MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Kèo Tội LỗiChương 5

Giao Kèo Tội Lỗi

Chương 5

917 từ · ~5 phút đọc

Ba ngày sau đêm định mệnh ấy, giới thượng lưu thành phố lại chấn động bởi buổi tiệc mừng công của Hiệp hội Đá quý. Đây không chỉ là nơi phô trương sự giàu sang, mà còn là bãi chiến trường không tiếng súng, nơi những bản hợp đồng triệu đô được ký kết bên ly rượu vang đỏ thắm.

Thẩm Diên xuất hiện trong bộ váy dạ hội màu xanh emerald xẻ sâu phần lưng, che giấu khéo léo những dấu tích ám muội đã nhạt màu nhưng vẫn còn âm ỉ nóng ran trên da thịt. Cô đứng giữa vòng vây của các đối tác, gương mặt giữ nụ cười chuẩn mực, đôi mắt lạnh lùng như chưa từng biết đến sự yếu lòng.

"Thẩm tiểu thư quả là danh bất hư truyền, lô đá quý 'Trái tim của biển' lần này chắc chắn sẽ giúp Thẩm gia độc chiếm thị trường cuối năm," một vị lão làng trong giới lên tiếng tán dương.

Thẩm Diên khẽ nâng ly: "Quá khen rồi, chúng tôi chỉ đơn giản là làm những gì tốt nhất cho gia tộc."

Đúng lúc đó, không khí bỗng chốc trùng xuống. Khương Tửu bước vào. Anh vận bộ vest ba mảnh màu xám tro, lịch lãm đến mức lạ lẫm, nhưng khí chất hoang dại thường ngày vẫn lấp ló sau đôi mắt sâu thẳm. Đi bên cạnh anh là một nữ minh tinh đang nổi, bàn tay cô ta nũng nịu khoác lấy tay anh.

Ánh mắt hai người chạm nhau giữa sảnh tiệc. Thẩm Diên cảm thấy tim mình hẫng một nhịp, nhưng cô nhanh chóng quay đi, coi anh như một người lạ lướt qua đời mình.

Buổi tiệc tối bắt đầu. Định mệnh trớ trêu – hoặc do sự sắp xếp đầy ác ý của ban tổ chức – Thẩm Diên và Khương Tửu được xếp ngồi đối diện nhau tại bàn tiệc VIP dành cho các nhà tài trợ lớn.

Tiếng nhạc cổ điển du dương vang lên, nhưng đối với Thẩm Diên, nó giống như tiếng chuông cảnh báo. Ở phía đối diện, Khương Tửu thong thả cắt miếng bít tết, thỉnh thoảng lại ghé tai thì thầm với cô bạn gái xinh đẹp, nhưng ánh mắt anh lại thỉnh thoảng quét qua Thẩm Diên, sắc lạnh và đầy ám chỉ.

Bất chợt, Thẩm Diên cảm thấy một luồng điện xẹt qua dưới gầm bàn. Một mũi giày da thô ráp đang cố tình cọ xát vào mắt cá chân của cô.

Cơ thể Thẩm Diên cứng đờ. Cô siết chặt chiếc nĩa trong tay, đôi mắt trừng lên nhìn Khương Tửu. Anh ta vẫn đang mỉm cười nói chuyện với người bên cạnh, như thể bàn chân đang làm loạn dưới kia không phải là của mình.

Mũi giày của anh không dừng lại, nó từ từ trượt lên dọc theo bắp chân cô, luồn qua lớp vải lụa mềm mại của chiếc váy dạ hội. Sự đụng chạm đầy khiêu khích này khiến Thẩm Diên cảm thấy máu toàn thân như đổ dồn về một chỗ. Cảm giác vừa sợ hãi bị phát hiện, vừa bị kích thích bởi sự cấm kỵ khiến hơi thở cô bắt đầu không ổn định.

"Thẩm tiểu thư, sắc mặt cô không được tốt, cô không khỏe sao?" Cha cô ngồi bên cạnh khẽ hỏi.

"Con... con hơi ngột ngạt, có lẽ do hơi ấm trong phòng quá cao," Thẩm Diên cố giữ giọng bình thản, nhưng dưới gầm bàn, cô đang dùng chân mình cố đẩy chân anh ra.

Khương Tửu không những không rút lại, mà còn dùng sức ép mạnh hơn, ép chân cô vào chân ghế. Anh ngẩng đầu, nâng ly rượu vang về phía cô:

"Chúc mừng Thẩm gia đã có được món hời. Nhưng tôi e rằng, có những thứ quý giá hơn cả đá quý mà Thẩm tiểu thư đang đánh mất mà không hay biết."

Lời nói của anh mang hai tầng ý nghĩa, khiến Thẩm Diên rùng mình. Cô biết anh đang nhắc đến đêm đó, nhắc đến sự kiêu hãnh mà cô đã đánh rơi trên giường anh.

Không thể chịu đựng thêm sự tra tấn tâm lý này, Thẩm Diên đặt mạnh ly rượu xuống bàn, đứng dậy: "Tôi xin lỗi, tôi cần vào phòng vệ sinh một chút."

Cô bước đi nhanh nhất có thể, cố gắng giữ cho dáng vẻ vẫn đoan trang. Vừa bước vào khu vực hành lang vắng vẻ dẫn đến nhà vệ sinh, một bàn tay rắn chắc đã từ phía sau bịt miệng cô, lôi mạnh cô vào một căn phòng kho chứa đồ tối om gần đó.

Cánh cửa đóng sập lại. Thẩm Diên bị ép chặt vào đống khăn trải bàn xếp chồng. Trong bóng tối, mùi hương quen thuộc của Khương Tửu bao trùm lấy cô, nồng nàn và áp bách.

"Buông tôi ra! Khương Tửu, anh điên rồi!" cô thốt lên ngay khi anh vừa nới lỏng tay.

"Đúng, tôi điên rồi. Điên vì cái cách em giả vờ không quen biết tôi dưới ánh đèn kia," Khương Tửu gầm gừ, đôi tay anh luồn vào eo cô, kéo cô dán chặt vào cơ thể đang bừng bừng sức nóng của mình. "Em nghĩ em mặc bộ váy lộng lẫy này thì có thể tẩy sạch được dấu vết của tôi sao?"

Ngoài kia, tiếng nhạc hội nghị vẫn vang lên đều đặn, nhưng bên trong căn phòng chật hẹp này, ranh giới giữa thù hận và dục vọng lại một lần nữa bị xóa nhòa.