Sau đêm kinh hoàng trước mặt kính ấy, Lâm Yên rơi vào trạng thái trầm cảm kéo dài. Cô không còn khóc, cũng không còn gào thét đòi tự do. Mỗi ngày, cô chỉ ngồi bên cửa sổ nhìn ra khu rừng sương mù, đôi mắt vô hồn như một hồ nước phẳng lặng đã chết. Thẩm Hàn dù vẫn ghé thăm mỗi đêm, vẫn chiếm hữu cô một cách tham lam, nhưng anh bắt đầu cảm thấy bất an trước sự im lặng đáng sợ của cô. "Đồ chơi" của anh không còn phản ứng, điều đó khiến sự hưng phấn của anh bị nhuốm màu lo âu.
Một buổi sáng, mùi hương của bát cháo bào ngư vừa bưng vào phòng khiến Lâm Yên đột ngột cảm thấy một cơn nhào lộn dữ dội từ dạ dày. Cô lao vào phòng tắm, nôn khan đến mức toàn thân run rẩy, gương mặt tái nhợt không còn giọt máu.
Thẩm Hàn đang chỉnh lại cà vạt ngoài phòng khách, nghe tiếng động liền lập tức đẩy cửa bước vào. Thấy cô ngồi bệt dưới sàn phòng tắm lạnh ngắt, hơi thở yếu ớt, tim anh bỗng thắt lại một nhịp – một cảm giác mà suốt 30 năm cuộc đời anh chưa từng trải qua.
"Lâm Yên! Em sao vậy?" – Anh bế thốc cô lên, đặt lại giường, giọng nói vốn lạnh lùng giờ đây tràn ngập sự hốt hoảng.
Không đợi bác sĩ gia đình đến, Thẩm Hàn tự tay kiểm tra nhiệt độ cho cô. Một ý nghĩ xẹt qua đầu khiến anh khựng lại. Anh lập tức ra lệnh cho trợ lý mang đến một thứ mà Lâm Yên chưa bao giờ nghĩ mình sẽ cần đến trong hoàn cảnh này.
Khi nhìn thấy hai vạch đỏ chói trên chiếc que thử, Lâm Yên chết lặng. Đôi bàn tay cô run lên bần bật, tờ kết quả rơi xuống sàn. Cô mang thai. Mang thai đứa con của kẻ đã hủy hoại cuộc đời mình, kẻ đã giam cầm và sỉ nhục cô trước mặt người bạn duy nhất.
"Không... không thể nào..." – Lâm Yên nức nở, cô tuyệt vọng cào cấu vào bụng mình như muốn chối bỏ sự thật tàn khốc này.
"Dừng lại!" – Thẩm Hàn bắt lấy hai tay cô, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình.
Nhưng thay vì sự giận dữ hay ghê tởm, Lâm Yên bàng hoàng nhận thấy trong đôi mắt đen sâu thẳm của Thẩm Hàn một sự cuồng nhiệt hoàn toàn khác. Đó không còn là dục vọng chiếm hữu đơn thuần, mà là một sự kinh ngạc lẫn vui sướng điên cuồng. Anh ôm chặt lấy cô, lực đạo mạnh mẽ nhưng lại có chút gì đó dè chừng, như sợ làm vỡ một báu vật dễ vỡ.
"Em có thai rồi... Lâm Yên, em mang trong mình dòng máu của tôi." – Giọng anh khàn đặc, đầy vẻ rung động.
Kể từ khoảnh khắc đó, chế độ giam lỏng tại biệt thự rừng sâu hoàn toàn thay đổi. Sợi xích lụa bị gỡ bỏ, những quy tắc khắc nghiệt bị xóa sạch. Thẩm Hàn ra lệnh cho những đầu bếp hàng đầu và đội ngũ y tế túc trực 24/7. Anh không còn đi làm sớm, mà dành phần lớn thời gian ngồi cạnh giường để quan sát cô ngủ.
Đêm hôm đó, Thẩm Hàn nằm xuống bên cạnh Lâm Yên. Anh không còn vồ vập chiếm đoạt cô như mọi khi. Bàn tay to lớn, thô ráp vốn chỉ biết đến súng đạn và những bản hợp đồng bạc tỷ, giờ đây lại run rẩy đặt lên vùng bụng vẫn còn phẳng lì của cô.
"Đừng chạm vào tôi..." – Lâm Yên quay mặt đi, giọng nói khàn khàn vì mệt mỏi.
Thẩm Hàn không tức giận. Anh kéo cô sát vào lòng mình, nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống sau gáy cô – một nụ hôn thực sự dịu dàng, không có sự cưỡng ép.
"Tôi sẽ không làm đau em nữa." – Anh thì thầm, hơi thở nóng hổi vương trên làn da cô – "Nhưng em phải ngoan ngoãn sinh đứa trẻ này ra. Nó là sợi xích chắc chắn nhất mà em không bao giờ có thể tháo rời. Em chạy đi đâu, tôi cũng sẽ tìm thấy em qua nhịp tim của nó."
Lâm Yên nhắm mắt lại, cảm nhận sự va chạm da thịt giữa hai người. Thẩm Hàn bắt đầu hôn dọc theo sống lưng cô, những nụ hôn chậm rãi, nóng bỏng nhưng đầy trân trọng. Anh xoay người cô lại, ép cô đối diện với mình. Dưới ánh trăng mờ ảo, anh chiếm lấy đôi môi cô trong một nụ hôn sâu, kéo dài và nồng nàn vị ngọt của sự bù đắp.
Sự chiếm hữu đêm nay không mang tính trừng phạt. Anh khơi gợi cảm giác trong cô một cách tinh tế, đôi bàn tay xoa nắn những nơi nhạy cảm với sự kiên nhẫn chưa từng có. Lâm Yên cảm thấy cơ thể mình lại một lần nữa phản bội lý trí, cô run rẩy trong vòng tay anh, cảm nhận sự thăng hoa dịu ngọt lan tỏa khắp các tế bào. Thẩm Hàn chiếm giữ cô một cách chậm rãi, như muốn khảm sâu hình ảnh người phụ nữ đang mang cốt nhục của mình vào tâm khảm.
"Lâm Yên, từ giờ trở đi, em là duy nhất."
Anh gầm nhẹ khi đạt đến đỉnh điểm, ôm chặt lấy cô như muốn hòa làm một. Trong bóng tối, Lâm Yên nhìn lên trần nhà, nước mắt chảy tràn. Cô biết, đứa trẻ này chính là thiên thần, nhưng cũng chính là chiếc lồng vàng vĩnh cửu mà cô sẽ không bao giờ thoát ra được.