MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Kèo Xác ThịtChương 12

Giao Kèo Xác Thịt

Chương 12

1,055 từ · ~6 phút đọc

Ánh nắng ban mai của vùng núi Madonie len lỏi qua những kẽ hở của căn nhà gỗ, rọi thẳng vào gương mặt vẫn còn vương nét mệt mỏi của Millicent. Cô tỉnh dậy trong cảm giác trống trải; hơi ấm mãnh liệt của đêm qua đã biến mất, chỉ còn lại mùi hương đàn hương nồng nàn trên tấm chăn mỏng.

Millicent ngồi dậy, lớp áo sơ mi trắng của Costa khoác tạm trên người rộng thênh thang, dài đến quá đùi. Cô bước ra ngoài hiên, thấy Costa đang đứng tựa lưng vào một gốc cây già, trên tay là chiếc điện thoại vệ tinh vừa kết nối lại được tín hiệu. Gương mặt hắn lạnh lùng, đôi lông mày nhíu chặt, toát ra một thứ sát khí khiến chim chóc xung quanh cũng không dám cất tiếng hót.

Thấy cô bước ra, hắn cất điện thoại, ánh mắt quét qua đôi chân trần của cô một cách chậm rãi. "Em tỉnh rồi sao, phu nhân?"

"Đừng gọi tôi như vậy khi trong đầu anh đang tính chuyện thảm sát," Millicent tiến lại gần, đôi mắt xanh thẳm của cô nhìn thẳng vào mảnh giấy nát vụn trong tay hắn. "Kẻ phản bội không phải cha tôi, đúng không?"

Costa im lặng một giây, rồi hắn chìa mảnh giấy ra. Đó là một lệnh chuyển tiền từ một ngân hàng Thụy Sĩ, có mã số ký thác chỉ dành cho những thành viên cao cấp nhất của Hội đồng Accardi. "Bianca chỉ là con tốt thí. Kẻ thực sự muốn tôi chết là kẻ có quyền lực chỉ sau cha tôi. Hắn muốn dùng máu của em để kích ngòi cho cuộc chiến với Hy Lạp, từ đó lật đổ Lorenzo."

Millicent nhếch mép, một nụ cười sắc sảo đầy bản lĩnh của một "Nữ hoàng xuất bản". "Anh có súng, anh có tiền, nhưng anh không có cách để thâm nhập vào mạng lưới thông tin của chúng mà không bị phát hiện. Nhưng tôi thì có."

Costa bước tới, ép cô vào vách gỗ nhà sàn. Hắn cúi xuống, khoảng cách gần đến mức mũi họ chạm vào nhau. "Em muốn gì, Millicent? Đừng nói với tôi là em làm điều này vì lòng tốt."

"Tôi muốn cái đầu của kẻ đã dám ám sát tôi trên con đường đó," cô thì thầm, bàn tay nhỏ nhắn vuốt ve lồng ngực săn chắc của hắn, nơi vết thương đã bắt đầu đóng vảy. "Và tôi muốn anh phải nợ tôi. Một món nợ mà em có thể đòi lại bằng bất cứ giá nào."

Costa cười khàn, nụ cười của một kẻ vừa tìm thấy đồng loại. Hắn nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi lên gờ lan can gỗ, hai tay hắn luồn vào dưới vạt áo sơ mi rộng thùng xình, chạm vào làn da đùi mịn màng của cô.

"Được, tôi chấp nhận giao kèo này. Từ giờ phút này, em không còn là tù binh nữa. Em là 'bộ não' của tôi."

Hắn tấn công đôi môi cô, nhưng lần này không phải là sự thô bạo trừng phạt mà là một sự nồng nhiệt đầy tán thưởng. Millicent đáp lại một cách chủ động, đôi chân cô quấn lấy thắt lưng hắn, mặc kệ sự nguy hiểm của độ cao và sự hoang dã của núi rừng xung quanh. Giữa cái lạnh của ban mai vùng núi, hơi ấm xác thịt lại một lần nữa bùng lên, mạnh mẽ và chân thực hơn bao giờ hết.

Khi họ trở về Palermo vào tối hôm đó, Millicent không đi về phòng ngủ. Cô yêu cầu Costa đưa mình đến phòng làm việc bí mật dưới hầm dinh thự. Trước sự kinh ngạc của các kỹ thuật viên Accardi, cô ngồi xuống trước dàn máy tính tối tân nhất. Những ngón tay dài, thanh mảnh của cô lướt trên bàn phím với tốc độ chóng mặt.

Chỉ trong chưa đầy một giờ, cô đã bẻ gãy ba lớp tường lửa của hệ thống ngân hàng Thụy Sĩ.

"Nhìn này," cô chỉ vào màn hình. "Số tiền thuê sát thủ không đến từ tài khoản cá nhân. Nó được trích từ quỹ phúc lợi của một tổ chức từ thiện mà chú của anh – bác sĩ Paolo Accardi – đang đứng tên."

Costa đứng phía sau, đôi tay hắn đặt lên vai cô, siết chặt. Paolo là người đã đỡ đẻ cho hắn, là người mà hắn kính trọng nhất sau Lorenzo. Sự phản bội này đau đớn hơn bất kỳ vết đạn nào.

"Em chắc chắn chứ?"

"Số liệu không biết nói dối, Costa. Ông ta đang chuẩn bị một chuyến bay đến Brazil vào sáng mai. Nếu anh không hành động bây giờ, anh sẽ mất ông ta mãi mãi."

Costa cúi xuống, hôn lên đỉnh đầu cô, một cử chỉ mang theo sự tin tưởng tuyệt đối lần đầu tiên xuất hiện. "Ở lại đây. Đừng rời khỏi phòng này cho đến khi tôi quay lại."

Hắn rút khẩu súng ra, nạp đạn và bước đi trong bóng tối của tầng hầm. Millicent nhìn theo bóng lưng hắn, cô biết rằng mình vừa chính thức nhúng tay vào máu của Sicilia. Cô không còn là một công chúa Hy Lạp đứng ngoài cuộc chiến nữa. Cô đã trở thành một phần của cơn bão.

Nửa đêm, Costa trở về. Quần áo hắn vương mùi thuốc súng và một vài giọt máu bắn lên vạt áo. Hắn không nói lời nào, chỉ đi thẳng đến chỗ Millicent, kéo cô đứng dậy và ôm chặt lấy cô vào lòng. Hắn vùi đầu vào cổ cô, thở những hơi dài mệt mỏi và rã rời.

Hắn bế cô lên, đi thẳng về phía phòng ngủ chính. Đêm đó, sự chiếm hữu của Costa mang một sắc thái hoàn toàn khác – sâu sắc, chiếm giữ và đầy sự che chở. Hắn yêu chiều từng tấc da thịt của cô, như thể muốn dùng sự nồng cháy này để xóa đi ký ức về cuộc thanh trừng đẫm máu mà hắn vừa thực hiện với chính người thân của mình.

Millicent nhận ra, đằng sau lớp vỏ tàn nhẫn của một trùm Mafia, Costa cũng chỉ là một người đàn ông với những vết thương lòng sâu hoắm, và đêm nay, cô chính là liều thuốc duy nhất của hắn.