Cơn bão đạn lạc cuối cùng cũng lắng xuống, để lại hiện trường là những xác xe cháy sực mùi khét của cao su và máu. Tiếng rít của gió vùng núi Madonie thổi qua những vách đá như tiếng khóc của những linh hồn vừa lìa khỏi xác.
Costa đứng giữa đống đổ nát, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng dưới lớp áo sơ mi đã rách tả tơi và đẫm máu. Hắn không nhìn đám sát thủ đang nằm la liệt, mà nhìn chằm chằm vào Millicent. Cô đứng đó, khẩu súng trong tay vẫn còn bốc khói, mái tóc vàng óng ả vốn được búi cao giờ đây xõa tung, rũ xuống bờ vai lấm lem bụi đất. Ánh mắt cô lạnh lùng nhưng sâu thẳm trong đó là một sự chấn động không thể che giấu.
"Em vừa cứu mạng tôi," Costa lên tiếng, giọng hắn trầm khàn, mang theo sự ngỡ ngàng xen lẫn một cảm xúc khó gọi tên.
Millicent buông khẩu súng xuống, tiếng kim loại va chạm với đá nghe chói tai. Cô không trả lời, đôi chân run rẩy bước về phía hắn. Khi khoảng cách giữa họ chỉ còn gang tấc, cô đổ sụp vào lòng hắn. Không phải vì yếu đuối, mà vì sự căng thẳng tột độ vừa qua đã rút cạn sức lực của cô. Costa nhanh chóng vòng tay ôm lấy cô, mặc kệ vết thương trên vai đang rỉ máu thấm vào áo cô. Hắn siết chặt cô, như muốn khảm cô vào cơ thể mình.
"Đừng tưởng tôi cứu anh vì tình yêu," Millicent thì thầm vào ngực hắn, giọng nói nghẹn lại. "Tôi chỉ không muốn anh chết dưới tay kẻ khác trước khi tôi tự tay đòi lại món nợ này."
Costa nhếch mép, hắn nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn vào đôi mắt đang rực lên một ngọn lửa đen kịt. "Dối trá. Đôi mắt em không biết nói dối, Millicent. Em sợ mất tôi."
Hắn không để cô cãi lại, cúi xuống chiếm lấy đôi môi cô trong một nụ hôn đầy thô bạo nhưng cũng mang theo sự nhẹ nhõm vô bờ. Nụ hôn này không có sự trừng phạt, chỉ có sự khao khát khẳng định rằng cả hai vẫn còn sống. Vị máu mặn chát hòa cùng vị thuốc súng tạo nên một thứ hương vị kích thích điên cuồng.
Vì chiếc xe đã hỏng hoàn toàn và các thiết bị liên lạc bị nhiễu sóng, Costa quyết định dẫn Millicent đi sâu vào rừng, hướng về một căn hầm trú ẩn bí mật mà chỉ phó trùm mới biết tọa độ. Sau hơn hai giờ đi bộ trong bóng tối chập choạng, họ tìm thấy một căn nhà gỗ nhỏ ẩn sau thác nước.
Bên trong căn hầm, ánh đèn dầu leo lắt soi rọi không gian chật hẹp. Costa tháo bỏ lớp áo sơ mi đầy máu, để lộ cơ thể cường tráng với những khối cơ bắp cuồn cuộn nhưng giờ đây đã chằng chịt những vết trầy xước và một lỗ đạn sâu ở bả vai. Millicent tiến lại gần, cầm lấy hộp cứu thương cũ kỹ trên kệ.
"Để tôi," cô nói ngắn gọn.
Cô nhẹ nhàng lau đi những vết máu trên da hắn. Khi những ngón tay mềm mại chạm vào cơ thể nóng rực của Costa, một luồng điện chạy dọc sống lưng cả hai. Costa nghiến răng chịu đựng khi cô dùng kẹp rút viên đạn ra, nhưng mắt hắn chưa bao giờ rời khỏi khuôn mặt đang tập trung cao độ của cô. Ánh đèn dầu nhảy múa trên đôi môi đỏ mọng và vùng cổ thanh mảnh của Millicent, khiến dục vọng trong hắn bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Khi vết thương đã được băng bó xong, Millicent định đứng dậy thì bị Costa nắm chặt cổ tay, kéo mạnh vào lòng hắn. Cô ngã ngồi lên đùi hắn, cảm nhận được sự cứng cáp và khao khát mãnh liệt của người đàn ông này đang trỗi dậy.
"Công việc xong rồi," Costa thì thầm, giọng nói khàn đặc và đầy ám muội. "Bây giờ là lúc trả thù lao cho tôi."
"Costa, anh đang bị thương..."
"Vết thương này chẳng là gì so với cơn đói mà em gây ra cho tôi," hắn cắt ngang lời cô, bàn tay thô ráp luồn vào trong lớp áo lụa đã rách nát, chạm vào vùng bụng phẳng lì và trượt dần lên phía trên.
Nụ hôn lần này bắt đầu từ hõm cổ, kéo dài xuống xương quai xanh rồi dừng lại ở đỉnh ngực phập phồng của cô. Millicent run rẩy, đôi tay cô vô thức đan chặt vào mái tóc hắn. Cảm giác đau đớn từ những vết xước trên da thịt hòa quyện với khoái cảm tột đỉnh khi Costa thô bạo lột bỏ những lớp vải cuối cùng còn sót lại trên người cô.
Giữa căn hầm trú ẩn đơn sơ, trên tấm đệm cũ kỹ, họ lao vào nhau như hai con thú bị thương đang tìm cách sưởi ấm cho nhau. Không còn những âm mưu gia tộc, không còn nợ máu của quá khứ, chỉ còn sự giao hòa tuyệt đối của thể xác. Costa chiếm hữu cô bằng tất cả sự cuồng nhiệt của một kẻ vừa trở về từ cõi chết, còn Millicent đáp trả bằng sự khao khát mà cô đã cố gắng chôn giấu suốt bấy lâu.
Trong bóng tối, tiếng rên rỉ của Millicent hòa cùng tiếng thở dốc của Costa tạo nên một bản nhạc đầy nhục dục. Hắn thúc mạnh, mỗi lần đều như muốn chạm đến tận cùng linh hồn cô, bắt cô phải thừa nhận rằng cô đã hoàn toàn thuộc về hắn.
"Nói đi, Millicent... Em là của ai?" Costa gầm nhẹ, mồ hôi trên người hắn nhỏ xuống làn da trắng sứ của cô.
"Của anh... Em là của anh, Costantino..." Millicent nghẹn ngào thốt lên, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng giữa những đợt sóng khoái cảm dồn dập.
Sáng hôm sau, khi Millicent vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ say nồng, Costa đứng bên cửa sổ nhìn ra cánh rừng đại ngàn. Trên tay hắn là một mẩu giấy lấy được từ xác một tên sát thủ đêm qua. Hắn nheo mắt lại khi nhận ra nét chữ quen thuộc – không phải của cha Millicent, mà là của một kẻ nằm ngay trong nội bộ gia tộc Accardi.
Một cuộc chiến mới sắp bắt đầu, và lần này, hắn biết mình không còn chiến đấu một mình.