MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Kèo Xác ThịtChương 5

Giao Kèo Xác Thịt

Chương 5

831 từ · ~5 phút đọc

Tiếng rên rỉ yếu ớt của Millicent bị vùi lấp trong nụ hôn khốc liệt của Costa. Hắn bế xốc cô về phía chiếc giường lớn làm bằng gỗ sồi đen, nơi mà tấm ga trải giường vẫn còn phẳng phiu, lạnh lẽo – trái ngược hoàn toàn với ngọn lửa đang thiêu đốt cả hai.

Costa đẩy Millicent xuống nệm, cơ thể to lớn của hắn ngay lập tức phủ lên cô như một bóng ma quyền lực. Bàn tay hắn không chút do dự luồn vào trong vạt áo suit của cô, chạm vào làn da mịn màng đang nóng bừng. Millicent khẽ cong người, một cảm giác tê dại lan tỏa khắp sống lưng. Dù lý trí bảo cô phải đẩy hắn ra, nhưng bản năng lại khiến cô vô thức đan những ngón tay vào mái tóc đen dày của hắn, kéo hắn lại gần hơn.

"Em là một bí ẩn nguy hiểm, Millicent," Costa thì thầm sát làn môi sưng mọng của cô, giọng nói khàn đặc vì khao khát. "Nhưng tôi thích chinh phục những thứ có thể giết chết mình."

Hắn mạnh bạo xé mở lớp áo mỏng manh, để mặc những chiếc khuy áo văng tung tóe trên sàn đá. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, cơ thể Millicent hiện ra như một kiệt tác của tạo hóa – thanh tao nhưng đầy sức sống. Costa dừng lại một nhịp, ánh mắt hắn tối sầm lại, sâu thẳm và đầy chiếm hữu. Hắn không chỉ muốn thể xác cô; hắn muốn bẻ gãy sự kiêu ngạo đó, muốn cô phải cầu xin hắn trong cơn mê say.

Nụ hôn của hắn di chuyển xuống cổ, rồi dừng lại ở xương quai xanh, để lại những dấu vết đỏ thẫm như một lời khẳng định chủ quyền. Millicent cắn chặt môi để không bật ra tiếng kêu, đôi mắt cô nhòe đi vì dục vọng và sự phản kháng yếu ớt. Trong giây phút ấy, mọi ranh giới giữa Hy Lạp và Sicilia, giữa thù hận và hôn ước đều tan biến, chỉ còn lại nhịp tim đập dồn dập của hai kẻ đang đứng bên bờ vực của sự tội lỗi.

Sáng hôm sau, Millicent tỉnh dậy khi ánh nắng len lỏi qua khe cửa sổ. Costa đã rời đi từ lâu, để lại một khoảng trống lạnh lẽo trên giường. Cô ngồi dậy, quấn lấy chiếc áo choàng lụa, cảm nhận sự nhức mỏi len lỏi trong từng thớ cơ. Nhưng cô không có thời gian để suy ngẫm về đêm qua. Cô là một Darmos, và cô biết mình phải làm gì để sống sót.

Tận dụng lúc các vệ binh đang đổi ca, Millicent lẻn ra khỏi phòng. Cô không đi về phía cổng chính, mà hướng về phía thư viện cũ của gia tộc Accardi – nơi cô tin rằng có thể tìm thấy bản đồ kiến trúc của dinh thự hoặc những ghi chép về các phi vụ gần đây.

Khi đang lướt tay qua những gáy sách bám đầy bụi, Millicent tình cờ nghe thấy tiếng thì thầm từ phía sau kệ sách lớn.

"Mọi thứ đã sẵn sàng. Lô hàng vũ khí tiếp theo sẽ được chuyển đi vào đêm mai. Lorenzo sẽ nghĩ rằng đó là người của Darmos làm, và cuộc chiến tổng lực sẽ nổ ra."

Đó là giọng của Bianca. Nhưng người đang trả lời cô ta mới là điều khiến Millicent rùng mình.

"Tốt. Costa quá si mê con đàn bà Hy Lạp đó rồi, hắn sẽ không nhận ra sự phản bội ngay dưới mũi mình đâu. Khi hai gia tộc tiêu diệt lẫn nhau, chúng ta sẽ tiếp quản Palermo."

Tiếng cười lạnh lẽo của một người đàn ông – gã quản gia thân tín của Lorenzo – vang lên.

Millicent nín thở, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô định lùi lại để rời đi thì vô tình chạm phải một bình hoa cổ trên kệ. Tiếng động nhỏ vang lên trong không gian tĩnh mịch.

"Ai đó?" Giọng Bianca đanh lại, kèm theo tiếng rút súng bén ngót.

Millicent ép sát lưng vào kệ sách, tay cô vô thức chạm vào chiếc dao găm nhỏ giấu trong ống tay áo. Cô biết mình vừa chạm vào ngòi nổ của một quả bom thực sự. Nếu cô bị bắt bây giờ, không chỉ cô mà cả cha cô và thậm chí là Costa cũng sẽ rơi vào bẫy tử thần.

Ngay khi bóng của Bianca đổ dài xuống sàn nhà ngay sát chỗ cô đứng, một bàn tay to lớn đột ngột vươn ra từ bóng tối, bịt chặt miệng Millicent và kéo mạnh cô vào một lối đi bí mật đằng sau bức tranh treo tường.

Hơi thở quen thuộc của gỗ đàn hương và thuốc lá vây lấy cô. Là Costa. Hắn ép cô vào bức tường chật hẹp, đôi mắt đen nhìn cô đầy cảnh cáo, nhưng bàn tay kia vẫn giữ chặt lấy eo cô một cách che chở.