Không gian trong biệt thự Thẩm gia tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Ánh đèn vàng nhạt từ hành lang hắt vào phòng ngủ, nơi Lâm Yên đang ngồi co ro trên mép giường. Cô vẫn còn mặc bộ đồ công sở đã xộc xệch, đôi mắt sưng mọng vì khóc. Sự xuất hiện của người cha và những lời nhục mạ chiều nay như một vết dao cứa sâu vào lòng tự trọng cuối cùng của cô.
Cạch.
Tiếng mở cửa khô khốc vang lên. Thẩm Hàn bước vào, anh đã cởi bỏ áo vest, chỉ còn lại chiếc sơ mi đen mở hờ hai cúc đầu, trông vừa lãng tử vừa nguy hiểm. Anh không nói gì, chậm rãi tiến về phía quầy bar mini trong phòng, rót cho mình một ly Whisky đậm màu.
"Lại đây." – Giọng anh trầm thấp, không chứa đựng chút cảm xúc nào.
Lâm Yên run rẩy đứng dậy, bước từng bước nặng nề về phía anh. Khi cô vừa đến gần, Thẩm Hàn đột ngột xoay người, đặt ly rượu xuống bàn và kéo mạnh cô vào lòng. Hơi thở anh nồng mùi rượu, đôi mắt sắc lẹm nhìn xoáy vào sự yếu đuối của cô.
"Tôi đã giúp em giải quyết gánh nặng đó. Em định trả ơn tôi thế nào?" – Anh vừa nói, vừa dùng ngón tay thô ráp miết nhẹ dọc theo sống lưng cô.
"Tôi... tôi sẽ làm việc chăm chỉ hơn... tôi sẽ trả lại tiền cho anh..." – Lâm Yên lí nhí, đầu cúi thấp.
Thẩm Hàn khẽ cười nhạt, một nụ cười đầy sự giễu cợt. Anh nâng cằm cô lên, ép cô phải đối diện với thực tại: "Tiền? Thứ đó tôi không thiếu. Tôi muốn thứ khác."
Nói rồi, anh bế bổng cô lên, đặt cô ngồi lên mặt bàn đá lạnh ngắt của quầy bar. Sự tiếp xúc đột ngột giữa làn da đùi ấm nóng và mặt đá lạnh khiến Lâm Yên rùng mình. Thẩm Hàn tiến vào giữa hai chân cô, đôi bàn tay to lớn luồn vào dưới gấu váy, chậm rãi nhưng dứt khoát tước bỏ lớp phòng vệ cuối cùng.
"Thẩm Hàn... đừng... tôi thực sự rất mệt..." – Cô khẽ van nài, những giọt nước mắt lại trực trào ra.
"Mệt sao?" – Ánh mắt anh tối sầm lại, nụ hôn nồng cháy lập tức phủ xuống hõm cổ cô, day dứt như muốn để lại dấu ấn vĩnh viễn – "Càng mệt, cảm giác sẽ càng chân thật."
Anh không vội vàng chiếm đoạt, mà dùng sự trêu chọc đầy ác ý để khơi gợi dục vọng trong cô. Những nụ hôn vụn vặt rơi trên xương quai xanh, rồi di chuyển xuống đôi gò bồng đảo đang phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập. Lâm Yên muốn phản kháng, nhưng cơ thể cô lại phản bội lý trí. Trước sự điêu luyện và mãnh liệt của Thẩm Hàn, cô dần dần nhũn ra, đôi tay không tự chủ được mà ôm chặt lấy bờ vai rộng lớn của anh.
Trong không gian yên tĩnh, tiếng thở dốc và tiếng va chạm da thịt trở nên rõ mờ hơn bao giờ hết. Thẩm Hàn chiếm hữu cô bằng một sự kịch liệt mang tính trừng phạt. Mỗi lần anh thúc mạnh, Lâm Yên lại nấc lên, những âm thanh rên rỉ nghẹn ngào bị anh nuốt chửng bằng những nụ hôn sâu.
"Ghi nhớ kỹ... em là của ai?" – Anh gầm nhẹ bên tai cô, mồ hôi trên trán nhỏ xuống, hòa cùng nước mắt của cô.
"Của... của anh... ah... Thẩm Hàn..." – Cô mê muội đáp lại, hoàn toàn buông xuôi trong cơn bão dục vọng mà anh tạo ra.
Đêm đó, trên chiếc bàn đá lạnh lẽo và sau đó là giường lớn, Thẩm Hàn đòi hỏi cô hết lần này đến lần khác như để giải tỏa cơn giận dữ vì sự lừa dối của gia đình cô. Anh muốn cô hiểu rằng, một khi đã ký vào bản hợp đồng đó, cô không còn là một cá thể độc lập, mà là một phần thuộc về anh – kẻ thống trị tuyệt đối.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu ngày rọi vào, Thẩm Hàn đã rời đi. Trên gối chỉ còn lại mùi hương nam tính nhàn nhạt và một chiếc lắc tay bằng kim cương tinh xảo kèm theo mẩu giấy nhỏ: “Đeo nó vào, và đừng để tôi thấy em khóc vì người đàn ông khác lần nữa.”
Lâm Yên cầm chiếc lắc tay, cảm giác nó nặng nề như một sợi xiềng xích vô hình đang khóa chặt cuộc đời cô vào người đàn ông đáng sợ nhưng cũng đầy mê hoặc ấy.