MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Kèo Tội LỗiChương 7

Giao Kèo Tội Lỗi

Chương 7

857 từ · ~5 phút đọc

Ba ngày sau buổi tiệc, Thẩm Diên đứng trước cổng căn biệt thự tối giản nhưng đầy quyền lực của Khương Tửu. Trên tay cô là chiếc hộp nhung chứa "Trái tim của biển" – viên đá thô trị giá mười lăm triệu đô mà cô đã phải đánh đổi bằng cả danh dự để giữ lại. Gió biển thổi mạnh, làm rối tung mái tóc được chải chuốt kỹ lưỡng, nhưng không làm dịu đi được sự căng thẳng đang tột độ trong lòng cô.

Cánh cửa gỗ nặng nề tự động mở ra. Thẩm Diên bước vào, không gian bên trong tối giản đến lạnh lẽo, chỉ có tiếng sóng biển vỗ rì rào từ phía ban công sát vách đá. Khương Tửu đang ngồi đó, trên chiếc ghế sofa da màu đen, tay cầm một ly rượu màu hổ phách, trông anh giống như một vị vua đang đợi kẻ bại trận đến nộp mình.

"Đến đúng giờ đấy," Khương Tửu không ngẩng đầu, thanh âm trầm thấp hòa vào tiếng sóng.

Thẩm Diên tiến lại gần, đặt mạnh chiếc hộp lên bàn: "Đồ của anh đây. Bây giờ, hãy đưa cho tôi những thứ anh dùng để đe dọa tôi, và chúng ta kết thúc tại đây."

Khương Tửu khẽ đặt ly rượu xuống, anh đứng dậy, từng bước tiến về phía cô. Sự áp bách từ chiều cao và khí chất của anh khiến Thẩm Diên vô thức lùi lại cho đến khi bắp chân chạm vào cạnh bàn. Anh vươn tay, không lấy chiếc hộp đá quý mà lại cầm lấy một lọn tóc của cô, đưa lên mũi ngửi nhẹ.

"Kết thúc? Em ngây thơ quá, Thẩm Diên." Khương Tửu nhếch môi, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt. "Mười lăm triệu đô này chỉ là cái cớ để em được bước vào đây. Còn cái giá để tôi xóa bỏ những bằng chứng đêm đó... lại là một thứ khác."

"Anh muốn gì nữa? Tiền? Hay là cổ phần của Thẩm gia?" Thẩm Diên gằn giọng, đôi mắt rực lửa hận thù.

Khương Tửu cúi sát, hơi thở nồng mùi rượu phả lên mặt cô. "Tôi không thiếu tiền. Thứ tôi muốn là em. Trong vòng một tháng tới, bất cứ khi nào tôi gọi, em phải có mặt. Đổi lại, Thẩm gia của em sẽ có được sự bảo hộ ngầm của Khương gia trên các tuyến vận tải biển phía Nam."

Thẩm Diên sững sờ. Đây không còn là một cuộc trao đổi, đây là một bản hợp đồng bán thân. Một tháng làm người tình bí mật của kẻ thù? Nếu chuyện này lọt ra ngoài, Thẩm gia sẽ sụp đổ, và cô sẽ không còn mặt mũi nào nhìn tổ tiên.

"Anh điên rồi! Tôi sẽ không bao giờ đồng ý!"

"Vậy sao?" Khương Tửu thong thả rút điện thoại ra, lướt qua một tấm hình mờ ảo nhưng đủ để nhận diện gương mặt đầy dục vọng của cô trong vòng tay anh tại căn hầm hôm ấy. "Cha em vốn có bệnh tim, nếu ông ấy thấy con gái cưng của mình 'nồng nhiệt' thế này với đối thủ không đội trời chung, em nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra?"

Thẩm Diên cảm thấy toàn thân lạnh toát. Sự tàn nhẫn của Khương Tửu nằm ngoài sức tưởng tượng của cô. Anh không muốn chỉ chiếm hữu thân thể cô, anh muốn bẻ gãy sự kiêu ngạo của cô, muốn cô phải phục tùng dưới chân anh trong sự nhục nhã.

"Khương Tửu... anh là đồ khốn nạn." Cô run rẩy, nước mắt uất ức chực trào ra.

"Tôi chưa bao giờ nói mình là người tốt," Khương Tửu thô bạo nắm lấy eo cô, kéo mạnh cô vào lòng. Bàn tay anh luồn vào sau gáy cô, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt đang rực lên một loại khát khao đen tối. "Em có mười giây để quyết định. Hoặc là bước ra khỏi cánh cửa kia và chờ đợi sự sụp đổ, hoặc là ở lại đây... và bắt đầu đêm đầu tiên của kỳ hạn một tháng."

Không gian rơi vào im lặng đến đáng sợ. Thẩm Diên nghe rõ tiếng nhịp tim mình đang đập điên cuồng. Cô nhìn vào viên đá quý trên bàn – biểu tượng của sự hào nhoáng, rồi lại nhìn vào gã đàn ông trước mặt – vực sâu của sự tội lỗi.

Cuối cùng, cô nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Đôi bàn tay vốn dĩ muốn đẩy anh ra, giờ đây lại vô lực buông thõng.

"Được... tôi đồng ý."

Khương Tửu mỉm cười đắc thắng. Anh cúi xuống, hôn đi giọt nước mắt trên mặt cô, một nụ hôn mang theo vị mặn của biển và vị đắng của sự chiếm đoạt. Anh bế bổng cô lên, đi thẳng về phía phòng ngủ có cửa sổ hướng ra đại dương mênh mông.

Đêm đó, tiếng sóng biển gầm thét dữ dội hơn bao giờ hết, như muốn che lấp đi tiếng kêu khóc và hơi thở rã rời của một linh hồn vừa mới chính thức rơi vào tay ác quỷ.