Sau đêm ân ái đầy giày vò trên mặt bàn làm việc, Millicent không thể nào chợp mắt. Lời thú nhận của Costa về cái chết của mẹ hắn như một bản án treo lơ lửng trên đầu cô. Sáng sớm, khi Costa còn đang bận rộn với việc xử lý tàn dư của Bianca, Millicent đã đưa ra một quyết định liều lĩnh. Cô dùng đường dây liên lạc mật của công ty xuất bản để kết nối trực tiếp với cha mình – ông trùm Rhea Darmos.
Màn hình máy tính hiện lên gương mặt già nua nhưng đầy uy quyền của cha cô.
"Con gái, cuộc sống ở Sicilia thế nào? Có vẻ như con đã thích nghi rất tốt với cái danh phu nhân Accardi," giọng ông vang lên, điềm tĩnh nhưng lạnh lẽo.
Millicent không vòng vo, cô giơ tấm ảnh cũ lên trước camera, giọng run rẩy nhưng đanh thép: "Cha, hãy nói cho con biết sự thật. Hai mươi năm trước, tại cảng Piraeus, có phải cha đã ra lệnh giết vợ của Lorenzo Accardi không?"
Sự im lặng bao trùm không gian. Đôi mắt của Rhea Darmos nheo lại, một tia lạnh lẽo xẹt qua. "Trong thế giới này, Millicent, nợ máu phải trả bằng máu. Lorenzo đã cướp đi anh trai của con trong một vụ giao dịch thất bại. Ta chỉ lấy lại những gì ông ta đã nợ. Tại sao con lại quan tâm? Đừng nói với ta là con đã đem lòng yêu thằng ranh con đó."
"Con không yêu anh ta!" Millicent hét lên, nhưng trái tim cô thắt lại. "Nhưng cha đã biến con thành một món hàng trả nợ cho tội ác của cha. Cha đưa con vào hang cọp để chuộc lỗi cho quá khứ đẫm máu đó sao?"
"Con là một Darmos, Millicent. Nhiệm vụ của con là sống sót và nắm quyền. Nếu thằng bé đó là điểm yếu của con, hãy khử nó."
Cuộc gọi bị ngắt đột ngột. Millicent sụp xuống ghế, cảm giác như cả thế giới đang sụp đổ dưới chân mình. Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bật mở. Costa đứng đó, gương mặt hắn tối sầm lại. Hắn đã nghe thấy tất cả.
"Khử tôi sao, Principessa?" Costa bước tới, nụ cười của hắn mang theo sự tàn nhẫn tột độ. "Cha em dạy em rất tốt. Một cuộc trao đổi công bằng: Mạng của mẹ tôi đổi lấy sự phục vụ của em suốt đời. Nhưng có vẻ như bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ với lão già đó."
Costa nắm lấy tóc cô, kéo nhẹ đầu cô ra sau để cô phải nhìn vào đôi mắt đang hằn lên những tia máu của hắn. "Em biết điều gì đau đớn hơn cái chết không? Đó là sự phản bội từ người mình bắt đầu tin tưởng."
Hắn không để cô giải thích, thô bạo nhấc bổng cô lên và ném xuống chiếc giường lớn. Lần này, không có sự dạo đầu, không có sự vuốt ve. Costa trút mọi sự phẫn nộ, nhục nhã và nỗi đau quá khứ vào cuộc chiếm hữu này. Hắn xé toạc lớp áo choàng mỏng manh của cô, đè nghiến đôi tay cô xuống gối.
"Nếu em muốn khử tôi, thì phải làm ngay bây giờ," hắn gầm nhẹ, hơi thở nóng rực phả lên đôi môi đang run rẩy của cô. "Vì sau đêm nay, tôi sẽ không để em có cơ hội chạm vào bất kỳ vũ khí nào nữa, ngoại trừ chính cơ thể tôi."
Sự va chạm lần này mang tính chất trừng phạt đầy khốc liệt. Mỗi động tác của Costa đều như muốn khảm sâu vào cơ thể Millicent rằng cô thuộc về hắn – một món nợ, một tù binh, và cũng là một liều thuốc phiện khiến hắn phát điên. Millicent nhắm nghiền mắt, để mặc những giọt nước mắt chảy dài, hòa cùng hơi nóng của dục vọng và nỗi đau.
Giữa cơn bão của cảm xúc, cô nhận ra một sự thật cay đắng: Cô không thể giết hắn, cũng không thể rời xa hắn. Cô đã rơi vào cái bẫy mang tên tình yêu trong hận thù, nơi mà khoái cảm và nỗi đau chỉ cách nhau một sợi chỉ mong manh.