Cánh cửa gỗ sồi dày nặng ngăn cách hoàn toàn sự ồn ào của văn phòng bên ngoài. Trong phòng làm việc, chỉ còn lại tiếng điều hòa chạy rì rì và tiếng thở dốc không còn kiềm chế được của Lâm Yên. Cô bị Thẩm Hàn ép ngồi trên kệ tủ tài liệu cao ngang tầm hông, đôi chân thon dài bị anh tách ra, ép sát vào vòng eo vững chãi của mình.
"Đau không?" – Thẩm Hàn khàn giọng hỏi, ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve gò má hơi sưng của cô, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào đôi môi đang run rẩy.
"Đau..." – Lâm Yên thành thật đáp, đôi mắt cô ướt át vì uất ức.
"Ngoan, tôi sẽ giúp em quên đi cái đau đó."
Vừa dứt lời, Thẩm Hàn đã cúi xuống, chiếm lấy khuôn ngực đang phập phồng của cô qua lớp vải sơ mi mỏng manh. Anh không vội vàng lột bỏ tất cả, mà dùng sự ma sát của lớp vải để khơi gợi cảm giác tê dại. Lâm Yên ngửa đầu ra sau, tấm lưng tựa vào cánh cửa lạnh ngắt, trong khi phía trước lại là một khối nhiệt lượng như muốn thiêu đốt cô.
Bàn tay Thẩm Hàn lần mò xuống dưới chân váy bút chì của cô. Sự va chạm giữa lòng bàn tay nóng hổi và làn da đùi mịn màng khiến Lâm Yên giật mình, cô vô thức khép chân lại nhưng đã bị sức mạnh tuyệt đối của anh chế ngự.
"Thẩm Hàn... đừng... bên ngoài thư ký Vương vẫn đang đợi ký hồ sơ..." – Cô nấc lên, giọng nói đứt quãng khi cảm nhận được những ngón tay anh bắt đầu thám hiểm vào vùng đất cấm địa.
"Để cậu ta đợi." – Anh thờ ơ đáp, nụ hôn nồng cháy di chuyển từ cổ xuống xương quai xanh, để lại một vết đánh dấu đỏ thẫm ngay vị trí nổi bật nhất – "Tôi muốn em ghi nhớ, bất kể ai chạm vào em, tôi sẽ dùng cách này để xóa sạch dấu vết của bọn họ."
Sự chiếm hữu bệnh hoạn nhưng đầy mê hoặc của anh khiến Lâm Yên hoàn toàn đầu hàng. Cô vòng tay qua cổ anh, kéo anh sát lại hơn. Trong bóng tối lờ mờ của căn phòng nửa sáng nửa tối, tiếng sột soạt của quần áo và tiếng chất lỏng giao thoa tạo nên một âm thanh cực kỳ ái muội.
Thẩm Hàn tháo chiếc cà vạt mà cô vừa vất vả thắt cho anh lúc sáng, dùng nó quấn lỏng hai cổ tay cô lại rồi vòng qua cổ mình, bắt cô phải ở trong tư thế ôm lấy anh một cách tuyệt đối. Anh tiến vào cô với một sự kịch liệt không báo trước, khiến Lâm Yên trợn tròn mắt, tiếng hét nghẹn ngào bị nụ hôn của anh nuốt trọn.
Mỗi nhịp đẩy của anh đều mang theo sự mạnh mẽ và bá đạo của một vị quân vương. Chiếc kệ gỗ rung lên bần bật theo từng chuyển động của hai cơ thể quấn quýt. Lâm Yên thấy mình như đang lơ lửng giữa tầng mây, cảm giác đau rát ban đầu dần bị thay thế bởi sự khoái cảm cuồn cuộn như sóng triều.
"Gọi tên tôi... Lâm Yên, gọi tên chủ nhân của em." – Thẩm Hàn gầm nhẹ bên tai cô, mồ hôi trên trán anh nhỏ xuống mặt cô, nóng bỏng.
"Thẩm... Thẩm Hàn... ah... Hàn..."
Tiếng gọi yếu ớt của cô như một liều thuốc kích thích, khiến anh càng thêm điên cuồng. Lúc này, mọi rào cản về địa vị, về bản hợp đồng lừa dối hay sự xuất hiện của Tạ Dao đều biến mất. Trong thế giới của họ lúc này, chỉ còn lại sự khao khát nguyên thủy nhất của da thịt và nhịp tim đập loạn xạ hòa vào nhau.
Khi cơn sóng cuối cùng ập đến, Thẩm Hàn siết chặt lấy cô, vùi đầu vào hõm cổ cô thở dốc. Lâm Yên nhắm nghiền mắt, toàn thân nhũn ra như nước, dựa vào lồng ngực anh mà run rẩy.
Sau một hồi lâu, Thẩm Hàn mới buông cô ra, giúp cô chỉnh lại quần áo và lau đi những giọt nước mắt còn vương trên khóe mắt. Anh nhìn cô, ánh mắt dịu đi đôi chút nhưng vẫn mang đậm vẻ chiếm giữ:
"Tối nay tôi có việc bận, em về biệt thự đợi tôi. Đừng để tôi thấy em liếc nhìn bất kỳ người đàn ông nào khác, nghe rõ chưa?"
Lâm Yên cúi đầu, bàn tay run rẩy cài lại từng chiếc cúc áo: "Tôi biết rồi."
Cô bước ra khỏi phòng làm việc với dáng đi hơi khập khiễng, trong lòng tràn ngập sự trống rỗng. Cô hiểu rõ, mình đã lún quá sâu vào vũng lầy này, và người đàn ông mang tên Thẩm Hàn kia chính là liều thuốc độc ngọt ngào nhất mà cô từng nếm trải.