Ánh nắng ban mai nhạt nhòa lách qua khe hở của tấm rèm nhung, rọi một vệt sáng sắc lẹm lên gương mặt Thẩm Diên. Cô khẽ cử động, cảm giác đau nhức từ thắt lưng và bờ vai lan tỏa khắp cơ thể, nhắc nhở cô về sự cuồng nhiệt đầy điên rồ của đêm qua.
Thẩm Diên mở mắt, nhìn trần nhà xa lạ với những họa tiết chạm khắc cầu kỳ. Cánh tay của Khương Tửu vẫn còn vắt ngang qua eo cô, nặng nề và mang tính chiếm hữu ngay cả khi anh đang ngủ. Trong không gian nồng đậm mùi trầm hương và mùi vị của sự hoan lạc chưa kịp tan, Thẩm Diên cảm thấy một nỗi bàng hoàng dâng lên bóp nghẹt lấy cổ họng.
Cô đã làm gì thế này? Cô đã ngủ với kẻ thù của cha mình, với người đàn ông mà chỉ vài giờ trước đó cô còn muốn đẩy vào bước đường cùng trên thương trường.
Thẩm Diên nhẹ nhàng nhấc tay Khương Tửu ra, cố gắng không làm anh tỉnh giấc. Cô run rẩy nhặt lại những mảnh váy lụa đen đã bị vò nát dưới sàn nhà. Nhìn vào tấm gương lớn ở góc phòng, cô thấy mình thật thảm hại: tóc tai rối bời, bờ vai đầy những dấu hôn đỏ sẫm, và đôi mắt vẫn còn đọng lại dư âm của cơn sóng tình.
"Định chạy trốn sao?"
Giọng nói trầm thấp, mang theo sự khàn đặc của buổi sáng vang lên sau lưng. Khương Tửu đã tỉnh từ bao giờ. Anh ngồi dậy, lớp chăn trượt xuống để lộ lồng ngực săn chắc với những vết cào mảnh dẻ – minh chứng cho sự phản kháng yếu ớt và cả sự hưởng ứng của Thẩm Diên đêm qua.
Thẩm Diên khựng lại, cô không quay đầu, vội vàng khoác chiếc áo sơ mi nam của anh đang vắt trên ghế để che đi cơ thể mình. "Đây là một sai lầm, Khương Tửu. Đêm qua coi như chưa từng xảy ra."
Khương Tửu bước xuống giường, đôi chân trần nện xuống sàn gỗ tạo ra những tiếng động khiến tim cô đập loạn nhịp. Anh tiến lại gần, vòng tay qua vai cô, ép cô phải đối diện với chính mình trong gương.
"Sai lầm?" Anh cười khẩy, hơi thở nóng hổi phả vào gáy cô. "Thẩm tiểu thư, cô tiêu mười lăm triệu đô để thắng một lô đá, rồi lại tiêu tốn cả một đêm để nằm dưới thân tôi. Cô gọi đó là sai lầm, hay là sự đầu tư không có lãi?"
"Anh im đi!" Thẩm Diên quay lại, đôi mắt rưng rưng vì tức giận và tủi nhục. "Đừng quên vị thế của chúng ta. Nếu gia tộc tôi biết chuyện này, họ sẽ không để yên cho anh đâu."
Khương Tửu không hề sợ hãi, ngược lại, anh đưa tay vuốt ve lọn tóc rối của cô, ánh mắt tràn đầy sự chế giễu nhưng cũng không giấu được một tia lửa nóng rực.
"Tôi không sợ gia tộc cô, tôi chỉ sợ cô không dám thừa nhận rằng cô... rất thích đêm qua."
Anh cúi xuống, định hôn lên môi cô một lần nữa nhưng Thẩm Diên đã kịp né tránh. Cô đẩy mạnh anh ra, vội vàng thu dọn đồ đạc. Sự kiêu hãnh của một người thừa kế họ Thẩm bắt đầu quay trở lại, lạnh lùng và sắt đá.
"Lô đá quý đó, tôi sẽ nhận. Còn chuyện đêm nay, nếu anh dám hé răng nửa lời, tôi thề sẽ khiến Khương gia phải hối hận."
Thẩm Diên bước nhanh ra khỏi phòng, tiếng giày cao gót nện xuống hành lang lạnh lẽo như những nhát dao cắt đứt sợi dây liên kết vừa được hình thành. Khương Tửu đứng tựa lưng vào khung cửa, nhìn theo bóng lưng mảnh mai nhưng kiên cường của cô. Anh châm một điếu thuốc, làn khói xám bao phủ lấy gương mặt đầy toan tính.
Cuộc chơi này, từ đầu anh đã không định thắng bằng tiền bạc. Anh muốn thắng ở trái tim của người đàn bà đó – nơi duy nhất mà Thẩm gia chưa bao giờ có thể kiểm soát.
Vừa bước ra khỏi cổng biệt thự, điện thoại của Thẩm Diên rung lên liên hồi. Màn hình hiện lên hàng chục cuộc gọi nhỡ từ cha cô. Một cảm giác tội lỗi ập đến.
Trò chơi trốn tìm giữa ánh sáng và bóng tối, giữa trách nhiệm và bản năng, giờ đây mới thực sự bước vào giai đoạn tàn khốc nhất.