MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Kèo Tội LỗiChương 8

Giao Kèo Tội Lỗi

Chương 8

808 từ · ~5 phút đọc

Ánh sáng buổi sớm tại dinh thự họ Thẩm luôn mang theo sự tôn nghiêm và tĩnh mịch. Thẩm Diên ngồi đối diện với cha mình — Thẩm lão gia — bên bàn điểm tâm dài dằng dặc. Tiếng muỗng bạc va chạm nhẹ nhàng vào tách sứ nghe thanh tao, nhưng đối với cô, nó chát chúa như tiếng xiềng xích đang khua vang.

"Lô đá quý đã được chuyển vào kho an toàn chưa?" Thẩm lão gia đặt tờ báo xuống, ánh mắt nghiêm nghị quét qua con gái. "Ta nghe nói Khương Tửu bên đó không có động thái phản kháng gì, chuyện này hơi lạ."

Thẩm Diên siết chặt chiếc khăn ăn dưới gầm bàn, cố gắng giữ cho giọng nói không run rẩy: "Mọi chuyện đã ổn thỏa thưa cha. Có lẽ hắn biết mình không đủ sức đấu lại chúng ta trên sàn đấu giá."

"Tốt. Con làm ta rất tự hào."

Câu nói của cha như một cái tát vào sự tự trọng của Thẩm Diên. Tự hào? Nếu ông biết sự thật rằng lô đá đó đang nằm trên bàn trà của Khương Tửu, và con gái ông vừa trở về từ giường của hắn cách đây hai tiếng đồng hồ, chắc chắn ông sẽ phát điên. Dưới lớp áo sơ mi cao cổ, những vết bầm tím nơi xương quai xanh vẫn còn nóng rực, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về bản giao kèo ác quỷ.

Đúng lúc đó, điện thoại của cô rung lên. Một tin nhắn vỏn vẹn vài chữ từ số lạ: "10 giờ tối. Chỗ cũ. Đừng để tôi phải đợi."

Lồng ngực Thẩm Diên thắt lại. Khương Tửu không cho cô thời gian để thở. Hắn đang thưởng thức việc bẻ gãy ý chí của cô từng chút một.

Cả ngày hôm đó, Thẩm Diên quay cuồng trong các cuộc họp, nhưng tâm trí cô luôn bị ám ảnh bởi ánh mắt của Khương Tửu. Cô nhận ra mình đang sống một cuộc đời phân liệt: ban ngày là người kế vị băng thanh ngọc khiết của Thẩm gia, ban đêm lại là con mồi bị cầm tù trong dục vọng của kẻ thù.

10 giờ tối, Thẩm Diên lái xe đến căn biệt thự ven biển. Khương Tửu không đứng đợi ở phòng khách như lần trước. Cô thấy anh đang đứng ngoài ban công rộng lớn, bóng lưng cô độc hòa vào màn đêm của đại dương.

"Tôi đã đến," cô nói, giọng lạnh lùng.

Khương Tửu xoay người lại, trên tay là chiếc điện thoại đang phát một đoạn ghi âm cuộc họp ban sáng của Thẩm gia. Thẩm Diên tái mặt: "Anh... anh cài máy nghe lén?"

"Tôi cần biết 'con mồi' của mình đang làm gì ở nhà," Khương Tửu tiến lại gần, bàn tay anh thô bạo túm lấy eo cô, kéo cô dán chặt vào người mình. "Em nói dối cha em rất giỏi. 'Không đủ sức đấu lại'? Em có muốn tôi nhắc lại cho em nhớ tối qua ai mới là kẻ không đủ sức đấu lại không?"

Anh cúi xuống, hơi thở nóng hổi phả vào cổ cô, đôi môi lướt qua làn da nhạy cảm khiến Thẩm Diên rùng mình. Cô cố đẩy anh ra: "Hôm nay tôi mệt. Chúng ta chỉ có thỏa thuận thể xác, anh không có quyền kiểm soát cuộc sống của tôi."

"Tôi có mọi quyền, Thẩm Diên." Khương Tửu đột ngột nhấc bổng cô lên, ép cô ngồi lên thành lan can ban công bằng kính. Phía sau cô là vực sâu thăm thẳm với tiếng sóng vỗ gào thét, phía trước là người đàn ông đang nắm giữ sinh mệnh của cô.

Sự chênh vênh và nguy hiểm khiến Thẩm Diên hoảng sợ bám chặt lấy vai anh. Khương Tửu nhìn cô, ánh mắt cuồng nhiệt đan xen sự chiếm hữu cực đoan: "Em càng vùng vẫy, tôi càng muốn siết chặt. Một tháng này, em không phải là tiểu thư Thẩm gia. Em chỉ là một người đàn bà đang phải trả nợ."

Anh thô bạo xé toạc lớp áo sơ mi mỏng manh của cô, mặc cho gió biển lùa vào da thịt tê tái. Trong sự đối nghịch giữa cái lạnh của đại dương và sức nóng điên cuồng từ hơi thở của Khương Tửu, Thẩm Diên nhận ra mình đã hoàn toàn mất đi quyền tự chủ. Mỗi cái chạm của anh lúc này không chỉ là dục vọng, mà là một loại xiềng xích vô hình, trói buộc cô vào một mối quan hệ cấm kỵ mà cô bắt đầu cảm thấy... không thể dứt ra.

Đêm đó, dưới ánh trăng mờ đục, sự trừng phạt của Khương Tửu lại tiếp diễn, mãnh liệt và rã rời hơn cả những đêm trước, như muốn khảm sâu hình bóng của anh vào tận xương tủy cô.