Sau cuộc thanh trừng rúng động tại cảng Palermo, dinh thự Accardi chìm trong một sự im lặng chết chóc. Bianca đã bị tống giam vào hầm ngục, chờ đợi phán quyết cuối cùng từ Lorenzo. Chiến thắng này thuộc về Costa và Millicent, nhưng bầu không khí giữa họ không hề nhẹ nhõm hơn.
Millicent bước ra khỏi phòng tắm với chiếc áo choàng lụa lỏng lẻo. Cô cảm thấy kiệt sức, không chỉ vì màn kịch căng thẳng ở buổi tiệc mà còn vì sự chiếm hữu cuồng nhiệt của Costa sau đó. Cô đi về phía bàn làm việc của hắn để tìm một điếu thuốc, nhưng vô tình làm rơi một xấp tài liệu cũ kỹ ẩn sau ngăn kéo bí mật chưa kịp đóng kín.
Một tấm ảnh đen trắng rơi ra.
Trong ảnh là một người phụ nữ có đôi mắt u sầu, mang nét đẹp đặc trưng của vùng Sicilia, đang ôm một đứa trẻ khoảng năm tuổi. Đứa trẻ đó có đôi mắt đen sắc lẹm không thể nhầm lẫn – là Costa lúc nhỏ. Nhưng điều khiến Millicent rùng mình chính là dòng chữ viết tay phía sau tấm ảnh bằng tiếng Hy Lạp: "Nợ máu phải trả bằng máu. Cái chết của nàng là bắt đầu cho sự sụp đổ của Accardi."
"Em đang tìm gì ở đó?"
Giọng nói lạnh băng của Costa vang lên từ phía cửa. Millicent giật mình quay lại, tấm ảnh vẫn còn trên tay cô. Costa bước tới, bóng dáng cao lớn của hắn che khuất ánh sáng đèn ngủ, tạo nên một áp lực đè nặng.
Hắn giật phắt tấm ảnh khỏi tay cô, đôi mắt hắn chợt thoáng qua một tia đau đớn dữ dội trước khi trở lại vẻ lạnh lùng thường thấy.
"Đừng bao giờ chạm vào đồ của tôi, Millicent," hắn gằn giọng, bàn tay siết chặt tấm ảnh đến nhăn nhúm.
"Người phụ nữ đó... là mẹ anh?" Millicent hỏi, giọng cô dịu đi một chút. "Tại sao lại có lời đe dọa bằng tiếng Hy Lạp? Có phải... gia tộc của tôi có liên quan đến cái chết của bà ấy?"
Costa cười nhạt, một nụ cười chứa đầy sự thù hận và mỉa mai. Hắn tiến lại gần, ép cô vào sát cạnh bàn, hai tay chống hai bên khiến cô không còn lối thoát. "Liên quan? Cha em chính là người đã ra lệnh cho cuộc phục kích đó hai mươi năm trước. Mẹ tôi đã chết ngay trước mắt tôi để bảo vệ cái mạng rẻ rách của tôi."
Millicent sững sờ. Hơi thở cô trở nên nghẹn lại. Hóa ra đây chính là lý do thực sự khiến hắn căm ghét cô ngay từ đầu. Cuộc hôn nhân này không chỉ là một bản hiệp ước hòa bình, mà đối với Costa, nó là một hình thức trả thù chậm rãi.
"Anh cưới tôi... để dày vò tôi sao?" Cô thì thầm, đôi mắt xanh bắt đầu nhòe đi.
Costa không trả lời ngay. Hắn cúi xuống, vùi đầu vào hõm cổ cô, hít thật sâu mùi hương hoa nhài trộn lẫn với mùi da thịt nồng nàn. "Ban đầu tôi đã nghĩ vậy. Tôi muốn nhìn thấy con gái của kẻ thù phải quỳ dưới chân mình, phải khóc lóc cầu xin sự tha thứ."
Bàn tay hắn lướt dọc theo sống lưng cô, thô bạo nhưng cũng đầy run rẩy. "Nhưng tôi đã lầm. Em không giống lão già đó. Em là một con quỷ nhỏ đầy quyến rũ khiến tôi không thể dừng lại được."
Hắn đột ngột nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi lên mặt bàn làm việc giữa đống giấy tờ hỗn độn. Hắn tách hai chân cô ra, chen vào giữa, đôi mắt đen cháy rực một ngọn lửa phức tạp – vừa là thù hận, vừa là dục vọng điên cuồng.
"Tôi hận bản thân mình vì đã khao khát em đến thế này, Millicent," Costa gầm nhẹ, rồi tấn công đôi môi cô bằng một sự thô bạo tột cùng.
Nụ hôn mang vị đắng của quá khứ và vị mặn của những giọt nước mắt vô tình rơi của Millicent. Cô bấu chặt lấy vai hắn, cảm nhận sự mâu thuẫn đang xâu xé cả hai. Cô thương cảm cho đứa trẻ năm đó, nhưng cũng đau đớn cho chính mình hiện tại. Dưới sự va chạm xác thịt đầy khốc liệt trên mặt bàn gỗ lạnh lẽo, họ cố gắng dùng khoái cảm để khỏa lấp đi những vết thương sâu hoắm của gia tộc.
Trong cơn mê say, Millicent tự hỏi: Liệu tình dục có thể là liều thuốc độc, hay là phương thuốc duy nhất để cứu rỗi hai linh hồn đã nhuốm đầy máu này?