MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGIAO DỊCH BÍ MẬT: THƯ KÝ NHỎ ĐỪNG CHẠY!Chương 8

GIAO DỊCH BÍ MẬT: THƯ KÝ NHỎ ĐỪNG CHẠY!

Chương 8

882 từ · ~5 phút đọc

Lâm Yên vừa rời khỏi phòng làm việc của Thẩm Hàn, đôi chân vẫn còn hơi run rẩy sau trận "cuồng phong" vừa rồi. Cô vội vã đi vào phòng vệ sinh, soi mình trong gương và cố gắng dặm lại lớp phấn dày để che đi gò má còn hơi đỏ và vết cắn mờ ám trên cổ.

Vừa bước ra khỏi sảnh tập đoàn để hít thở chút không khí, trái tim Lâm Yên bỗng rụng rời. Đứng dưới gốc cây đại thụ gần cổng là một người đàn ông trung niên với bộ quần áo xộc xệch, gương mặt hốc hác và đôi mắt đỏ ngầu vì cờ bạc. Đó là Lâm Đại – cha ruột của cô.

"Yên! Con gái!" – Lâm Đại nhìn thấy cô, mắt sáng rực lên như thấy vàng, ông ta vội vàng chạy tới chộp lấy cánh tay cô.

"Sao ông lại biết chỗ này? Tôi đã nói là tôi không còn tiền rồi mà!" – Lâm Yên hốt hoảng, cố gắng gỡ tay ông ta ra, ánh mắt lo sợ nhìn quanh vì sợ đồng nghiệp bắt gặp.

"Con lừa ai chứ đừng lừa cha mày! Tao thấy mày bước ra từ cái xe sang trọng đó, lại còn làm việc ở tập đoàn lớn thế này. Chắc chắn thằng sếp ở đây bao nuôi mày rồi đúng không?" – Lâm Đại cười khẩy, giọng điệu đầy vẻ tống tiền – "Đưa tao 500 triệu, nếu không tao sẽ vào tận văn phòng gào lên cho mọi người biết con thư ký ngoan hiền này thực chất là loại người gì!"

"Ông..." – Lâm Yên nghẹn ngào, uất ức đến mức toàn thân run rẩy. Cô lấy đâu ra số tiền lớn như vậy? Toàn bộ số chi phiếu Thẩm Hàn đưa, cô đã dùng để trả nợ cũ cho ông ta cả rồi.

"Đưa hay không?" – Lâm Đại hung hăng giơ tay định tát cô.

"Dừng tay."

Một giọng nói trầm thấp, mang theo sức ép nghẹt thở vang lên phía sau. Lâm Yên cứng đờ người, quay lại thấy Thẩm Hàn đang đứng đó, hai tay thọc túi quần, ánh mắt lạnh lẽo như nhìn một đống rác rưởi. Phía sau anh là trợ lý Vương và đội bảo vệ.

"Thẩm... Thẩm tổng..." – Lâm Yên lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu.

Thẩm Hàn tiến lại gần, anh không nhìn Lâm Đại mà chỉ nhìn chằm chằm vào vết hằn trên cánh tay Lâm Yên do bị cha cô siết chặt. Anh đưa tay ra, kéo cô về phía sau lưng mình một cách che chở.

"Ông là ai?" – Thẩm Hàn hỏi, giọng điệu bình thản đến đáng sợ.

Lâm Đại ban đầu hơi khiếp sợ trước phong thái của Thẩm Hàn, nhưng lòng tham đã lấn át tất cả: "Tôi là cha nó! Nó nợ tôi tiền phụng dưỡng. Ngài là sếp nó đúng không? Ngài giàu thế này, cho tôi chút tiền coi như phí 'thuê' con gái tôi đi?"

Lâm Yên cảm thấy đất trời như sụp đổ dưới chân. Sự nhục nhã này còn đớn đau hơn cả việc bị Tạ Dao đánh. Cô nhắm mắt lại, chờ đợi sự khinh bỉ từ Thẩm Hàn.

Thế nhưng, Thẩm Hàn chỉ khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ chết chóc. Anh quay sang trợ lý Vương: "Giao cho bên phía luật sư. Điều tra toàn bộ những khoản nợ cờ bạc của ông ta. Nếu có dấu hiệu lừa đảo hay đe dọa tống tiền nhân viên cấp cao của Thẩm thị... cứ tống vào tù đi."

"Cái gì? Mày... mày dám?" – Lâm Đại định lao tới nhưng đã bị bảo vệ khống chế.

Thẩm Hàn cúi xuống, ghé sát tai Lâm Đại, nói đủ cho hai người nghe: "Tôi không 'thuê' cô ấy. Cô ấy là món đồ của tôi. Mà đồ của tôi, chỉ có tôi mới có quyền hành hạ hay vứt bỏ. Ông đụng vào... là tự tìm đường chết."

Sau khi bảo vệ lôi Lâm Đại đi, Thẩm Hàn không nói một lời, thô bạo nắm tay Lâm Yên kéo thẳng vào chiếc Rolls-Royce đang đợi sẵn.

Cánh cửa xe đóng sầm lại. Lâm Yên bật khóc nức nở, đôi vai nhỏ bé run rẩy vì sự tủi nhục tột cùng: "Tôi xin lỗi... tôi sẽ từ chức... tôi không muốn làm ảnh hưởng đến danh tiếng của anh..."

"Từ chức?" – Thẩm Hàn bóp cằm cô, ép cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang bốc hỏa của mình – "Lâm Yên, em tưởng sau khi để tôi thấy sự thối nát của gia đình em, em có thể dễ dàng rời đi sao?"

Anh thô bạo đè cô xuống ghế sau, bàn tay luồn vào trong tóc cô, buộc cô phải ngửa cổ đón nhận nụ hôn trừng phạt của anh. Lần này, nụ hôn không có chút dịu dàng nào, chỉ có sự điên cuồng và chiếm hữu.

"Em nợ tôi một mạng của cha em." – Anh thì thầm giữa những nụ hôn nóng bỏng – "Tối nay, hãy dùng cách khác để trả nợ cho tôi."

Chiếc xe lao vút đi trong màn đêm, để lại sau lưng những tan vỡ của quá khứ, chỉ còn lại cuộc giao dịch thể xác ngày càng trở nên lệch lạc và bế tắc giữa hai người.