MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Kèo Xác ThịtChương 4

Giao Kèo Xác Thịt

Chương 4

921 từ · ~5 phút đọc

Chiếc chuyên cơ riêng hạ cánh xuống sân bay Palermo khi mặt trời đã đứng bóng. Sức nóng của vùng Sicilia không chỉ đến từ cái nắng gắt gỏng của vùng Địa Trung Hải, mà còn từ bầu không khí sặc mùi thuốc súng đang bao trùm lấy gia tộc Accardi.

Millicent bước xuống thang máy bay, đôi kính râm che đi sự mệt mỏi nhưng không giấu được vẻ kiêu sa. Cô diện một bộ suit lụa màu trắng kem, đối lập hoàn toàn với đoàn xe đen ngòm đang chờ sẵn phía dưới. Costa đi bên cạnh cô, gương mặt hắn lạnh lùng như tạc từ đá núi lửa, bàn tay hắn đặt hờ trên eo cô – một cử chỉ vừa giống như bảo vệ, vừa giống như áp giải một tù binh cao cấp.

"Chào mừng đến với địa ngục của tôi, Principessa," Costa thì thầm bên tai cô khi họ bước vào chiếc limousine chống đạn.

Dinh thự nhà Accardi là một pháo đài cổ kính nằm biệt lập trên một ngọn đồi, bao quanh bởi những vườn ô liu bạt ngàn. Nhưng sự thơ mộng đó nhanh chóng bị phá vỡ khi họ bước qua cánh cửa chính. Hàng chục tay súng đứng dọc hành lang, ánh mắt họ nhìn Millicent đầy sự thù địch. Đối với họ, cô không phải là phu nhân của phó trùm, mà là con gái của kẻ vừa phá hủy huyết mạch kinh tế của họ.

Tại phòng khách lớn, một người đàn ông lớn tuổi với mái tóc bạc trắng và ánh nhìn sắc lẹm đang ngồi chờ. Đó là Lorenzo Accardi, cha của Costa, ông trùm tối cao của Sicilia.

"Nó đây sao? Con gái của Darmos?" Lorenzo lên tiếng, giọng nói khàn khàn nhưng uy lực. "Ta đã mất ba mươi triệu Euro và bốn mạng người vào sáng nay, Costantino. Con mang về cho ta một người vợ hay một con rắn độc?"

Costa siết chặt tay Millicent, cô có thể cảm nhận được những khối cơ bắp của hắn đang gồng lên. Hắn nhìn thẳng vào cha mình, giọng nói bình thản đến lạ lùng: "Mọi bằng chứng tại hiện trường quá hoàn hảo để là sự thật, thưa cha. Darmos không bao giờ để lại huy hiệu gia tộc trừ khi ông ta muốn thông báo một cuộc thảm sát. Đây là một sự khiêu khích từ bên thứ ba."

"Hoặc là một màn kịch vụng về để con bé này xâm nhập vào đây," một giọng nữ lanh lảnh vang lên.

Bianca, em gái họ của Costa và cũng là kẻ luôn khao khát vị trí phu nhân phó trùm, bước ra từ bóng tối. Cô ta nhìn Millicent từ đầu đến chân với vẻ khinh miệt: "Cởi bỏ lớp vỏ công chúa này ra, nhìn xem cô ta có giấu vũ khí hay máy nghe lén không."

Millicent không đợi ai ra tay. Cô thong thả tháo chiếc kính râm, bước lên phía trước một bước, đối diện trực tiếp với Lorenzo. Sự kiêu hãnh của dòng máu Hy Lạp chảy trong huyết quản khiến cô không cho phép mình run sợ.

"Nếu tôi muốn giết các người, tôi sẽ dùng tài chính để bóp nghẹt các người từ Athens, chứ không phải nổ tung một kho hàng rẻ tiền bằng cách để lại danh thiếp," cô nói, giọng lạnh lùng và sắc sảo. "Ông Accardi, tôi đến đây để thực hiện giao kèo hòa bình. Nếu các người nghi ngờ lòng tự trọng của tôi, hãy cứ bắn. Nhưng hãy nhớ, một khi máu của tôi đổ xuống đất Sicilia, cha tôi sẽ biến hòn đảo này thành một nghĩa trang thực sự."

Cả phòng khách im phăng phắc. Costa nhìn vợ mình, một tia sáng lạ lùng lóe lên trong mắt hắn. Hắn không ngờ con búp bê xinh đẹp đêm qua lại có thể cứng cỏi đến thế trước họng súng.

"Đủ rồi," Lorenzo đập tay xuống bàn, rồi bất ngờ nở một nụ cười lạnh. "Một con báo con đầy bản lĩnh. Costantino, đưa vợ con về phòng. Nhưng nghe cho kỹ đây: Cho đến khi vụ nổ được làm sáng tỏ, cô ta không được rời khỏi dinh thự này nửa bước. Bất cứ ai thấy cô ta ở gần khu vực mật của gia tộc, có quyền nổ súng."

Costa kéo Millicent đi thẳng lên tầng trên, không nói một lời. Ngay khi cánh cửa phòng ngủ đóng lại, hắn đẩy cô vào cửa, hai tay chặn đứng lối thoát của cô. Hơi thở hắn dồn dập, và lần này, ánh mắt hắn không chỉ có sự chiếm hữu mà còn có cả sự trân trọng pha lẫn dục vọng điên cuồng.

"Em điên rồi, Millicent. Em vừa thách thức cha tôi ngay tại nhà ông ấy."

"Tôi chỉ bảo vệ bản thân mình," cô thở dốc, lồng ngực phập phồng sát ngực hắn.

"Em làm tôi phát điên," Costa gầm nhẹ, rồi cúi xuống ngấu nghiến đôi môi cô. Nụ hôn lần này mang theo vị cay nồng của sự nguy hiểm và kích thích. Hắn thô bạo nhấc cô lên, để đôi chân cô quấn chặt lấy hông mình.

Giữa căn pháo đài đầy rẫy kẻ thù, họ tìm thấy nhau trong một sự kết nối xác thịt đầy bản năng. Millicent bấu chặt vào lưng Costa, cảm nhận sự chiếm hữu thô bạo của hắn như một cách để khẳng định rằng cô vẫn còn sống, vẫn còn thuộc về một ai đó trong cuộc chiến tàn khốc này.