MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Kèo Xác ThịtChương 15

Giao Kèo Xác Thịt

Chương 15

1,059 từ · ~6 phút đọc

Sàn đá lạnh lẽo của hầm ngục như hút cạn chút hơi ấm cuối cùng còn sót lại trong cơ thể Millicent. Sau khi Costa rời đi, cô nằm đó, hơi thở yếu ớt và đôi mắt nhắm nghiền. Cơn sốt bắt đầu hành hạ cô, khiến những ảo ảnh về quá khứ và hiện tại đan xen. Cô thấy cha mình mỉm cười lạnh lùng, cô thấy Costa với họng súng đen ngòm, và cô thấy chính mình – một quân cờ bị vứt bỏ giữa ván bài của những gã đàn ông tham vọng.

Nhưng Millicent Rhea Darmos không phải là hạng phụ nữ chịu chết trong xó tối.

Khi tiếng bước chân của lính canh xa dần, cô gồng mình ngồi dậy. Cơn đau từ vùng dưới cơ thể khiến cô rùng mình, nhưng trí não cô bắt đầu hoạt động với công suất tối đa. Cô nhìn quanh phòng giam. Một ý tưởng táo bạo nảy ra.

Ở góc phòng có một chiếc hộp kỹ thuật cũ của hệ thống đèn hầm ngục. Millicent tháo chiếc khuyên tai kim cương – món quà cưới của Lorenzo – dùng đầu nhọn của nó để vặn những chiếc ốc vít rỉ sét. Đôi tay cô run rẩy vì lạnh và sốt, nhưng sự chuẩn xác của một kỹ sư truyền thông chưa bao giờ mất đi. Sau mười phút, lớp vỏ hộp bật ra, để lộ những sợi dây cáp quang mỏng manh.

"Cha nghĩ cha có thể dùng con để xóa sổ Accardi sao? Cha lầm rồi," cô thì thầm, đôi mắt xanh thẳm lóe lên một tia sáng sắc sảo.

Millicent dùng các sợi dây đồng kết nối trực tiếp vào mạch của chiếc đồng hồ thông minh siêu nhỏ mà cô đã khéo léo giấu trong nếp gấp của áo choàng lụa – một thiết bị mà ngay cả cuộc khám xét kỹ lưỡng nhất của Costa cũng bỏ sót. Cô đang thực hiện một cuộc tấn công "Man-in-the-middle" (người đứng giữa) để thâm nhập vào mạng lưới nội bộ của dinh thự.

Màn hình đồng hồ hiện lên những dòng code chạy dọc. Cô truy cập vào lịch sử gửi đi của máy chủ gốc. Đúng như cô dự đoán, tệp tin bản đồ vũ khí không được gửi từ Athens. Nó được gửi từ chính dinh thự này, thông qua một cổng VPN giả lập địa chỉ IP của Hy Lạp.

"Kẻ phản bội vẫn còn ở đây..."

Ba giờ sáng. Costa ngồi trong văn phòng, khói thuốc lá bao quanh hắn như một lớp sương mù dày đặc. Trên bàn là một ly Bourbon đã cạn và một chiếc hộp nhung nhỏ – nơi hắn định dùng để đựng "món quà" gửi cho Rhea Darmos.

Hắn điên cuồng. Hắn hận Millicent vì đã khiến hắn biết cảm giác tin tưởng một người là thế nào, để rồi lại đạp nát nó. Nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, hắn chỉ thấy gương mặt đẫm lệ và ánh mắt kiên cường của cô dưới hầm ngục.

Đột nhiên, tất cả các màn hình trong phòng làm việc của hắn đồng loạt chuyển sang màu đỏ. Một giọng nói điện tử vang lên: "Truy cập khẩn cấp: Tầng hầm số 4. Mã xác nhận: Principessa."

Costa bật dậy, rút súng. Hắn lao xuống hầm ngục, đạp tung cửa phòng giam của Millicent. Hắn sững sờ khi thấy cô đang ngồi bệt dưới sàn, tay quấn đầy dây điện, gương mặt tái nhợt vì sốt nhưng đôi mắt lại sáng quắc như một con sói đầu đàn.

"Nhìn đi, Costantino!" Cô hét lên, chỉ vào màn hình đồng hồ đang hiển thị một đoạn ghi âm vừa được khôi phục.

Tiếng rè rè vang lên, rồi một giọng nói quen thuộc cất lên: "Kế hoạch hoàn hảo chứ? Lão già Lorenzo sẽ giết con bé, và Rhea Darmos sẽ có cớ để san phẳng Palermo. Khi đó, chiếc ghế thủ lĩnh Accardi sẽ thuộc về tôi."

Costa khựng lại. Đó không phải giọng của Paolo, cũng không phải Bianca. Đó là giọng của Marco – người đội trưởng vệ binh thân tín nhất, kẻ luôn đứng bên cạnh Costa trong mọi trận chiến.

Millicent ngã gục vào vòng tay Costa khi anh lao tới đỡ lấy cô. "Tôi không... phản bội anh..." cô thào phào trước khi hoàn toàn lịm đi vì kiệt sức.

Sự hối hận và cơn thịnh nộ bùng nổ cùng lúc trong lồng ngực Costa. Hắn bế xốc cô lên, áp cơ thể lạnh ngắt của cô vào vòm ngực nóng hổi của mình. Hắn gầm lên một tiếng đầy đau đớn, ra lệnh cho các bác sĩ giỏi nhất phải có mặt trong vòng năm phút.

Đêm đó, Costa không rời khỏi giường bệnh của Millicent một bước. Hắn nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của cô, đặt lên đó những nụ hôn vụn vỡ đầy hối lỗi. Hắn nhận ra mình suýt chút nữa đã tự tay giết chết người phụ nữ duy nhất khiến trái tim băng giá của mình biết đập trở lại.

Sáng hôm sau, khi Millicent vừa mở mắt, cô thấy Costa đang ngồi cạnh giường. Hắn không nói lời nào, chỉ lặng lẽ cầm lấy bàn tay cô, lồng vào ngón tay áp út chiếc nhẫn cưới mà hắn đã tháo ra đêm qua.

Hắn cúi xuống, nụ hôn của hắn lần này không còn sự thô bạo, không còn sự trừng phạt. Nó tràn đầy sự nâng niu, van nài và một loại khát khao mãnh liệt muốn được bù đắp.

"Em đã thắng, Millicent," Costa thì thầm, môi hắn lướt trên làn da cổ thơm mùi thuốc sát trùng của cô. "Từ giờ, mạng của tôi là của em. Kẻ nào dám chạm vào em, tôi sẽ biến cả Địa Trung Hải thành một bể máu."

Bàn tay hắn luồn vào dưới lớp áo bệnh nhân mỏng manh, vuốt ve những vết thương cũ với một sự xót xa tột độ. Dục vọng nhen nhóm giữa sự hối lỗi tạo nên một sức hút khó cưỡng. Trong không gian yên tĩnh của phòng bệnh, họ tìm lại nhau qua một sự kết nối thầm lặng nhưng sâu sắc hơn bao giờ hết. Millicent kéo hắn lại gần, nụ hôn của họ mang vị ngọt của sự tha thứ và vị nồng của một tình yêu bắt đầu nảy nở từ đống tro tàn.