Thịnh Kinh bước vào những ngày mưa phùn không dứt. Cơn mưa ở thành phố này không mang theo sự lãng mạn, nó chỉ khiến những khối bê tông và kính cường lực trở nên xám xịt, nhớp nháp. Trong văn phòng tổng giám đốc tại tầng cao nhất của Tạ Thị, hệ thống sưởi trung tâm đang vận hành êm ái, duy trì nhiệt độ chính xác ở mức 24°C.
Tạ Vãn Ninh ngồi sau bàn làm việc bằng gỗ mun đen bóng. Trước mặt anh không phải là báo cáo tài chính quý IV, mà là một tập hồ sơ mỏng được đóng dấu "Mật". Đó là kết quả điều tra chi tiết về Lục Tư Hàm mà anh đã yêu cầu thư ký Lâm thực hiện ngay sau bữa tối hôm trước.
Ngón tay thon dài, sạch sẽ của Vãn Ninh lướt qua những dòng chữ in trên giấy lạnh.
“Lục Tư Hàm, 26 tuổi. Tốt nghiệp loại ưu tại Học viện Âm nhạc và Nghệ thuật Biểu diễn Vienna. Giải nhất cuộc thi Cello quốc tế năm 22 tuổi. Biến cố: Ngày 14 tháng 5 năm trước, tại đêm diễn độc tấu kỷ niệm sự nghiệp, Lục Tư Hàm đột ngột dừng lại giữa bản Elgar Cello Concerto. Sau đó là chuỗi ngày điều trị tâm lý kéo dài. Chẩn đoán: Rối loạn lo âu và mất khả năng kết nối cảm xúc âm nhạc (Amusia).”
Vãn Ninh dừng lại ở dòng chữ cuối cùng. Anh tháo kính xuống, mỏi mệt xoa nhẹ sống mũi. Với một người sống bằng lý trí và sự tính toán chính xác như anh, việc "mất khả năng kết nối cảm xúc" nghe có vẻ mơ hồ, nhưng khi nhớ lại âm thanh vụn vỡ trong căn phòng tối hôm qua, anh bắt đầu hiểu ra mức độ tàn khốc của nó. Đối với một nghệ sĩ, điều đó chẳng khác nào một án tử hình khi vẫn còn đang thở.
"Thưa Tạ tổng, xe đã chuẩn bị xong." Thư ký Lâm nhắc nhở qua bộ đàm. "Anh có buổi tiệc xã giao với bên Cục Quy hoạch lúc 19 giờ."
Vãn Ninh nhìn xuống dòng xe cộ như những vệt sáng nhỏ nhoi dưới màn mưa, rồi lại nhìn tập hồ sơ về Lục Tư Hàm. Một sự thôi thúc lạ lùng, vượt ra ngoài mọi kế hoạch định sẵn, nảy sinh trong lòng anh.
"Hủy buổi tiệc đi." Anh lạnh lùng ra lệnh.
"Nhưng... thưa anh, đây là cuộc gặp rất quan trọng cho dự án phía Nam thành phố." Thư ký Lâm ngạc nhiên đến mức lắp bắp.
"Tôi nói hủy." Vãn Ninh đứng dậy, cầm lấy áo khoác vắt trên ghế. "Bảo họ tôi không khỏe. Tôi về nhà."
Căn biệt thự ở Vân Đỉnh chìm trong sự im lặng đặc quánh khi Vãn Ninh bước vào. Quản gia Chương đón lấy áo khoác của anh, khẽ thì thầm: "Nhị thiếu gia vẫn ở trong phòng đàn từ chiều đến giờ. Cậu ấy không cho ai vào, cũng không dùng trà chiều."
Vãn Ninh gật đầu, bước chân anh chậm rãi hướng về phía cầu thang. Anh không về phòng mình mà đi thẳng tới căn phòng cuối hành lang tầng hai.
Cánh cửa vẫn khép hờ. Bên trong không có ánh đèn, chỉ có ánh sáng xanh xám của buổi hoàng hôn ngày mưa hắt qua cửa sổ rộng lớn. Lục Tư Hàm đang ngồi trên sàn nhà, lưng tựa vào chân đàn Cello, đôi chân dài co lên, gương mặt vùi sâu vào hai đầu gối. Dáng vẻ ấy cô độc đến mức khiến không gian xung quanh như cũng lạnh đi vài độ.
Vãn Ninh không gõ cửa, anh nhẹ nhàng bước vào. Tiếng giày da chạm trên mặt sàn gỗ phát ra những thanh âm khô khốc. Tư Hàm không ngẩng đầu, giọng nói anh khàn đặc, mang theo chút mỉa mai mệt mỏi:
"Quản gia Chương, tôi đã nói là không muốn ăn..."
"Là tôi."
Giọng nói trầm thấp của Vãn Ninh khiến Tư Hàm giật mình. Anh ngẩng lên, đôi mắt đen láy trong bóng tối trông vừa trống rỗng lại vừa cảnh giác. Mái tóc lãng tử hơi rối, vài sợi bết lại trên trán vì mồ hôi lạnh.
"Tạ tổng? Hôm nay mặt trời mọc hướng Tây sao? Anh về sớm tận ba tiếng đồng hồ so với lịch trình cơ đấy." Tư Hàm gượng cười, cố gắng đứng dậy nhưng vì ngồi quá lâu nên đôi chân anh hơi lảo đảo.
Vãn Ninh vươn tay ra, theo bản năng định đỡ lấy khuỷu tay của đối phương, nhưng Tư Hàm đã nhanh chóng lùi lại, tự vịa vào thành đàn để đứng vững. Sự bài xích rõ rệt đó làm đôi tay Vãn Ninh khựng lại giữa không trung trước khi thu về một cách điềm tĩnh.
"Tôi đã xem hồ sơ của anh." Vãn Ninh trực diện vào vấn đề, phong cách không bao giờ vòng vo.
Nụ cười trên môi Tư Hàm tắt ngấm. Gương mặt anh dưới ánh sáng mờ ảo trở nên trắng bệch, đôi môi mím chặt. Anh nhìn chằm chằm vào Vãn Ninh, hơi thở dốc hơn một chút: "Anh điều tra tôi? Đúng rồi, tôi quên mất Tạ tổng là người thích kiểm soát. Anh cảm thấy món hàng mình vừa mua về bị lỗi, nên muốn kiểm hàng sao?"
"Tôi không coi anh là món hàng." Vãn Ninh tiến thêm một bước, đôi mắt hổ phách nhìn xoáy vào nỗi đau đang hiện rõ trên gương mặt đối phương. "Tôi chỉ muốn biết tại sao căn nhà của mình lại xuất hiện những thanh âm rác rưởi như chiều qua."
Từ "rác rưởi" như một cái tát vào lòng tự trọng của người nghệ sĩ. Tư Hàm run lên, không phải vì sợ mà vì uất ức. Anh chỉ tay về phía cây đàn: "Phải, nó là rác rưởi đấy! Một nghệ sĩ không thể chơi được một bản nhạc hoàn chỉnh thì còn là gì ngoài rác rưởi? Anh muốn nghe trật tự, muốn nghe sự hoàn hảo đúng không? Vậy thì anh tìm nhầm người rồi!"
"Vienna, ngày 14 tháng 5." Vãn Ninh cắt ngang lời anh, giọng nói vẫn bình thản nhưng chứa đựng một sức nặng nghẹt thở. "Anh không quên bản nhạc. Anh chỉ là đột ngột cảm thấy nó vô nghĩa, có đúng không?"
Tư Hàm lặng người. Cơn giận dữ bốc lên như lửa gặp nước lạnh, bỗng chốc tắt ngúm, chỉ còn lại làn khói xám xịt của sự tuyệt vọng. Anh từ từ ngồi bệt xuống chiếc ghế gỗ nhỏ, đôi tay run rẩy đan vào nhau.
"Anh thì biết cái gì về vô nghĩa..." Tư Hàm thì thầm, giọng nói như tan ra trong không gian. "Ngày hôm đó, khi tôi kéo vĩ, tôi không nghe thấy âm nhạc. Tôi chỉ nghe thấy tiếng tiền bạc rơi, tiếng vỗ tay của những kẻ không hiểu gì về nghệ thuật nhưng vẫn giả vờ gật gù, tiếng cha tôi tính toán xem hợp đồng quảng cáo sắp tới sẽ mang về bao nhiêu lợi nhuận... Mọi thứ quá ồn ào, Tạ Vãn Ninh. Nó ồn đến mức tôi không còn nghe thấy tiếng lòng mình nữa."
Vãn Ninh nhìn người đàn ông trước mặt. Đây là lần đầu tiên anh thấy một người bộc lộ sự yếu đuối một cách trần trụi như vậy. Trong thế giới của anh, ai cũng đeo mặt nạ, ai cũng trưng ra vẻ mạnh mẽ nhất. Sự chân thành đến mức đau đớn của Tư Hàm giống như một luồng điện nhẹ, chạy dọc theo sống lưng của kẻ vốn luôn đóng băng cảm xúc như anh.
Anh bước tới, đứng trước mặt Tư Hàm. Lần này, anh không đưa tay đỡ, mà chỉ đơn giản là đứng đó như một bức tường vững chãi che chắn cho anh khỏi bóng tối của căn phòng.
"Thịnh Kinh cũng rất ồn." Vãn Ninh trầm mặc nói. "Tôi sống ở đây 32 năm, mỗi ngày đều phải nghe tiếng máy móc, tiếng lòng tham và tiếng đồng hồ đếm ngược sự nghiệp. Tôi không biết âm nhạc là gì, nhưng tôi biết cách tồn tại trong sự ồn ào đó."
Tư Hàm ngước mắt nhìn anh, ánh nhìn đầy nghi hoặc: "Anh tồn tại bằng cách biến mình thành một cỗ máy không cảm xúc sao?"
"Ít nhất cỗ máy thì không biết đau." Vãn Ninh cúi xuống, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại. Tư Hàm có thể ngửi thấy mùi gỗ tuyết tùng sạch sẽ và hơi lạnh từ bên ngoài còn vương trên áo khoác của Vãn Ninh. "Nhưng nếu anh đã ở trong ngôi nhà này, thuộc về sự quản lý của tôi, tôi sẽ không để anh tiếp tục phát ra những âm thanh rác rưởi đó."
"Anh định làm gì?"
"Chữa cho anh." Vãn Ninh nói, lời khẳng định chắc nịch như một bản hợp đồng không thể hủy bỏ. "Không phải vì nghệ thuật cao siêu gì cả, mà vì Tạ gia không chấp nhận một nhị thiếu phu nhân bị đánh bại bởi quá khứ. Từ ngày mai, lịch trình của anh sẽ do tôi sắp xếp lại."
Tư Hàm định cự tuyệt, nhưng khi nhìn vào đôi mắt hổ phách kiên định kia, anh bỗng thấy một sự an tâm kỳ lạ. Tạ Vãn Ninh giống như một hòn đảo đá giữa biển lớn, dù lạnh lẽo và cứng nhắc, nhưng lại không bao giờ bị sóng cuốn trôi.
"Tạ tổng, anh thực sự là kẻ điên cuồng kiểm soát nhất mà tôi từng gặp." Tư Hàm khẽ thở dài, nhưng lần này trong hơi thở không còn sự cay đắng, mà mang theo một chút nhẹ nhõm vô hình.
Vãn Ninh đứng thẳng người, chỉnh lại cổ tay áo sơ mi theo thói quen: "Anh có 30 phút để chuẩn bị. Bữa tối hôm nay sẽ được phục vụ tại nhà hàng trên cao của khách sạn Grand. Tôi muốn anh thấy một Thịnh Kinh ở một góc độ khác."
Khi Vãn Ninh quay lưng bước ra khỏi phòng, Tư Hàm chợt gọi với theo: "Tại sao anh lại hủy buổi tiệc tối nay? Thư ký Lâm nói nó rất quan trọng."
Vãn Ninh dừng lại ở cửa, ánh sáng hành lang đổ bóng dài lên mặt sàn. Anh không quay đầu, chỉ để lại một câu nói khiến tim Tư Hàm hẫng đi một nhịp:
"Vì tôi nhận ra, có một bản nhạc dở dang cần được hiệu chỉnh hơn là một bản quy hoạch đô thị."
Cánh cửa khép lại. Tư Hàm ngồi một mình trong bóng tối, tay vô thức chạm vào dây đàn Cello. Một nốt nhạc cực kỳ nhẹ vang lên, không còn run rẩy như trước. Thịnh Kinh ngoài kia vẫn mưa, nhưng trong lòng người nghệ sĩ, một tia sáng nhạt nhòa đã bắt đầu len lỏi qua khe cửa kính của tòa tháp cao nhất thành phố.