Bóng tối của đêm tân hôn vẫn còn vương lại trên những tấm ga trải giường bằng lụa rối bời. Millicent tỉnh dậy khi những tia nắng đầu tiên của vùng Địa Trung Hải bắt đầu xuyên qua rèm cửa, soi rọi những dấu vết của một đêm cuồng nhiệt. Cả cơ thể cô đau nhức, một kiểu đau đớn đầy lạ lẫm nhưng cũng đầy thỏa mãn.
Bên cạnh cô, vị trí của Costantino đã trống không, nhưng hơi ấm và mùi hương gỗ đàn hương vẫn còn lẩn khuất. Millicent ngồi dậy, kéo tấm chăn che đi bờ vai trần đầy những vết đỏ mờ ảo do nụ hôn của hắn để lại. Cô là một người phụ nữ của lý trí, nhưng đêm qua, lý trí của cô đã hoàn toàn bại trận dưới bàn tay của người đàn ông Sicilia đó.
Cạch.
Cánh cửa phòng tắm mở ra. Costa bước ra chỉ với một chiếc khăn tắm quấn hờ ngang hông. Những giọt nước còn đọng lại trên cơ bắp cuồn cuộn, chảy dài xuống vùng bụng săn chắc. Hắn nhìn cô, đôi mắt đen không còn vẻ cuồng nhiệt của đêm qua nhưng lại mang một sự chiếm hữu lặng lẽ.
"Em dậy sớm hơn tôi tưởng đấy, Principessa," hắn nói, giọng vẫn còn vương chút khàn đặc của buổi sớm.
Millicent cố giữ vẻ bình thản, gạt đi những lọn tóc rối: "Tôi không có thói quen ngủ nướng, nhất là khi đang ở trong lãnh địa của kẻ thù."
Costa nhếch mép, tiến lại gần mép giường. Hắn cúi xuống, chống hai tay hai bên người cô, thu hẹp khoảng cách đến mức Millicent có thể thấy rõ sự phản chiếu của chính mình trong mắt hắn. "Kẻ thù? Đêm qua em không hề gọi tôi là kẻ thù khi em bám chặt lấy lưng tôi đâu."
Đôi má Millicent đỏ bừng vì xấu hổ, cô quay đi nhưng Costa đã nhanh chóng dùng ngón tay nâng cằm cô lên, ép cô phải đối diện. "Nhớ cho kỹ, Millicent. Từ khoảnh khắc tôi đặt chân vào em, em đã không còn đường lùi nữa rồi. Cô công chúa Hy Lạp kiêu ngạo đã chết đêm qua. Giờ đây, em là phu nhân của Accardi."
Sự lãng mạn mỏng manh của đêm tân hôn bị xé nát bởi thực tế phũ phàng của giới Mafia. Trước khi Millicent kịp đáp trả, tiếng chuông điện thoại trên bàn làm việc của Costa vang lên dồn dập. Hắn buông cô ra, nét mặt lập tức trở nên đanh lại, lạnh lùng như một tảng băng.
"Nói," hắn ra lệnh vào điện thoại. Sau vài giây lắng nghe, đôi lông mày rậm của hắn nhíu chặt lại, tỏa ra sát khí đậm đặc. "Chuẩn bị xe. Tôi sẽ đến đó ngay."
Hắn quay sang Millicent, ánh mắt như muốn nhìn thấu tâm can cô. "Cha của em... ông ta vừa gửi một món quà cưới không mấy tốt đẹp. Một trong những kho hàng của tôi ở cảng Palermo vừa bị nổ tung. Và đoán xem người ta tìm thấy gì ở hiện trường?"
Tim Millicent thắt lại. Cô biết cha mình không phải hạng người dễ dàng nhượng bộ, nhưng việc tấn công ngay sau lễ cưới là hành động tự sát.
"Một chiếc huy hiệu của gia tộc Darmos," Costa gằn giọng, tiến đến tủ quần áo và nhanh chóng mặc vào bộ sơ mi đen. "Em nói xem, tôi nên đối xử với 'vợ' mình thế nào khi gia đình cô ta vừa tuyên chiến với tôi?"
Millicent bước xuống giường, mặc kệ việc mình đang trong tình trạng thiếu vải. Cô đứng thẳng lưng, ánh mắt kiên định không hề sợ hãi: "Cha tôi không ngu xuẩn đến mức để lại bằng chứng lộ liễu như vậy. Có kẻ muốn chúng ta xâu xé lẫn nhau ngay từ ngày đầu tiên."
Costa dừng động tác thắt cà vạt, hắn nhìn cô một hồi lâu rồi bước lại gần, siết chặt lấy cổ tay cô. "Tôi hy vọng em nói đúng. Vì nếu đây là một cái bẫy do em và cha em sắp đặt, tôi sẽ biến cuộc đời em thành địa ngục ngay trên chính chiếc giường này."
Hắn buông cô ra một cách thô bạo rồi quay lưng bước ra khỏi phòng. Tiếng cửa đóng sầm lại như một nhát dao chém đứt sự bình yên cuối cùng. Millicent đứng lặng giữa căn phòng rộng lớn, cô hiểu rằng nụ hôn đầu tiên và đêm xuân vừa qua chỉ là màn khởi đầu cho một trò chơi quyền lực tàn khốc mà cô không thể đứng ngoài cuộc.