MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Lộ Ánh ĐènChương 1: THÀNH PHỐ THỦY TINH VÀ THANH ÂM LẠC ĐIỆU

Giao Lộ Ánh Đèn

Chương 1: THÀNH PHỐ THỦY TINH VÀ THANH ÂM LẠC ĐIỆU

1,705 từ · ~9 phút đọc

Thịnh Kinh vào tháng Mười Một thường bị bủa vây bởi những cơn mưa bụi mang theo cái lạnh sắt se từ phương Bắc tràn về. Nhìn từ tầng 88 của tòa tháp Tạ Thị, cả thành phố hiện ra như một bảng mạch điện tử khổng lồ với hàng triệu bóng đèn LED rực rỡ, nhấp nháy theo một nhịp điệu hối hả đến nghẹt thở. Những tòa cao ốc bằng kính phản chiếu ánh sáng của nhau, tạo nên một mê cung thủy tinh lộng lẫy nhưng vô hồn.

Tạ Vãn Ninh đứng bên cửa sổ sát đất, dáng người cao gầy và thẳng tắp như một thanh kiếm vừa rút khỏi bao. Chiếc áo sơ mi màu xanh đen được là phẳng phiu, không một nếp nhăn, nút áo cổ tay được cài chặt chẽ bằng đôi khuy măng sét bằng đá thạch anh tím. Ánh sáng từ màn hình máy tính phản chiếu lên gọng kính kim loại thanh mảnh, che giấu đi đôi mắt sâu thẳm nhưng lạnh lẽo, nơi mà dường như chưa từng có một gợn sóng cảm xúc nào đi qua.

Hôm nay là ngày kỷ niệm 15 năm thành lập tập đoàn, cũng là ngày anh chính thức thông báo về cuộc hôn nhân của mình. Nhưng đối với Tạ Vãn Ninh, đám cưới sắp tới không phải là một bến đỗ tình yêu, mà là một bước đi chiến lược trên bàn cờ kinh tế.

"Tình cảm là một biến số không ổn định." Anh từng nói với thư ký của mình như vậy khi được hỏi về tiêu chuẩn chọn bạn đời. "Thứ tôi cần là một hằng số có thể tối ưu hóa lợi ích gia tộc."

Tiếng gõ cửa vang lên đều đặn ba nhịp. Thư ký Lâm bước vào, cung kính đặt một xấp tài liệu lên bàn: "Thưa Tạ tổng, phía Lục gia đã gửi thông tin chi tiết về nhị thiếu gia Lục Tư Hàm. Anh ấy vừa đáp chuyến bay từ Châu Âu về Thịnh Kinh chiều nay."

Vãn Ninh không quay đầu lại, giọng nói trầm thấp và đều đều như một chiếc đồng hồ quả lắc: "Để đó đi. Nhắc nhở bên truyền thông, hình ảnh tối nay tại tiệc tối cần phải được kiểm soát tuyệt đối. Tôi không muốn có bất kỳ sự tùy hứng nào từ phía Lục gia làm ảnh hưởng đến giá cổ phiếu ngày mai."

Cách đó mười cây số, tại một căn biệt thự mang kiến trúc cổ điển nằm lọt thỏm giữa những hàng cây ngô đồng của khu phố cũ, Lục Tư Hàm đang ngồi thẫn thờ giữa những thùng giấy chưa kịp tháo dỡ.

Khác với vẻ hào nhoáng, công thức của Thịnh Kinh ngoài kia, căn phòng này tràn ngập mùi gỗ cũ, mùi nhựa thông và một chút vị đắng của trà đen. Giữa phòng là một cây đàn Cello nằm im lìm trong hộp bao bằng nhung đen. Tư Hàm đưa ngón tay gầy guộc, hơi thô ráp ở đầu ngón vì nhiều năm bấm dây, lướt nhẹ lên mặt gỗ vĩ cầm. Một tiếng "tưng" trầm đục vang lên, lạc lõng giữa không gian tĩnh mịch.

Anh khẽ thở dài, mái tóc hơi dài che khuất một phần gương mặt thanh tú nhưng mệt mỏi. Lục Tư Hàm từng được mệnh danh là "Hoàng tử vĩ cầm" của giới âm nhạc đương đại, nhưng đó đã là chuyện của hai năm trước. Kể từ sau biến cố tại buổi biểu diễn ở Vienna, đôi tay anh vẫn hoàn hảo, kỹ thuật vẫn đỉnh cao, nhưng linh hồn của những bản nhạc đã biến mất. Anh không còn tìm thấy sự kết nối với những dây đàn.

"Kết hôn sao?" Anh tự nhủ, một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên môi.

Đối với Lục Tư Hàm, việc cưới Tạ Vãn Ninh giống như việc anh chấp nhận một bản nhạc đã được viết sẵn phần kết. Cha anh cần dòng vốn từ Tạ Thị để cứu vãn chuỗi nhà hàng đang trên đà phá sản, còn anh cần một lý do để chính thức từ bỏ nghệ thuật, từ bỏ cái kỳ vọng đè nặng lên vai bấy lâu nay.

Anh cầm tấm ảnh của Tạ Vãn Ninh lên. Người đàn ông trong ảnh mang một vẻ đẹp sắc sảo nhưng quá mức cứng nhắc. Mỗi đường nét trên khuôn mặt đó đều toát lên vẻ quyền uy và sự kiểm soát tuyệt đối.

"Một người sống bằng những con số và một kẻ sống bằng những nốt nhạc không thành lời..." Tư Hàm thì thầm, đôi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa bắt đầu lăn dài trên kính. "Chúng ta sẽ hành hạ nhau đến mức nào đây, Tạ Vãn Ninh?"

Buổi tiệc tối diễn ra tại khách sạn Grand Thịnh Kinh – nơi được coi là biểu tượng xa hoa nhất của thành phố này. Sảnh tiệc được trang hoàng bằng hàng vạn đóa hoa hồng trắng nhập khẩu, dưới ánh đèn chùm pha lê, chúng trông giống như được tạc từ băng đá.

Tạ Vãn Ninh đứng ở trung tâm sảnh, tay cầm ly rượu vang đỏ nhưng tuyệt đối không nhấp môi. Anh đang tiếp đón các đối tác cấp cao bằng những câu xã giao chuẩn mực đến từng dấu phẩy. Mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát, cho đến khi cánh cửa lớn mở ra.

Lục Tư Hàm bước vào.

Anh không mặc bộ Suit ba mảnh truyền thống như yêu cầu của giới thượng lưu. Thay vào đó là một chiếc áo sơ mi lụa màu kem với phần cổ hơi trễ, khoác bên ngoài là chiếc blazer nhung đen dáng dài. Mái tóc anh không vuốt keo gọn gàng mà hơi rũ xuống trán, mang theo vẻ lãng tử và bất cần của một nghệ sĩ đích thực.

Sự xuất hiện của anh như một nốt nhạc sai nhịp trong một bản giao hưởng đang vận hành trơn tru. Toàn bộ sảnh tiệc bỗng chốc im lặng trong vài giây.

Tạ Vãn Ninh khẽ nhíu mày. Khoảng cách giữa họ khoảng mười mét, nhưng anh cảm nhận được sự đối lập rõ rệt. Vãn Ninh là hiện thân của sự trật tự, của những tòa nhà chọc trời bằng kính lạnh lẽo. Còn Tư Hàm, ngay cả khi anh đứng yên, vẫn toát ra một thứ không khí hoang dại, u buồn và tràn đầy cảm xúc – thứ mà Vãn Ninh luôn coi là điểm yếu của con người.

Họ bước về phía nhau dưới sự quan sát của hàng trăm ống kính và những ánh mắt soi mói.

"Chào anh, Tạ tổng." Tư Hàm lên tiếng trước, giọng anh hơi khàn, mang theo sự trầm bổng tự nhiên.

Vãn Ninh nhìn thẳng vào mắt đối phương, nhận ra trong đôi mắt ấy không có sự sợ hãi, cũng chẳng có sự ngưỡng mộ như những người khác thường dành cho anh. Chỉ có một sự mệt mỏi sâu sắc giấu sau vẻ ngoài bất cần.

"Lục nhị thiếu gia, anh đến muộn bảy phút." Vãn Ninh nói, giọng không ấm cũng không lạnh, chỉ đơn giản là chỉ ra một sai lệch trong kế hoạch.

Tư Hàm khẽ cười, một nụ cười thoáng qua như gió thoảng: "Thịnh Kinh kẹt xe, và tôi thì không quen nhìn đồng hồ khi đi trên đường. Mong Tạ tổng lượng thứ."

"Ở bên cạnh tôi, thời gian là thứ quý giá nhất." Vãn Ninh tiến lên một bước, hạ thấp giọng chỉ đủ hai người nghe. "Hy vọng sau khi ký vào bản hợp đồng hôn nhân, anh sẽ học được cách tôn trọng trật tự của tôi."

Tư Hàm không lùi lại, anh nhìn vào đôi mắt hổ phách đằng sau lớp kính của Vãn Ninh, cảm nhận được hơi lạnh tỏa ra từ người đàn ông này. Anh chợt nhận ra, Tạ Vãn Ninh không chỉ là một doanh nhân, anh ta là một cỗ máy được bọc trong lớp da người hoàn hảo.

"Trật tự sao?" Tư Hàm nghiêng đầu, một lọn tóc rũ xuống đôi mắt đen láy. "Anh biết không Tạ tổng, âm nhạc hay nhất chính là những đoạn ngẫu hứng khi người ta phá vỡ mọi quy luật. Một cuộc đời quá ngăn nắp... đôi khi cũng rất đáng sợ."

Vãn Ninh lặng đi một giây. Đã rất lâu rồi mới có người dám nói với anh về sự "đáng sợ" của cuộc đời anh. Anh thu lại ánh nhìn, quay sang phía các phóng viên đang chờ đợi, bàn tay mang găng tay da mỏng khẽ đặt lên vai Tư Hàm – một cử chỉ thân mật đầy giả tạo trước công chúng.

"Vậy thì chúng ta hãy cùng xem, liệu sự ngẫu hứng của anh có sống sót nổi trong thế giới của tôi không."

Đêm đó, cả Thịnh Kinh bùng nổ bởi tin tức về cuộc liên hôn giữa hai gia tộc lớn nhất. Nhưng giữa những lời chúc tụng giả dối và ánh đèn Flash chói lòa, hai người đàn ông đứng cạnh nhau mà như cách nhau cả một đại dương.

Tạ Vãn Ninh trở về phòng làm việc khi đồng hồ đã điểm hai giờ sáng. Anh đứng trước cửa sổ nhìn xuống thành phố. Những tòa cao ốc vẫn sáng đèn, phản chiếu tham vọng vô cùng tận của con người. Anh khẽ chạm tay vào vị trí trên vai mà lúc nãy đã tiếp xúc với Tư Hàm. Một chút mùi nhựa thông và trà đen dường như vẫn còn vương lại trong không khí, phá vỡ mùi nước hoa gỗ tuyết tùng khô khốc thường ngày của anh.

Ở một góc khác của thành phố, Lục Tư Hàm nằm trên chiếc giường xa lạ trong biệt thự họ Tạ, nhìn lên trần nhà cao vút với những họa tiết phù điêu cầu kỳ. Anh biết rằng, kể từ hôm nay, tự do của mình đã được định giá và bán đi.

Thịnh Kinh vẫn thế, lộng lẫy và tàn nhẫn. Ánh đèn đô thị vẫn sáng, nhưng tại giao lộ này, hai tâm hồn đối nghịch đã bắt đầu va vào nhau, tạo nên những rung động đầu tiên của một bản nhạc đầy u uẩn.