Căn phòng ngủ xa hoa giờ đây trở thành một chiếc lồng kính lộng lẫy nhưng ngột ngạt. Millicent nằm bất động trên giường, đôi mắt vô hồn nhìn lên những hoa văn chạm trổ trên trần nhà. Toàn thân cô rã rời, những dấu vết xanh tím trên làn da trắng sứ là minh chứng cho một cuộc hoan lạc mang màu sắc của sự thẩm vấn và trừng phạt. Costa đã đi được ba giờ, và mỗi phút trôi qua đối với cô dài tựa thiên thu.
Cô không sợ chết. Ở thế giới này, cái chết là thứ duy nhất công bằng. Nhưng cô sợ cái nhìn khinh bỉ và thất vọng trong đôi mắt đen sâu thẳm của Costa. Cô sợ rằng chút tình cảm yếu ớt vừa nhen nhóm giữa họ sẽ bị bóp nghẹt bởi bàn tay của chính cha cô – người đã biến cô thành một quân cờ mà ngay cả cô cũng không hề hay biết.
Cạch.
Tiếng khóa cửa lạch cạch khiến Millicent giật mình ngồi dậy. Cô vội vàng kéo chiếc áo choàng lụa che đi cơ thể đầy thương tích. Costa bước vào, nhưng hắn không đi một mình. Theo sau hắn là hai tên vệ binh với gương mặt lạnh lùng. Trên tay Costa cầm chiếc USB mà Alexandros đã mang tới.
Hắn đi đến trước mặt cô, ném chiếc laptop lên giường. Màn hình đang hiển thị một sơ đồ mật – đó là bản đồ các hầm chứa vũ khí hạt nhân và hóa học của gia tộc Accardi dọc bờ biển Sicilia. Điều kinh khủng nhất là, mỗi điểm đánh dấu đều kèm theo một mã số định danh mà chỉ có Millicent, với kỹ năng truy cập hệ thống của mình, mới có thể giải mã được.
"Em giải thích thế nào về cái này, Millicent?" Giọng Costa thấp và rùng rợn như tiếng sấm trước cơn bão. "Đây là chữ ký số của em. Nó được gửi đi từ máy tính cá nhân của em tại Athens chỉ ba ngày trước khi lễ cưới diễn ra."
Millicent bàng hoàng, cô cầm lấy máy tính, những ngón tay run rẩy gõ phím. "Không... không thể nào. Tôi chưa bao giờ chạm vào những tệp tin này. Costa, anh phải tin tôi, tôi đã ở cùng anh suốt thời gian qua..."
"Phải, em ở cùng tôi, ngủ cùng tôi, để tôi tin tưởng giao cho em chìa khóa của hệ thống tình báo!" Costa bất ngờ gầm lên, hắn hất văng chiếc laptop xuống sàn nhà. Hắn tiến tới, bóp chặt lấy cổ họng cô, ép cô lún sâu xuống nệm. "Cha em đã tính toán quá giỏi. Ông ta dùng chính nụ hôn đầu tiên của em, sự trong trắng của em để làm mồi nhử. Và tôi, một thằng ngu, đã thực sự tin rằng mình đã thuần hóa được một con báo!"
Millicent nghẹn thở, gương mặt cô đỏ bừng, nhưng cô không cầu xin. Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, đôi mắt xanh thẳm tràn đầy nước mắt nhưng vẫn giữ vững sự kiêu hãnh. "Nếu... nếu tôi muốn phản bội... tôi đã không cứu anh ở vùng núi... Giết tôi đi... nếu anh nghĩ tôi hèn hạ như thế..."
Bàn tay Costa siết chặt thêm một chút, gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc. Hắn nhìn thấy sự chân thành và nỗi đau trong mắt cô, và điều đó khiến hắn phát điên. Hắn hận cô, nhưng hắn còn hận bản thân mình hơn vì ngay cả lúc này, hắn vẫn muốn chiếm đoạt cô, vẫn muốn giấu cô vào một nơi mà thế giới Mafia tàn bạo này không thể chạm tới.
Hắn buông tay ra, khiến Millicent ho sặc sụa. Hắn quay sang đám vệ binh: "Đưa cô ta xuống hầm tối. Không có lệnh của tôi, ai dám cho cô ta ăn hay uống, kẻ đó sẽ chết."
Hầm ngục của dinh thự Accardi nằm sâu dưới lòng đất, nơi mùi ẩm mốc và mùi máu cũ lẩn khuất trong không khí. Millicent bị tống vào một gian phòng nhỏ với bức tường đá lạnh lẽo. Cô ngồi co quắp trong góc tối, chiếc áo choàng lụa không đủ giữ ấm cho cơ thể đang run rẩy vì sốt.
Trong bóng tối, trí não của một thiên tài truyền thông bắt đầu hoạt động. Cô xâu chuỗi lại mọi việc. Alexandros không thể tự mình thâm nhập vào Sicilia. Việc anh ta xuất hiện và đưa ra bằng chứng quá đúng lúc. Có kẻ đã mạo danh chữ ký số của cô – một kẻ có trình độ hacker ngang ngửa và biết rõ thói quen của cô.
"Rhea Darmos... cha không chỉ muốn Sicilia, cha muốn cả mạng sống của con để làm cái cớ phát động chiến tranh," cô cay đắng tự nhủ.
Tiếng bước chân lại vang lên. Nhưng lần này nhẹ nhàng hơn. Một khay thức ăn nhỏ và một chai nước được đẩy qua khe cửa. Millicent ngẩng đầu, thấy một bóng dáng quen thuộc qua lỗ nhỏ trên cửa sắt. Đó là một trong những vệ binh mà cô đã cứu mạng trong cuộc ám sát trên núi.
"Phu nhân, hãy giữ sức. Phó trùm đang điên cuồng thanh tra lại toàn bộ hệ thống máy chủ. Ngài ấy... ngài ấy đã không ngủ kể từ khi nhốt người xuống đây."
"Alexandros đâu?" Millicent thào phào hỏi.
"Hắn ta đã chết. Ngài Costa đã tự tay kết liễu hắn ngay sau khi người bị đưa đi."
Tim Millicent thắt lại. Costa đang tự tay cắt đứt mọi mối liên hệ giữa cô và quá khứ. Hắn muốn cô cô độc, để cô chỉ có thể phụ thuộc vào hắn, dù là trong tình yêu hay trong hận thù.
Nửa đêm, cánh cửa hầm mở ra. Một bóng đen cao lớn đổ ập vào. Mùi rượu Bourbon nồng nặc vây lấy Millicent. Costa bước tới, hắn không nói một lời, thô bạo kéo cô đứng dậy và ép cô vào bức tường đá thô ráp.
"Tôi đã giết hắn," Costa thì thầm sát tai cô, hơi thở của hắn mang theo sự điên rại. "Hắn nói hắn đã từng chạm vào em. Hắn nói đôi môi này đã từng thuộc về hắn."
"Anh ta nói dối... Anh biết tôi chưa từng..."
"Câm miệng!" Costa ngắt lời bằng một nụ hôn tàn nhẫn. Hắn cắn lên môi cô đến bật máu, vị sắt mặn chát lan tỏa.
Hắn nhấc bổng cô lên, để đôi chân cô quấn quanh thắt lưng mình, và ngay tại căn hầm tối tăm, lạnh lẽo đó, hắn thâm nhập vào cô với một sự chiếm hữu điên cuồng chưa từng có. Không có sự êm ái, chỉ có sự va chạm khốc liệt giữa da thịt và đá lạnh. Millicent rên rỉ, âm thanh vang vọng khắp hành lang ngục tối. Cô bám chặt lấy vai hắn, cảm nhận sự đau đớn và khoái cảm hòa quyện thành một thứ độc dược.
Costa thúc mạnh, mỗi lần đều như muốn khảm sâu tên của mình vào linh hồn cô. Hắn muốn dùng nỗi đau thể xác để ép cô phải thuộc về hắn hoàn toàn, để cô không bao giờ có thể phản bội hắn nữa.
"Dù em là gián điệp, dù em là ác quỷ," Costa gầm lên giữa cơn thăng hoa, "Thì em cũng phải chết trong tay tôi, Millicent!"
Khi mọi thứ kết thúc, hắn để cô ngã gục xuống sàn đá lạnh lẽo, lạnh lùng mặc lại y phục. Trước khi bước ra ngoài, hắn để lại một câu nói khiến Millicent chết lặng:
"Sáng mai, cha em sẽ đến đây để ký hiệp ước đầu hàng. Nếu ông ta không đến, món quà đầu tiên ông ta nhận được sẽ là ngón tay áp út mang nhẫn cưới của em."