MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Kèo Xác ThịtChương 10

Giao Kèo Xác Thịt

Chương 10

779 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm trừng phạt đầy thống hận, bầu không khí trong căn phòng vẫn còn đặc quánh mùi vị của sự chiếm hữu và nỗi đau âm ỉ. Costa đứng dậy, bóng lưng hắn sừng sững giữa ánh sáng mờ ảo của buổi sớm, những vết cào của Millicent còn hằn đỏ trên vai như những chiến tích của một cuộc giao tranh không có kẻ thắng.

"Chuẩn bị đi," Costa nói lạnh lùng, không ngoảnh đầu lại. "Cha tôi đã sắp xếp một chuyến đi đến vùng núi Madonie. Một tuần trăng mật để che mắt cảnh sát quốc tế và những kẻ đang dòm ngó sau vụ nổ kho hàng."

Millicent nằm trên giường, tấm chăn che hờ những dấu vết tím bầm trên làn da trắng sứ. Cô nhìn bóng lưng hắn, cảm thấy một sự xa cách nghìn trùng. "Anh định giam lỏng tôi ở đó sao?"

"Tôi định giữ mạng cho em," Costa quay lại, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn cô như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi. "Vì nếu em ở lại đây, Lorenzo sẽ sớm tìm cách loại bỏ 'con gái của kẻ thù'."

Chiếc SUV bọc thép lăn bánh rời khỏi dinh thự trong sự hộ tống nghiêm ngặt. Con đường lên núi Madonie uốn lượn qua những vách đá dựng đứng và những thung lũng sâu thẳm. Trong xe, sự im lặng giữa hai người nặng nề đến mức có thể nghe thấy cả tiếng hơi thở đứt quãng của Millicent. Cô nhìn ra cửa sổ, lòng bàn tay siết chặt. Cô đã gửi một ám hiệu ẩn trong mã nguồn của trang web xuất bản, nhưng cô không biết liệu người của mình hay người của cha cô sẽ đến trước.

Đúng lúc xe đi vào đoạn cua hiểm trở nhất, một tiếng nổ chói tai vang lên khiến chiếc xe phía trước văng khỏi vách đá.

"Nằm xuống!" Costa gầm lên, hắn nhào người sang che chở cho Millicent ngay khi một loạt đạn liên thanh trút xuống như mưa.

Kính xe rạn nứt nhưng không vỡ. Tài xế của họ trúng đạn, chiếc xe mất lái đâm sầm vào vách đá. Trong khoảnh khắc quay cuồng đó, Millicent cảm nhận được vòng tay rắn chắc của Costa ôm chặt lấy đầu cô, bảo vệ cô khỏi những cú va đập kinh hoàng.

Khi khói bụi tan bớt, Costa đạp tung cửa xe, kéo Millicent ra ngoài. Xung quanh họ, các vệ binh Accardi đang chống trả quyết liệt với một nhóm tay súng bịt mặt.

"Là người của Darmos sao?" Costa gằn giọng, bàn tay hắn nắm chặt khẩu súng, ánh mắt nhìn cô đầy nghi hoặc và chết chóc.

Millicent nhìn những kẻ tấn công, cô nhận ra phù hiệu trên tay áo của chúng. Không phải người của cha cô. "Không... đó là những kẻ đánh thuê từ Hội Tam Điểm phía Đông. Có kẻ đã thuê chúng để giết cả hai chúng ta!"

Một viên đạn sượt qua vai Costa, máu đỏ thấm đẫm vai áo sơ mi trắng. Millicent không kịp suy nghĩ, cô nhặt lấy khẩu súng từ một vệ binh đã ngã xuống. Ở tuổi 25, cô không chỉ biết điều hành công ty, cô đã được huấn luyện để giết người từ năm 10 tuổi.

Đoàng! Đoàng!

Hai phát súng chuẩn xác của Millicent hạ gục hai kẻ đang định đánh lén sau lưng Costa. Hắn sững sờ nhìn cô một giây, rồi một nụ cười hoang dại nở trên môi. Hắn kéo cô vào sau một tảng đá lớn, cả hai cùng tựa lưng vào nhau giữa làn đạn.

"Nếu hôm nay chúng ta chết ở đây," Costa nói, giọng khàn đặc, hắn nạp băng đạn mới với tốc độ chóng mặt. "Em có hối hận vì đã gả cho tôi không?"

Millicent nhìn vào đôi mắt đen rực lửa của hắn, giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, sự thù hận dường như nhạt nhòa đi. "Tôi chỉ hối hận vì đã không bắn anh ngay lần đầu chúng ta gặp mặt."

Costa bật cười, một tiếng cười sảng khoái đến kỳ lạ giữa trận chiến. Hắn bất ngờ xoay người, chiếm lấy môi cô trong một nụ hôn chớp nhoáng mang vị của thuốc súng và máu.

"Đừng chết, Millicent. Vì nợ của em với tôi còn chưa trả hết đâu."

Họ cùng nhau xông ra khỏi nơi ẩn nấp, phối hợp nhịp nhàng như một cặp đôi sát thủ đã gắn bó nhiều năm. Những kẻ tấn công không ngờ rằng, thay vì tiêu diệt lẫn nhau, con báo Hy Lạp và con sói Sicilia lại đang cùng nhau tạo nên một cơn thịnh nộ đẫm máu.