Tiếng gầm rú của động cơ chiếc xe thể thao xé toạc màn đêm tĩnh mịch của khu hầm gửi xe. Khương Tửu không đưa Thẩm Diên về nhà, anh lái xe điên cuồng về phía một căn biệt thự biệt lập nằm chênh vênh trên vách đá ven biển – nơi mà giới thượng lưu vẫn rỉ tai nhau là "lãnh địa cấm" của nhà họ Khương.
Suốt dọc đường, không ai nói với ai câu nào. Không khí trong xe đặc quánh sự căng thẳng, chỉ có tiếng nhịp tim đập dồn dập như trống trận. Thẩm Diên nhìn ra cửa sổ, thấy ánh đèn thành phố lùi xa dần, thay vào đó là tiếng sóng biển gầm thét vỗ vào ghềnh đá. Cô biết mình nên sợ hãi, nên tìm cách trốn thoát, nhưng sâu trong tiềm thức, một sự hưng phấn điên rồ đang trỗi dậy, thôi thúc cô dấn thân vào vùng nguy hiểm.
Chiếc xe dừng khựng lại. Khương Tửu bước xuống, thô bạo kéo cửa xe phía cô. Anh không nói một lời, nắm lấy tay cô lôi vào trong nhà.
Căn phòng khách chỉ được thắp sáng bởi ánh trăng từ cửa sổ sát đất. Vừa bước qua ngưỡng cửa, Khương Tửu đã xoay người cô lại, ép cô ngã nhào xuống chiếc ghế sofa bằng da cao cấp. Sức nặng của cơ thể nam tính ngay lập tức đè ép lên người cô, khiến Thẩm Diên cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại.
"Khương Tửu... anh quá đáng rồi đấy!" Thẩm Diên thở dốc, đôi tay cô chống lên ngực anh, cố gắng tạo ra một khoảng cách mong manh.
"Quá đáng?" Khương Tửu gằn giọng, đôi mắt anh trong bóng tối rực lên như mắt sói. "Việc cô dùng mười lăm triệu đô để sỉ nhục tôi trước mặt bao nhiêu người, đó mới là quá đáng. Thẩm Diên, cô nghĩ mình là ai? Một con thiên nga kiêu kỳ của Thẩm gia sao? Để tôi cho cô thấy, khi thiên nga rơi xuống bùn thì sẽ trông như thế nào."
Bàn tay anh thô bạo tóm lấy hai cổ tay cô, ghim chặt chúng lên đỉnh đầu. Đôi môi anh hạ xuống, không phải một nụ hôn, mà là một sự trừng phạt. Anh cắn mút làn da cổ mỏng manh của cô, để lại những vết đỏ chói mắt – những dấu ấn của sự chiếm hữu không thể xóa nhòa.
Thẩm Diên uốn cong người, một tiếng rên rỉ vô thức thoát ra khỏi cổ họng. Cô ghét sự yếu đuối này của chính mình. Sự đối nghịch giữa cái lạnh của lớp da ghế và cái nóng hầm hập từ cơ thể Khương Tửu khiến mọi giác quan của cô trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết.
"Buông... buông tôi ra..." Câu nói của cô không còn chút uy lực nào, nó giống như một lời mời gọi đầy tội lỗi.
"Miệng thì nói buông, nhưng cơ thể cô lại không nói thế." Khương Tửu thì thầm, giọng nói trầm đục đầy dục vọng.
Anh buông tay cô ra, nhưng không phải để thả tự do, mà để bàn tay ấy bắt đầu cuộc hành trình tàn phá. Ngón tay anh lần theo đường khóa kéo phía sau chiếc váy lụa. Tiếng kim loại trượt trên mặt vải nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy, nhưng trong không gian tĩnh lặng này, nó lại giống như một tiếng sét đánh ngang tai Thẩm Diên.
Chiếc váy lụa đen tuột xuống, để lộ bờ vai trắng ngần run rẩy dưới ánh trăng. Khương Tửu khựng lại một giây, ánh mắt anh tối sầm khi nhìn ngắm vẻ đẹp đầy khiêu khích của kẻ thù. Sự hận thù gia tộc, những mưu mô thương trường, tất cả đều bị gạt sang một bên. Lúc này, chỉ còn lại sự nguyên thủy nhất của hai con người đang khát khao chinh phục lẫn nhau.
Anh vùi mặt vào hõm vai cô, hít hà mùi hương hoa hồng đặc trưng trộn lẫn với mùi da thịt nồng nàn. Thẩm Diên không còn phản kháng, đôi bàn tay cô run rẩy luồn vào mái tóc cứng của anh, kéo anh lại gần hơn. Sự trả thù bằng khoái cảm này khiến cô rã rời, một cảm giác ngọt ngào và cay đắng đan xen, thiêu đốt chút lý trí cuối cùng.
"Đêm nay, cô là của tôi. Không phải là tiểu thư nhà họ Thẩm, mà là người đàn bà của Khương Tửu này," anh thì thầm, hơi thở nóng bỏng phả lên làn da cô, trước khi cả hai cùng chìm đắm vào cơn lốc xoáy của sự cấm kỵ.
Dưới vách đá, sóng biển vẫn điên cuồng vỗ nhịp. Trong căn biệt thự, hai kẻ thù truyền kiếp đang dùng hơi ấm của nhau để lấp đầy vực sâu hận thù, dù họ biết rằng khi bình minh lên, họ sẽ lại là những kẻ đứng ở hai đầu chiến tuyến.