MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Kèo Tội LỗiChương 2

Giao Kèo Tội Lỗi

Chương 2

929 từ · ~5 phút đọc

Ánh đèn trong sảnh đấu giá vụt tắt, chỉ còn lại vầng sáng trắng tập trung duy nhất vào chiếc bục gỗ ở trung tâm. Không khí đặc quánh sự căng thẳng. Thẩm Diên ngồi ở hàng ghế đầu, lưng thẳng tắp, đôi tay đặt trên đùi siết chặt chiếc ví cầm tay bằng da cá đuối. Cô cảm nhận được một ánh mắt nóng rực đang đóng đinh vào gáy mình từ phía hàng ghế đối diện. Không cần quay lại, cô cũng biết đó là Khương Tửu.

Lô đá thô cuối cùng — "Trái tim của biển" — được đưa ra. Đây là mục tiêu duy nhất của Thẩm gia để cứu vãn chuỗi xưởng chế tác đang bên bờ vực đình trệ.

"Năm triệu đô," Thẩm Diên dứt khoát giơ bảng, giọng nói trong trẻo nhưng đanh thép vang vọng khắp khán phòng.

"Sáu triệu," Khương Tửu lên tiếng ngay lập tức. Anh không nhìn vào món hàng trên bục, anh nhìn cô. Một cái nhìn đầy tính xâm lược, như thể lô đá quý kia chỉ là cái cớ để anh dồn cô vào chân tường.

"Tám triệu."

"Mười triệu."

Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Con số đã vượt xa giá trị thực tế của lô hàng. Thẩm Diên cảm thấy máu trong người mình như sôi lên. Anh ta không cần lô đá đó, anh ta chỉ muốn phá hủy cô. Mỗi lần cô đưa ra một con số, anh lại bồi thêm một nhát dao bằng sự giàu có ngông cuồng của mình.

"Mười lăm triệu đô!" Thẩm Diên đứng bật dậy, đôi mắt rực lửa quay sang nhìn thẳng vào Khương Tửu.

Khương Tửu khẽ mỉm cười, một nụ cười nửa miệng đầy tà khí. Anh thong thả đứng lên, đút một tay vào túi quần, bước dần về phía cô giữa những ánh nhìn ngỡ ngàng của quan khách. Anh dừng lại khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn là một hơi thở. Trong bóng tối của hàng ghế đầu, anh cúi xuống, thì thầm vào tai cô:

"Mười lăm triệu để giữ lại thể diện cho Thẩm gia... hay để mua một đêm với tôi? Thẩm tiểu thư, cô đang đặt cược quá tay rồi."

"Anh..." Thẩm Diên nghẹn lời, lồng ngực phập phồng vì giận dữ.

"Mười lăm triệu lần thứ nhất... lần thứ hai... lần thứ ba. Chúc mừng Thẩm tiểu thư!" Tiếng búa gõ vang lên chát chúa.

Thẩm Diên thắng, nhưng cảm giác chiến thắng không hề ngọt ngào. Cô biết mình vừa rơi vào cái bẫy tài chính mà Khương Tửu giăng ra. Khi đám đông bắt đầu tản ra hướng về phía sảnh tiệc cocktail, Khương Tửu bất ngờ nắm lấy cổ tay cô, lực siết mạnh đến mức khiến cô khẽ xuýt xoa.

"Buông ra! Khương Tửu, anh làm cái quái gì thế?" cô rít lên qua kẽ răng.

"Đi với tôi. Chúng ta có chuyện cần 'thanh toán' sau vụ đấu giá này," anh không để cô kịp phản kháng, lôi kéo cô đi về phía lối thoát hiểm vắng người.

Dưới ánh đèn vàng vọt của hành lang dẫn ra bãi đậu xe ngầm, Khương Tửu ép mạnh cô vào bức tường bê tông thô ráp. Sự tương phản giữa tấm lưng trần mảnh dẻ của cô và mặt tường lạnh lẽo khiến Thẩm Diên rùng mình. Anh chống hai tay hai bên đầu cô, giam cầm cô trong lồng ngực vững chãi của mình.

"Anh điên rồi sao? Người của tôi và người của anh đều đang ở ngoài kia..."

"Thì sao?" Khương Tửu cắt ngang, gương mặt anh áp sát đến mức chóp mũi hai người chạm vào nhau. "Họ chỉ thấy hai đối thủ đang tranh cãi. Họ đâu biết rằng tiểu thư nhà họ Thẩm mỗi khi giận dữ... đôi mắt lại trở nên gợi cảm đến mức này."

Bàn tay anh di chuyển từ cổ tay cô lên đến bờ vai trần, rồi mơn trớn dọc theo xương quai xanh tinh xảo. Cảm giác thô ráp từ những vết chai tay của một kẻ từng lăn lộn nơi sóng gió biển cả khiến da thịt Thẩm Diên run rẩy. Cô muốn đẩy anh ra, nhưng cơ thể lại phản bội lý trí, đôi chân cô mềm nhũn dưới hơi ấm áp bách của người đàn ông này.

"Đừng chạm vào tôi bằng bàn tay bẩn thỉu đó," cô thốt lên, nhưng giọng nói lại lạc đi, hơi thở trở nên dồn dập.

"Bẩn thỉu?" Khương Tửu cười gằn, bàn tay anh đột ngột siết lấy eo cô, kéo mạnh cơ thể cô dán chặt vào người anh. Lớp vải lụa mỏng manh của chiếc váy không còn là rào cản. "Để xem tối nay, ai trong chúng ta sẽ là kẻ vấy bẩn người kia trước."

Nụ hôn giáng xuống như một cơn bão. Nó không có sự thăm dò, chỉ có sự tàn phá và chiếm hữu. Thẩm Diên cắn vào môi anh, vị máu tanh nồng lan tỏa, nhưng điều đó chỉ càng làm Khương Tửu thêm điên cuồng. Anh luồn tay vào mái tóc búi cao của cô, giật phắt chiếc kẹp tóc khiến những lọn tóc đen nhánh xõa tung, che phủ lấy gương mặt đang đỏ bừng vì sự kích thích cấm kỵ.

Trong không gian ngột ngạt của tầng hầm, tiếng vải lụa bị kéo căng và tiếng hơi thở hỗn loạn hòa vào nhau. Thẩm Diên nhận ra, buổi đấu giá vừa rồi chỉ là màn dạo đầu. Cuộc chiến thực sự giữa họ, giờ mới chính thức bắt đầu trên một chiến trường không có ánh sáng.