Tiếng nhạc valse ngoài sảnh tiệc vọng lại qua lớp cửa gỗ, mờ ảo như tiếng vang từ một thế giới khác. Trong căn phòng kho chật hẹp, mùi nước xả vải của những chồng khăn xếp cao ngất hòa quyện với mùi nước hoa đắt tiền của Thẩm Diên và mùi gỗ đàn hương mạnh mẽ của Khương Tửu, tạo thành một bầu không khí nghẹt thở.
"Khương Tửu... họ sẽ phát hiện ra mất..." Thẩm Diên hổn hển, đôi bàn tay cô vô lực đẩy vào ngực anh, nhưng cảm giác chạm vào lớp vải vest cứng cáp chỉ càng khiến lòng bàn tay cô thêm nóng rực.
"Thì sao? Chẳng phải em vẫn luôn thích cảm giác đứng bên bờ vực sao?"
Khương Tửu khàn giọng, anh không để cô nói thêm, đôi môi anh mang theo sự trừng phạt và khao khát hạ xuống, chiếm lấy khuôn miệng đang hé mở của cô. Nụ hôn này không có sự dạo đầu, nó nồng cháy và thô bạo như cách anh nhìn cô dưới gầm bàn tiệc lúc nãy.
Thẩm Diên cảm thấy lưng mình áp chặt vào những chồng vải mềm, nhưng phía trước lại là sự cứng rắn như đá tảng của Khương Tửu. Anh nhấc bổng cô lên, để cô ngồi trên một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, đôi chân trần của cô vô thức quấn chặt lấy thắt lưng anh, kéo khoảng cách giữa hai người trở nên khăng khít đến mức không một kẽ hở.
Bàn tay Khương Tửu luồn xuống dưới lớp váy dạ hội dài thướt tha. Làn da đùi mịn màng tiếp xúc với bàn tay thô ráp của anh khiến Thẩm Diên khẽ rùng mình, một tiếng rên rỉ nhỏ vụn bị anh nuốt gọn vào nụ hôn. Sự mâu thuẫn trong cô đang gào thét: lý trí bảo cô phải tát anh một cái thật đau, nhưng bản năng lại đang tham lam tận hưởng sự chiếm hữu này.
"Khương Tửu... dừng lại... cha tôi... ông ấy sẽ nghi ngờ..."
"Ông ta đang bận bàn về những viên đá vô tri đó rồi." Khương Tửu tách nụ hôn ra, hơi thở dồn dập phả lên xương quai xanh của cô. "Lúc này, em chỉ được phép nghĩ đến tôi thôi."
Anh cắn nhẹ vào vành tai cô, một hành động đầy tính khiêu khích khiến toàn thân Thẩm Diên run rẩy. Tay anh lướt dọc theo sống lưng trần của cô, chạm vào ranh giới cuối cùng của sự chịu đựng. Tiếng bước chân của một người phục vụ vang lên ngoài hành lang, tiếng khay bạc va chạm lách cách chỉ cách cánh cửa này vài bước chân.
Thẩm Diên nín thở, đôi mắt mở to đầy sợ hãi nhìn về phía khe cửa. Tim cô đập nhanh đến mức tưởng chừng như lồng ngực sắp nổ tung. Khương Tửu nhìn thấy vẻ sợ hãi đó, nhưng anh không dừng lại, ngược lại, anh còn tăng thêm sự mãnh liệt như muốn thách thức cả thế giới ngoài kia.
Trong bóng tối nhập nhạng, sự đối địch của hai gia tộc dường như đã biến thành một chất xúc tác mãnh liệt. Mỗi cái chạm, mỗi nụ hôn đều mang vị đắng của sự phản bội nhưng lại ngọt ngào đến điên dại. Thẩm Diên nhắm chặt mắt, gục đầu vào vai anh, những ngón tay cô siết chặt lấy bờ vai rộng của Khương Tửu, chấp nhận buông xuôi trong cuộc chơi đầy mạo hiểm này.
Khi tiếng bước chân ngoài hành lang xa dần, Khương Tửu mới lùi lại một chút. Anh nhìn Thẩm Diên – lúc này mái tóc xanh rêu đã có chút rối loạn, đôi môi sưng mọng và ánh mắt mơ màng vì dục vọng chưa tan.
Anh đưa tay chỉnh lại nếp váy cho cô, động tác dịu dàng đến lạ thường so với sự thô bạo vừa rồi.
"Hôm nay tôi tha cho em," Khương Tửu thì thầm, bàn tay anh vỗ nhẹ vào má cô, "Nhưng lô hàng 'Trái tim của biển' đó, em sẽ phải mang đến tận nhà tôi để 'bàn bạc' thêm, nếu không... những tấm ảnh trong căn hầm hôm nọ có thể sẽ xuất hiện trên bàn làm việc của cha em đấy."
Thẩm Diên trừng mắt nhìn anh, sự bàng hoàng và phẫn nộ dâng cao: "Anh hèn hạ!"
Khương Tửu không phủ nhận, anh chỉ mỉm cười đầy đắc thắng, xoay người chỉnh lại cà vạt rồi thong thả bước ra ngoài trước, để lại Thẩm Diên đứng chết lặng trong bóng tối với trái tim đang rỉ máu vì một loại cảm xúc mà cô không dám đặt tên.