MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Kèo Tội LỗiChương 9

Giao Kèo Tội Lỗi

Chương 9

786 từ · ~4 phút đọc

Cơn dư chấn của đêm qua vẫn còn âm ỉ trong từng thớ thịt, nhưng Thẩm Diên đã bị đánh thức bởi một cuộc gọi như tiếng sét giữa trời quang.

"Diên, mười lăm phút nữa ta sẽ cùng đối tác chiến lược kiểm kê lô 'Trái tim của biển'. Con chuẩn bị chìa khóa tổng, chúng ta gặp nhau ở kho ngầm."

Giọng nói của Thẩm lão gia đanh thép, không cho phép sự chậm trễ. Thẩm Diên cảm thấy máu trong người mình đóng băng lại. Viên đá đó đang nằm trong két sắt tại biệt thự của Khương Tửu. Nếu cha cô phát hiện chiếc hộp nhung trong kho chỉ là vỏ rỗng, không chỉ danh dự của cô sụp đổ, mà cái chết của Thẩm gia sẽ được định đoạt ngay lập tức.

Trong cơn tuyệt vọng, Thẩm Diên bấm số của Khương Tửu. Đây là lần đầu tiên cô chủ động gọi cho anh kể từ khi bản giao kèo bắt đầu.

"Cứu tôi..." Cô thốt lên, giọng lạc đi khi nghe thấy tiếng bắt máy.

"Ồ, tiểu thư kiêu ngạo của tôi biết cầu xin từ khi nào thế?" Khương Tửu thong thả đáp, tiếng nước chảy róc rách ở đầu dây bên kia cho thấy anh đang tận hưởng buổi sáng một cách thong dong.

"Cha tôi đang đi kiểm kho. Nếu ông ấy thấy viên đá biến mất, tôi sẽ chết, và anh cũng không còn 'con mồi' nào để hành hạ nữa đâu! Khương Tửu, làm ơn..."

Đầu dây bên kia im lặng ba giây. "Mười phút. Đợi ở cổng sau."

Thẩm Diên lao như điên đến kho ngầm của Thẩm gia. Tim cô đập mạnh đến mức đau nhói lồng ngực. Đúng mười phút sau, một chiếc mô tô phân khối lớn gầm rú dừng lại ở góc khuất. Khương Tửu cởi mũ bảo hiểm, gương mặt vẫn bình thản đến đáng ghét. Anh ném cho cô một chiếc túi nhỏ bọc nhung đen.

"Tại sao anh lại giúp tôi nhanh thế?" Thẩm Diên run rẩy cầm lấy túi đá quý.

Khương Tửu tiến sát lại, đôi tay to bản bóp nhẹ cằm cô, ép cô nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của mình: "Vì tôi chưa chơi chán. Và vì... tôi muốn em nợ tôi nhiều hơn là một thỏa thuận thể xác."

Thẩm Diên không kịp đôi co, cô vội vàng chạy vào kho, vừa kịp đặt viên đá vào vị trí cũ thì tiếng giày da của cha cô và đoàn đối tác vang lên ở hành lang. Buổi kiểm kê diễn ra suôn sẻ, nhưng lưng áo của Thẩm Diên đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Tối hôm đó, không cần đợi tin nhắn, Thẩm Diên tự giác tìm đến biệt thự của Khương Tửu. Cánh cửa vừa mở ra, cô đã thấy anh đứng đó, trên môi là nụ cười nửa miệng đầy tà ác.

"Lòng biết ơn của em nên được thể hiện bằng hành động, thay vì lời nói," Khương Tửu nói, bàn tay anh luồn vào mái tóc dài của cô, giật nhẹ ra phía sau để lộ cổ họng trắng ngần đang phập phồng.

Anh đẩy cô vào tường, sự va chạm mạnh khiến Thẩm Diên khẽ rên rỉ. Khương Tửu không nồng cháy như mọi khi, lần này anh chậm rãi, tỉ mỉ và đầy tính tra tấn. Anh cởi từng chiếc cúc áo của cô bằng răng, trong khi đôi bàn tay không ngừng mơn trớn những vùng da nhạy cảm nhất.

"Hôm nay, em không phải là kẻ bị ép buộc," anh thì thầm vào tai cô, giọng nói khàn đặc đầy sức quyến rũ. "Em đang tự nguyện hiến dâng để trả món nợ mạng này. Đúng không?"

Thẩm Diên nhắm mắt lại, một sự nhục nhã dâng trào nhưng theo sau đó là một luồng nhiệt lượng mãnh liệt. Cô biết anh nói đúng. Ranh giới giữa sự cưỡng ép và sự khao khát trong cô đang dần mờ nhòa. Cô vòng tay qua cổ anh, chủ động kéo anh vào một nụ hôn nồng đậm vị chiếm hữu.

Trong bóng tối của căn phòng, khi sự căng thẳng của cuộc trốn chạy ban sáng tan biến, chỉ còn lại sự kịch liệt của hai cơ thể đang hòa quyện. Khương Tửu hôm nay thô bạo một cách dịu dàng, anh bắt cô phải gọi tên anh trong cơn mê loạn, bắt cô phải thừa nhận rằng không chỉ có viên đá, mà cả linh hồn cô cũng đang dần bị anh thu phục.

Đêm đó, Thẩm Diên nhận ra mình không còn chỉ sợ hãi Khương Tửu. Cô sợ hãi chính bản thân mình — kẻ đang bắt đầu chìm đắm trong sự ngọt ngào của tội lỗi.