Sáng hôm sau, dinh thự họ Thẩm không còn vẻ tĩnh mịch thường lệ mà tràn ngập không khí hân hoan. Thẩm Diên bước xuống cầu thang với gương mặt mệt mỏi sau đêm dài rã rời, nhưng bước chân cô khựng lại khi thấy một người đàn ông trẻ tuổi, mặc quân phục chỉnh tề, đang ngồi trò chuyện thân mật cùng cha mình.
"Lâm Vũ?" – Thẩm Diên thốt lên, chiếc túi xách trên tay suýt rơi xuống sàn.
Lâm Vũ đứng dậy, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời buổi sớm. Anh là con trai của một gia tộc tướng lĩnh lâu đời, cũng là người được cha cô hứa hôn từ khi cả hai còn nhỏ. Anh vừa trở về sau hai năm tu nghiệp ở nước ngoài.
"Diên Diên, anh về rồi." Lâm Vũ bước tới, định ôm lấy cô, nhưng Thẩm Diên vô thức lùi lại một bước. Sự đụng chạm của bất kỳ ai lúc này cũng khiến cô cảm thấy như mình đang phản bội... hoặc đang bị vấy bẩn.
Thẩm lão gia cười ha hả: "Lâm Vũ về thật đúng lúc. Ta đã quyết định, tháng sau sẽ tổ chức lễ đính hôn cho hai đứa. Thẩm gia và Lâm gia liên minh, chúng ta sẽ không còn phải e ngại bất kỳ kẻ nào, kể cả nhà họ Khương."
Thẩm Diên cảm thấy một luồng điện xẹt qua sống lưng. Đính hôn? Trong khi cô vẫn còn là "con mồi" nằm trong kỳ hạn một tháng của Khương Tửu?
Tối hôm đó, Khương Tửu đợi cô tại một quán bar ngầm vắng người. Khi Thẩm Diên vừa bước vào phòng bao VIP, cô đã cảm nhận được luồng sát khí bao trùm. Khương Tửu đang ngồi trong bóng tối, tay xoay nhẹ ly rượu whisky, đôi mắt nheo lại như dã thú ngửi thấy mùi lạ.
"Hôn phu?" Khương Tửu nhếch môi, giọng nói lạnh đến thấu xương. "Em giấu tôi kỹ quá nhỉ?"
Thẩm Diên run rẩy: "Đó là sự sắp xếp của gia đình. Tôi không có quyền quyết định."
Khương Tửu đứng bật dậy, sải bước dài tới trước mặt cô. Anh thô bạo túm lấy cằm cô, ép cô nhìn vào sự cuồng nộ đang cuộn xoáy trong mắt mình. "Em nghĩ sau khi đã thuộc về tôi, em còn có thể mang cái thân thể này đi gả cho kẻ khác sao?"
"Anh không có quyền cấm tôi! Chúng ta chỉ là giao kèo!" – Thẩm Diên phản kháng, nhưng tiếng thét của cô bị dập tắt bởi nụ hôn thô bạo và điên cuồng của anh.
Lần này, Khương Tửu không còn một chút kiên nhẫn nào. Anh đẩy cô ngã xuống chiếc bàn kính lạnh lẽo, mặc cho những ly rượu đổ vỡ, nước rượu cay nồng thấm ướt lưng áo cô. Anh xé toạc lớp áo voan mỏng mảnh, để lộ làn da trắng ngần dưới ánh đèn neon mập mờ.
"Để tôi xem, gã hôn phu kia sẽ phản ứng thế nào nếu thấy những vết tích này trên người em."
Bàn tay anh siết chặt lấy eo cô đến bầm tím, môi anh để lại những vết cắn đau đớn trên bờ vai trần. Sự ghen tuông cực đoan khiến Khương Tửu trở nên mất kiểm soát. Anh bắt cô phải phục tùng trong tư thế nhục nhã nhất, ngay trên chiếc bàn kính chông chênh, nơi mà chỉ cần một cử động mạnh cũng có thể khiến mảnh vỡ đâm vào da thịt.
Thẩm Diên khóc nấc lên, không phải vì đau, mà vì sự bế tắc. Cô cảm thấy mình như một món đồ chơi bị giằng xé giữa hai thế giới: một bên là danh dự gia tộc với Lâm Vũ, một bên là vực sâu dục vọng không lối thoát với Khương Tửu.
"Nói đi, em là của ai?" Khương Tửu gầm gừ, nhịp độ tấn công của anh khiến cô rã rời, không thể thốt nên lời.
"Của... của anh..." Thẩm Diên nức nở, lý trí hoàn toàn sụp đổ trước sự bạo liệt của người đàn ông này.
Trong bóng tối của phòng bao, tiếng thở dốc và tiếng va chạm xác thịt hòa lẫn với tiếng nhạc xập xình bên ngoài. Khương Tửu thỏa mãn nhìn con mồi dưới thân mình đang run rẩy, trong lòng anh thầm hạ quyết tâm: Lâm gia hay Thẩm gia, kẻ nào dám chạm vào cô, anh sẽ nghiền nát kẻ đó.
Đêm đó kết thúc trong sự rệu rã. Khương Tửu cài lại từng chiếc cúc áo cho cô, nhưng lời nói của anh lại giống như một bản án tử hình:
"Từ ngày mai, tôi sẽ không đợi em tìm đến nữa. Tôi sẽ đến tìm em, ngay trước mặt vị hôn phu của em."