 10

668 từ · ~4 phút đọc

Sau những đêm dài bị vắt kiệt sức lực, sắc mặt Lâm Yên ngày càng xanh xao. Thẩm Hàn dù bá đạo nhưng vẫn nhận ra điều đó, anh sắp xếp cho cô một buổi kiểm tra sức khỏe tại bệnh viện tư nhân hàng đầu của thành phố. Nhưng anh không ngờ rằng, chuyến đi này lại chạm vào giới hạn chịu đựng của chính mình.

Người tiếp nhận hồ sơ của cô là bác sĩ Giang Triệt – một người đàn ông có khí chất hoàn toàn trái ngược với Thẩm Hàn. Giang Triệt dịu dàng, ấm áp như ánh nắng mùa xuân, đôi mắt sau lớp kính cận luôn toát lên vẻ thấu hiểu.

"Sắc mặt cô không tốt, nhịp tim hơi nhanh. Cô Lâm, cô đang gặp áp lực quá lớn sao?" – Giang Triệt nhẹ nhàng hỏi, bàn tay anh vô tình chạm vào cổ tay cô để bắt mạch.

Lâm Yên hơi rụt tay lại theo bản năng, nhưng sự ân cần của Giang Triệt khiến cô thấy sống mũi cay cay. Đã bao lâu rồi không có ai hỏi cô có mệt hay không?

"Tôi... tôi chỉ hơi thiếu ngủ." – Cô cúi đầu, chiếc lắc tay kim cương trên cổ tay lấp lánh dưới ánh đèn bệnh viện như một lời nhắc nhở về danh phận "đồ chơi" của mình.

Giang Triệt nhìn thấy những vết bầm tím lờ mờ nơi cổ tay cô, ánh mắt anh tối lại: "Nếu có ai đó làm hại cô, cô có thể nói với tôi. Tôi là bác sĩ, cũng là người có thể bảo vệ cô."

Cảnh tượng ấy lọt vào tầm mắt của Thẩm Hàn khi anh vừa bước tới cửa phòng khám. Nhìn thấy người đàn ông khác đang chạm vào Lâm Yên, nhìn thấy vẻ mặt yếu đuối của cô dành cho kẻ khác, ngọn lửa ghen tuông trong lòng anh bùng lên dữ dội.

Rầm!

Cánh cửa bị đẩy mạnh. Thẩm Hàn bước vào với sát khí ngút trời. Anh không nói một lời, thô bạo gạt tay Giang Triệt ra và kéo Lâm Yên đứng dậy.

"Thẩm tổng? Anh làm gì vậy, đây là bệnh viện!" – Lâm Yên hốt hoảng.

"Về nhà!" – Thẩm Hàn rít qua kẽ răng, lực tay siết chặt như muốn bẻ gãy cổ tay cô.

...

Vừa bước vào biệt thự, Thẩm Hàn đã đẩy cô ngã xuống sofa ở phòng khách. Anh bắt đầu tháo thắt lưng, ánh mắt đỏ ngầu vì giận dữ.

"Hàn... nghe tôi giải thích, bác sĩ Giang chỉ là..."

"Giang sao? Gọi tên thân mật thế cơ à?" – Thẩm Hàn cười gằn, nụ cười mang đầy vẻ chết chóc – "Lâm Yên, em đúng là loại phụ nữ không biết đủ. Tôi cho em tiền, cho em sự bảo hộ, vậy mà em vẫn muốn quyến rũ kẻ khác?"

Anh thô bạo lật người cô lại, ép cô đối diện với tấm gương lớn treo tường. Bàn tay anh luồn vào tóc cô, bắt cô phải nhìn vào hình ảnh nhục nhã của chính mình trong gương.

"Nhìn cho kỹ đi! Nhìn xem trên người em đầy dấu vết của tôi, xem em là của ai!"

Thẩm Hàn không hề dịu dàng, anh chiếm hữu cô ngay tại phòng khách với một sự điên cuồng chưa từng có. Mỗi nhịp thúc mạnh của anh đều như muốn khảm sâu vào cơ thể cô, khẳng định quyền sở hữu tuyệt đối. Lâm Yên khóc nấc lên, tiếng kêu cứu nghẹn lại trong cổ họng khi nhìn thấy hình ảnh hai cơ thể quấn quýt đầy nhục dục phản chiếu trong gương.

Sự trừng phạt này kéo dài cho đến khi cô ngất lịm đi. Thẩm Hàn ôm lấy cơ thể mềm nhũn của cô, thì thầm vào tai cô với giọng điệu vừa yêu thương vừa tàn nhẫn:

"Đừng bao giờ thử thách lòng kiên nhẫn của tôi bằng cách nhìn người đàn ông khác. Nếu không, tôi sẽ nhốt em lại, khiến em cả đời này chỉ có thể thấy một mình tôi."