Đêm ở Palermo không bao giờ thực sự tĩnh lặng. Gió từ biển thổi vào, mang theo vị mặn và hơi nóng hầm cập của những âm mưu đang chín muồi.
Sau sự kiện ở vườn ô liu, Millicent và Costa trở lại dinh thự như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng sự căng thẳng giữa họ đã chuyển từ thù hận thuần túy sang một dạng năng lượng khác – đặc quánh, nguy hiểm và đầy kích thích.
Millicent ngồi trước bàn trang điểm, chiếc váy dạ hội màu đỏ rượu chát ôm sát lấy từng đường cong, xẻ cao đến tận đùi, để lộ đôi chân thon dài quyến rũ. Cô đang đeo đôi khuyên tai kim cương thì bóng dáng cao lớn của Costa xuất hiện phía sau gương. Hắn đã thay một bộ tuxedon chỉnh tề, trông lịch lãm nhưng vẫn không giấu được khí chất của một con dã thú.
Hắn đặt một chiếc hộp nhung lên bàn. Bên trong là một sợi dây chuyền hồng ngọc đỏ rực như máu.
"Đeo nó vào," Costa ra lệnh, giọng trầm thấp. "Đêm nay, em là tâm điểm. Hãy để Bianca tin rằng em đang cố gắng dùng nhan sắc để che đậy sự lo lắng về gia tộc Darmos."
Millicent không nói gì, cô hơi nghiêng đầu để hắn tự tay đeo sợi dây chuyền cho mình. Ngón tay thô ráp của Costa chạm vào làn da cổ nhạy cảm, khiến cô khẽ rùng mình. Hắn không rời đi ngay mà cúi xuống, đặt một nụ hôn nóng bỏng lên bờ vai trần của cô, rồi nhìn vào gương, khóa chặt ánh mắt cô.
"Đừng làm tôi thất vọng, phu nhân Accardi."
Buổi dạ tiệc tại dinh thự nhà ngoại giao ở Palermo quy tụ những gương mặt quyền lực nhất thế giới ngầm và chính trị. Khi Costa nắm tay Millicent bước vào đại sảnh, mọi cuộc trò chuyện đều dừng lại. Họ là một cặp đôi hoàn hảo: một bạo chúa Sicilia và một nữ hoàng Hy Lạp, rực rỡ và đầy đe dọa.
Millicent nhanh chóng tách khỏi Costa, cầm ly Champagne và bắt đầu màn trình diễn của mình. Cô giả vờ loạng choạng, gương mặt đượm vẻ lo âu khi trò chuyện với các ông trùm xuất bản địa phương. Bianca đứng cách đó không xa, ánh mắt lấp lánh sự đắc thắng khi thấy "kẻ thù" có vẻ đang suy sụp.
"Có vẻ như công chúa đang lo cho cái ghế của cha mình ở Athens?" Bianca tiến lại gần, giọng mỉa mai.
Millicent khẽ mỉm cười, một nụ cười mong manh nhưng đầy ẩn ý: "Tôi chỉ lo rằng có những kẻ đang nằm mơ giữa ban ngày, Bianca. Cô biết đấy, những giấc mơ về quyền lực thường kết thúc bằng những nấm mồ."
Trong khi Millicent thu hút mọi sự chú ý, Costa đã âm thầm rời khỏi sảnh tiệc. Hắn nhận được tín hiệu từ thuộc hạ: Lô hàng vũ khí giả đã được bốc lên tàu. Bianca đã sập bẫy. Cô ta đã dùng mật mã riêng để điều động đám tay chân đến cảng để chiếm đoạt lô hàng mà cô ta nghĩ là của Darmos.
Hai tiếng sau, khi buổi tiệc đang ở cao trào, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía bến cảng, dù khoảng cách khá xa nhưng vẫn đủ để làm rung chuyển những cửa kính của sảnh tiệc. Đám đông bắt đầu xôn xao.
Millicent nhìn thấy Bianca biến sắc, vội vàng rút điện thoại ra nhưng không ai bắt máy. Đúng lúc đó, Costa xuất hiện từ phía sau đám đông, nhàn nhã nhấp một ngụm rượu vang, ánh mắt hắn nhìn Bianca như nhìn một vật chết.
"Có vẻ như có chuyện gì đó không ổn ở cảng rồi, cô em họ," Costa lên tiếng, giọng hắn vang lên rõ rệt trong sự im lặng đột ngột. "Và thật kỳ lạ là những kẻ bị bắt tại hiện trường đều mang phù hiệu của cô."
Gương mặt Bianca cắt không còn giọt máu. Cô ta định chạy trốn nhưng các vệ binh của Lorenzo đã chặn mọi lối thoát.
Costa bước đến bên Millicent, vòng tay qua eo cô một cách đầy sở hữu. Hắn cúi xuống, hôn lên trán cô trước mặt tất cả mọi người – một nụ hôn khẳng định vị thế không thể lay chuyển của cô.
"Đêm nay kết thúc rồi," hắn thì thầm, nhưng ánh mắt lại bùng lên một ngọn lửa khác. "Về nhà thôi. Tôi có phần thưởng cho màn trình diễn xuất sắc của em."
Về đến phòng ngủ, không khí ngay lập tức bị đốt cháy. Costa đẩy Millicent vào cánh cửa đóng kín, nụ hôn của hắn lần này mang theo sự thăng hoa của chiến thắng. Hắn thô bạo xé toạc lớp váy lụa đắt tiền, mặc kệ tiếng vải rách giòn giã.
Millicent không còn phản kháng. Sự nguy hiểm của đêm nay đã kích thích mọi giác quan của cô. Cô bấu chặt lấy vai hắn, đáp trả nụ hôn một cách mãnh liệt. Trong bóng tối của căn phòng, giữa những hơi thở dồn dập và tiếng rên rỉ đầy dục vọng, họ nhận ra rằng sự liên kết giữa họ không chỉ là máu và súng đạn, mà còn là một thứ đam mê điên cuồng đang dần trở thành một chứng nghiện không thể chữa khỏi.