MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Lộ Ánh ĐènChương 2: QUY TẮC CỦA NHỮNG BỨC TƯỜNG KÍNH

Giao Lộ Ánh Đèn

Chương 2: QUY TẮC CỦA NHỮNG BỨC TƯỜNG KÍNH

1,842 từ · ~10 phút đọc

Thịnh Kinh buổi sớm bị bao phủ bởi một lớp sương mù xám chì, thứ sương đặc quánh quyện lẫn hơi ẩm của sông ngòi và khói bụi công nghiệp. Từ căn biệt thự của họ Tạ nằm biệt lập trên đỉnh đồi Vân Đỉnh, người ta có thể phóng tầm mắt bao quát cả trung tâm tài chính, nơi những tòa nhà như những thanh kiếm bạc đâm toạc màn mây.

Lục Tư Hàm tỉnh dậy khi ánh sáng lờ mờ của ngày mới chưa kịp xuyên qua lớp rèm lụa dày màu xám tro. Căn phòng ngủ này rộng đến mức hoang vắng, mọi thứ từ ga giường, thảm trải sàn cho đến màu sơn tường đều tuân thủ một bảng màu đơn sắc: đen, trắng và xám. Không có lấy một bình hoa, không có một bức tranh rực rỡ, chỉ có sự ngăn nắp đến mức tàn nhẫn.

Anh ngồi dậy, mái tóc rối bời rũ xuống trán, cảm thấy mình giống như một nốt nhạc lạc điệu vừa bị ném vào một bản thảo toán học khô khan. Tối qua, sau khi buổi tiệc kết thúc, anh đã được đưa về đây – "tổ ấm" mới của mình. Tạ Vãn Ninh thậm chí không nhìn anh lấy một lần khi cả hai bước xuống xe, chỉ để lại một câu nói ngắn gọn: "Chương quản gia sẽ sắp xếp cho anh. Sáng mai, tôi cần thảo luận về lịch trình chung."

Tư Hàm bước xuống giường, đôi bàn chân trần chạm vào mặt sàn đá cẩm thạch lạnh ngắt khiến anh khẽ rùng mình. Anh tiến về phía cửa sổ, kéo mạnh tấm rèm. Cảnh tượng bên ngoài là một khu vườn được cắt tỉa tỉ mỉ đến từng chiếc lá, không có một nhành cây nào được phép mọc lệch ra ngoài ý muốn của chủ nhân nó.

"Đúng là phong cách của Tạ Vãn Ninh," Tư Hàm thì thầm, nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên gương mặt thanh tú nhưng xanh xao.

Đúng 7 giờ sáng, Tư Hàm bước xuống lầu. Tại phòng ăn dài dằng dặc, Tạ Vãn Ninh đã ngồi đó tự bao giờ.

Hôm nay anh không mặc Suit mà khoác một chiếc áo len cổ lọ màu đen mỏng, bên ngoài là áo Cardigan xám lông chuột. Dù là trang phục ở nhà, nhưng từng nếp gấp trên áo vẫn ngay ngắn lạ thường. Vãn Ninh đang cầm một tờ báo tài chính, bên cạnh là một tách cà phê đen không đường, khói tỏa lên nhạt nhòa sau làn kính trắng.

Nghe thấy tiếng bước chân, Vãn Ninh không ngẩng đầu, chỉ khẽ liếc nhìn chiếc đồng hồ Patek Philippe trên cổ tay: "Anh trễ ba phút so với giờ ăn sáng dự kiến."

Tư Hàm kéo ghế ngồi đối diện, động tác có phần tùy ý, khiến chiếc chân ghế gỗ nặng nề ma sát với mặt sàn phát ra một tiếng két chói tai. Anh nhận ra đôi lông mày của Vãn Ninh khẽ giật nhẹ – một biểu hiện cực kỳ nhỏ của sự khó chịu.

"Tôi không có thói quen đặt báo thức vào kỳ nghỉ, Tạ tổng." Tư Hàm lười biếng đáp, tay với lấy miếng bánh mì nướng nhưng lại không ăn, chỉ dùng ngón tay bẻ vụn nó ra. "Và nếu tôi nhớ không lầm, trong hợp đồng không ghi tôi phải báo cáo giờ giấc ngủ nghỉ với anh."

Vãn Ninh đặt tờ báo xuống, lúc này mới chính thức nhìn thẳng vào người đối diện. Ánh mắt anh sắc lẹm như dao mổ, quét qua bộ đồ ngủ lụa hơi xộc xệch của Tư Hàm: "Hợp đồng không ghi, nhưng quy tắc của ngôi nhà này thì có. Quản gia Chương, đưa tài liệu cho cậu ấy."

Một người đàn ông trung niên với gương mặt phúc hậu nhưng nghiêm nghị bước tới, cung kính đặt trước mặt Tư Hàm một tập giấy mỏng được đóng khung trang trọng.

"Đây là 'Cẩm nang chung sống' của Tạ gia." Giọng Vãn Ninh đều đều, không chút âm sắc. "Bao gồm 35 điều khoản về giờ giấc, chế độ dinh dưỡng, việc tiếp khách và cách hành xử trước truyền thống. Tôi không yêu cầu anh yêu tôi, nhưng tôi yêu cầu anh vận hành đúng quỹ đạo mà tôi đã thiết lập."

Tư Hàm cầm tập tài liệu lên, lướt qua những dòng chữ in đậm: Không được chơi nhạc sau 10 giờ tối; Không được đưa người lạ về nhà mà không báo trước 24 giờ; Bữa tối bắt đầu lúc 19:00 và kết thúc lúc 20:00...

Anh bật cười, tiếng cười chứa đựng sự châm biếm sâu cay: "Anh đang thuê một người vợ, hay đang lập trình một con Robot phục vụ phòng vậy? Tạ Vãn Ninh, anh sống như thế này bao nhiêu năm rồi? Anh có bao giờ cảm thấy... mệt mỏi thay cho cái đồng hồ không?"

Vãn Ninh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng của hạt Arabica lan tỏa trong khoang miệng, cũng lạnh lẽo như lòng anh lúc này: "Sự hỗn loạn là nguồn cơn của thất bại. Tôi thành công vì tôi không bao giờ để cuộc đời mình có lấy một giây ngẫu hứng."

"Vậy thì anh sẽ sớm thấy hối hận thôi." Tư Hàm vứt tập tài liệu sang một bên, nghiêng người về phía trước, đôi mắt đen láy xoáy sâu vào đối phương. "Vì tôi chính là hiện thân của sự hỗn loạn mà anh căm ghét nhất."

Bữa sáng kết thúc trong một bầu không khí đặc quánh sự đối đầu thầm lặng. Vãn Ninh rời đi ngay sau đó để đến tập đoàn, để lại Tư Hàm với căn biệt thự rộng lớn nhưng ngột ngạt.

Tư Hàm dành cả buổi sáng để đi lang thang trong nhà. Anh nhận ra mọi thứ ở đây đều được sắp xếp theo một logic đáng sợ. Sách trong thư viện được phân loại theo màu sắc và chiều cao; thực phẩm trong tủ lạnh được dán nhãn ngày hết hạn và xếp thẳng hàng như quân đội. Sự hoàn hảo này khiến anh thấy khó thở.

Anh tìm thấy một gian phòng trống ở cuối hành lang tầng hai, nơi có ánh nắng hướng Đông chiếu vào tốt nhất. Tư Hàm yêu cầu quản gia mang cây đàn Cello của mình lên đó.

Khi đôi tay chạm vào lớp vỏ gỗ vân sam của cây đàn, trái tim Tư Hàm mới thực sự đập chậm lại. Anh ngồi xuống chiếc ghế gỗ nhỏ, kẹp đàn giữa hai chân, cảm nhận độ nặng ấm áp của nó. Anh cầm vĩ lên, nhưng khi định kéo một nốt nhạc đầu tiên, đôi tay lại run rẩy.

Ký ức về buổi hòa nhạc tại Vienna ùa về như một cơn sóng dữ. Ánh đèn sân khấu lóa mắt, tiếng xì xào của hàng nghìn khán giả, và rồi... sự im lặng chết chóc khi anh đột ngột quên sạch bản nhạc đang chơi. Kể từ ngày đó, âm nhạc đối với anh không còn là sự cứu rỗi, mà là một sự trừng phạt.

Tư Hàm nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một giai điệu trong đầu, nhưng tất cả chỉ là những tiếng rè nhiễu của sương mù Thịnh Kinh. Anh buông vĩ đàn, gục đầu vào thành đàn lạnh lẽo.

"Đến cả âm nhạc cũng bỏ rơi mình rồi sao?" Anh thì thầm, giọng nói tan biến vào không gian im lìm của căn phòng.

Tối hôm đó, Tạ Vãn Ninh trở về nhà đúng 18:55. Anh cởi áo khoác, giao cho quản gia rồi bước lên lầu để thay đồ trước bữa tối. Khi đi qua hành lang tầng hai, bước chân anh đột ngột dừng lại.

Từ căn phòng cuối hành lang, một thanh âm cực kỳ thấp và nghẹn ngào vang lên. Đó không phải là một bản nhạc, mà chỉ là những nốt trầm rời rạc, kéo dài, run rẩy như tiếng thở dài của một người sắp kiệt sức.

Vãn Ninh tiến lại gần, cửa phòng không đóng chặt. Qua khe cửa hẹp, anh nhìn thấy bóng lưng của Lục Tư Hàm. Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt còn sót lại của Thịnh Kinh, dáng người nghệ sĩ ấy trông thật mỏng manh, tựa như một sợi dây đàn sắp đứt. Tư Hàm không chơi đàn bằng kỹ thuật, anh như đang dùng cả thân thể để ôm lấy nó, tìm kiếm một sự an ủi mà thế gian này không ai cho anh được.

Lòng Vãn Ninh khẽ gợn lên một cảm xúc lạ lùng. Trong thế giới của anh, âm thanh duy nhất là tiếng gõ bàn phím, tiếng báo cáo doanh thu và tiếng tích tắc của đồng hồ. Anh chưa bao giờ nghe thấy thứ âm thanh nào mang theo nhiều nỗi đau đến thế. Nó không "trật tự", nó méo mó và lạc điệu, nhưng lại chân thực đến mức khiến người ta phải run rẩy.

Anh định đẩy cửa bước vào để nhắc nhở về "quy tắc không chơi nhạc khi anh làm việc", nhưng cánh tay đưa lên giữa chừng lại hạ xuống.

Vãn Ninh đứng lặng ở đó rất lâu, chìm trong bóng tối của hành lang, lắng nghe những nốt trầm vụn vỡ của người chồng hợp đồng. Anh chợt nhận ra, đằng sau vẻ ngoài phóng túng, bất cần của Lục Tư Hàm là một vực thẳm sâu không thấy đáy.

Và lần đầu tiên trong đời, Tạ Vãn Ninh – kẻ tôn thờ sự kiểm soát – cảm thấy có một thứ gì đó đang dần vượt ra ngoài tầm kiểm soát của mình. Không phải là cổ phiếu, không phải là đối thủ cạnh tranh, mà là một nhịp đập lạ lẫm nơi lồng ngực khi nhìn thấy nỗi buồn của một người lạ chung nhà.

Bữa tối hôm đó vẫn diễn ra trong sự im lặng, nhưng không còn sự gay gắt như buổi sáng. Tư Hàm có vẻ mệt mỏi, anh chỉ ăn vài miếng rồi xin phép lên phòng trước.

Vãn Ninh ngồi lại một mình trong phòng ăn rộng lớn. Anh nhìn tập "Cẩm nang chung sống" vẫn nằm vất vưởng trên bàn, nơi Tư Hàm đã ném nó lúc sáng. Anh cầm nó lên, ngón tay lướt qua những điều khoản do chính tay mình soạn thảo.

Lần đầu tiên, anh cảm thấy những dòng chữ này thật khô khốc.

Anh đứng dậy, đi về phía cửa sổ, nhìn xuống giao lộ ánh đèn của Thịnh Kinh. Thành phố vẫn rực rỡ, nhưng trong lòng Tạ Vãn Ninh, một vết nứt rất nhỏ đã xuất hiện trên mặt băng vĩnh cửu.

"Lục Tư Hàm..." Anh lẩm nhẩm cái tên ấy, cảm giác như vị đắng của cà phê buổi sáng vẫn còn vương vấn, nhưng lần này nó lại mang theo một dư vị kỳ lạ, thôi thúc anh muốn tìm hiểu sâu hơn về bản nhạc dở dang của người kia.

Đêm Thịnh Kinh vẫn dài, và cuộc chơi giữa trật tự và hỗn mang mới chỉ vừa bắt đầu.