Ánh nắng ban mai tràn vào phòng ngủ, Lâm Yên tỉnh dậy với cảm giác toàn thân như bị xe nghiền qua. Cô khẽ cử động, ngay lập tức cảm nhận được một cánh tay rắn chắc đang siết chặt lấy eo mình. Thẩm Hàn vẫn chưa dậy, gương mặt anh khi ngủ mất đi vẻ sắc sảo, lạnh lùng thường ngày, trông có vẻ thư thái hơn, nhưng đôi mày vẫn khẽ nhíu lại như đang lo toan điều gì.
Lâm Yên nhìn đăm đăm vào gương mặt ấy, lòng bàn tay cô run rẩy muốn chạm vào sống mũi cao thẳng của anh, nhưng rồi lại rụt lại. "Giao dịch thôi mà, đừng mơ mộng, Lâm Yên." – Cô tự nhủ.
Khi cô định nhẹ nhàng gỡ tay anh ra để đi tắm, Thẩm Hàn đột nhiên mở mắt. Ánh mắt anh ngay lập tức trở nên tỉnh táo và đầy tính chiếm hữu. Anh không nói gì, chỉ dùng lực kéo cô trở lại lòng ngực, vùi đầu vào cổ cô hít một hơi thật sâu.
"Sáng sớm đã muốn chạy đi đâu?" – Giọng anh khàn đặc vì mới ngủ dậy, mang theo sức quyến rũ chết người.
"Tôi... tôi phải chuẩn bị đi làm. Hôm nay có cuộc họp hội đồng quản trị." – Lâm Yên lí nhí.
Thẩm Hàn khẽ cười nhạt, nụ hôn buổi sáng rơi xuống bờ vai trần của cô, mang theo sự ngứa ngáy tê dại: "Em là thư ký riêng của tôi, tôi chưa đi, em dám đi sao?"
...
Hai tiếng sau, tại tập đoàn Thẩm Thị.
Lâm Yên xuất hiện với bộ đồ công sở kín cổng cao tường, chiếc khăn lụa thắt khéo léo để che đi những dấu vết đỏ thẫm trên cổ. Cô đang tập trung xử lý văn kiện thì cửa thang máy dành riêng cho Tổng giám đốc mở ra. Một người phụ nữ xinh đẹp, kiêu sa trong bộ váy Chanel mới nhất bước ra, gõ gót giày cao gót xuống sàn đá cẩm thạch đầy kiêu hãnh.
"Hàn đâu rồi? Tôi đến thăm anh ấy." – Người phụ nữ lên tiếng, ánh mắt nhìn Lâm Yên từ đầu đến chân đầy vẻ khinh khỉnh.
Đây chính là Tạ Dao – thanh mai trúc mã của Thẩm Hàn, người mà giới báo chí luôn đồn thổi là vị hôn thê môn đăng hộ đối nhất.
Lâm Yên đứng dậy, giữ vẻ chuyên nghiệp: "Chào Tạ tiểu thư, Thẩm tổng đang có cuộc họp quan trọng, xin cô đợi một chút."
Tạ Dao không thèm nghe, định đẩy cửa bước thẳng vào phòng làm việc. Lâm Yên vội vàng bước tới ngăn cản: "Tạ tiểu thư, quy định của công ty là..."
Chát!
Một cái tát đau điếng giáng xuống mặt Lâm Yên.
"Quy định? Cô chỉ là một con chó canh cửa, dựa vào cái gì mà cản tôi?" – Tạ Dao rít lên.
Đúng lúc đó, cửa phòng làm việc mở ra. Thẩm Hàn bước ra với gương mặt lạnh như tiền. Thấy cảnh tượng trước mắt, đôi mắt anh nheo lại đầy nguy hiểm.
"Hàn! Anh xem thư ký của anh kìa, thật không biết điều!" – Tạ Dao lập tức thay đổi sắc mặt, nũng nịu chạy lại định ôm cánh tay anh.
Thẩm Hàn khéo léo lùi lại một bước, ánh mắt lướt qua gò má đang đỏ ửng của Lâm Yên. Một luồng sát khí vô hình tỏa ra từ người anh.
"Tạ Dao, ai cho phép cô đánh người của tôi?" – Giọng anh trầm thấp, nhưng chứa đựng sự đe dọa khiến Tạ Dao rùng mình.
"Em... em chỉ thay anh dạy dỗ..."
"Biến." – Thẩm Hàn chỉ thốt ra một chữ duy nhất.
Sau khi Tạ Dao tức giận rời đi, Thẩm Hàn ra lệnh cho các nhân viên khác giải tán, rồi lạnh lùng túm lấy tay Lâm Yên kéo thẳng vào phòng làm việc, khóa trái cửa lại.
Anh đẩy cô vào mặt sau của cánh cửa, bàn tay nâng cằm cô lên để nhìn rõ vết tát. Ánh mắt anh tối sầm lại, không phải vì xót xa, mà là sự tức giận khi "đồ chơi" mình trân trọng bị kẻ khác đụng vào.
"Bị đánh mà không biết đánh lại sao? Em chỉ giỏi chống đối tôi thôi à?" – Anh gầm nhẹ.
Lâm Yên uất ức, nước mắt chực trào: "Tôi chỉ làm đúng phận sự..."
Chưa nói hết câu, đôi môi Thẩm Hàn đã áp tới, nụ hôn mang theo sự trừng phạt và cả sự an ủi kỳ lạ. Anh ép sát cơ thể mình vào cô, đôi bàn tay to lớn luồn vào dưới lớp áo sơ mi, xoa nắn vùng eo thon gọn.
"Ưm... Thẩm Hàn... bên ngoài có người..." – Lâm Yên hoảng sợ thì thầm giữa những nụ hôn.
"Mặc kệ họ." – Thẩm Hàn khàn giọng, hơi thở nóng hổi vương trên môi cô – "Bây giờ, tôi phải lấy lại 'lãi' cho cái tát vừa rồi."
Anh bế cô đặt ngồi lên kệ tủ ngay sát cửa, mặc cho bên ngoài tiếng nhân viên đi lại xôn xao. Sự kích thích khi làm chuyện ấy trong sự lo sợ bị phát hiện khiến không khí trong phòng trở nên nóng bỏng hơn bao giờ hết. Lâm Yên run rẩy ôm chặt lấy cổ anh, tiếng thở dốc bị nụ hôn của anh nuốt chửng hoàn toàn.