MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGIAO DỊCH BÍ MẬT: THƯ KÝ NHỎ ĐỪNG CHẠY!Chương 14

GIAO DỊCH BÍ MẬT: THƯ KÝ NHỎ ĐỪNG CHẠY!

Chương 14

660 từ · ~4 phút đọc

Tiếng lá khô bị giẫm đạp bên ngoài biệt thự báo hiệu sự xâm nhập của Giang Triệt đã bị bại lộ. Bên trong căn phòng ngủ ngập tràn mùi hương hoan lạc và bóng tối, Thẩm Hàn đột ngột dừng lại khi đang ngự trị trên cơ thể Lâm Yên. Anh khẽ nhếch môi, một nụ cười quỷ dị hiện lên trên gương mặt đẫm mồ hôi.

"Người hùng của em đến rồi đấy." – Thẩm Hàn thì thầm, bàn tay vẫn không rời khỏi làn da mịn màng của cô.

Lâm Yên bàng hoàng, cô cố gắng vùng vẫy: "Giang Triệt? Không... làm ơn, hãy để anh ấy đi! Thẩm Hàn, tôi xin anh!"

Thẩm Hàn không trả lời, anh với tay lấy chiếc điều khiển, bấm một nút. Bức tường vốn là một tấm gương lớn bỗng chốc trở nên trong suốt, để lộ ra hành lang bên ngoài. Qua lớp kính cường lực một chiều, Lâm Yên kinh hãi thấy Giang Triệt đang bị hai vệ sĩ cao lớn khống chế, áp sát vào mặt kính. Giang Triệt không nhìn thấy bên trong, nhưng anh ta liên tục gào thét tên cô.

"Thẩm Hàn! Thả Lâm Yên ra! Anh là đồ cầm thú!" – Tiếng Giang Triệt vọng qua loa phát thanh trong phòng.

"Để cậu ta chứng kiến xem 'người thương' của mình đang run rẩy dưới thân tôi như thế nào nhé?" – Ánh mắt Thẩm Hàn đỏ rực, tràn đầy sự điên cuồng. Anh thô bạo xoay người Lâm Yên lại, ép cô áp sát vào mặt kính, trong tư thế mà người bên ngoài chỉ cần nhìn qua cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Không! Đừng mà! Thẩm Hàn, tôi cầu xin anh... giết tôi đi cũng được!" – Lâm Yên nấc nghẹn, nước mắt giàn giụa. Cô kinh hãi khi nghĩ đến việc Giang Triệt – người luôn coi cô là đóa hoa nhài thanh khiết – sẽ phải nhìn thấy bộ dạng này của mình.

Thẩm Hàn lạnh lùng tiến vào từ phía sau, mỗi một nhịp thúc mạnh đều mang theo sự sỉ nhục và khẳng định chủ quyền tuyệt đối. Anh ép cô phải nhìn thẳng vào gương mặt đau đớn của Giang Triệt ở phía bên kia lớp kính.

"Nhìn đi! Nhìn xem kẻ muốn cứu em thảm hại như thế nào!" – Thẩm Hàn gầm nhẹ, nụ hôn của anh cắn chặt vào bả vai cô, để lại một dấu vết rỉ máu – "Em là của tôi, Lâm Yên. Cả đời này, chỉ có tôi mới có quyền chạm vào em!"

Tiếng keng keng của sợi xích lụa va chạm vào mặt kính lạnh lẽo hòa cùng tiếng khóc tuyệt vọng của Lâm Yên. Trong không gian ấy, sự khoái cảm xác thịt bị nhuốm màu nhục nhã tột cùng. Lâm Yên cảm thấy tâm hồn mình như vỡ vụn. Cô bị Thẩm Hàn đẩy lên đỉnh điểm của sự thăng hoa trong nỗi đau đớn tột cùng về tinh thần.

Dưới sự thống trị điên cuồng của Thẩm Hàn, cô không thể làm gì khác ngoài việc bám chặt lấy mặt kính, đôi mắt mờ đục nhìn bóng dáng Giang Triệt bị lôi đi trong sự vô vọng.

Khi cơn bão tình ái tạm lắng, Thẩm Hàn thong thả mặc lại áo choàng, nhìn Lâm Yên đang nằm bất động như một con búp bê bị hỏng trên sàn thảm. Anh quỳ xuống, vuốt ve mái tóc bết dính mồ hôi của cô, giọng nói trở lại vẻ trầm ấm đến đáng sợ:

"Bây giờ thì sạch sẽ rồi. Sẽ không còn ai dám đến cứu em nữa. Em chỉ có thể thuộc về mình tôi mà thôi."

Lâm Yên nhắm nghiền mắt, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài. Cô biết, kể từ giây phút này, người bác sĩ dịu dàng ấy đã chết trong lòng cô, và cô đã hoàn toàn rơi xuống vực thẳm do chính ác ma Thẩm Hàn tạo ra.