Thịnh Kinh về đêm là một bức tranh sơn dầu được vẽ bằng những mảng màu tương phản cực độ. Những dải đèn neon đỏ rực của các biển quảng cáo, ánh sáng trắng xanh từ những dãy cửa sổ văn phòng chưa bao giờ tắt, và dải lụa vàng lấp lánh của những dòng xe cộ nối đuôi nhau trên đường vành đai. Tất cả tạo nên một thứ ánh sáng hỗn tạp, rực rỡ đến mức có thể làm lòa mắt bất cứ ai vừa bước ra từ bóng tối.
Chiếc Rolls-Royce màu đen tuyền lướt đi êm ái như một bóng ma trên mặt đường đẫm nước mưa. Bên trong xe, sự tĩnh lặng được duy trì ở mức tuyệt đối nhờ lớp cách âm hoàn hảo. Tạ Vãn Ninh ngồi ở ghế sau, vùi mình trong bóng tối nửa sáng nửa tối. Anh vẫn giữ nguyên tư thế thẳng tắp, một tay đặt trên đầu gối, tay kia khẽ nhịp lên thành ghế theo một tiết tấu vô hình.
Bên cạnh anh, Lục Tư Hàm dán mắt vào cửa sổ kính. Ánh đèn thành phố lướt qua gương mặt anh, tạo nên những mảng sáng tối nhảy múa trên làn da hơi tái. Anh đã thay một bộ đồ chỉnh tề hơn theo yêu cầu của Vãn Ninh: một chiếc áo len mỏng cổ tim màu xanh lục bảo bên dưới chiếc áo khoác măng tô dài. Màu xanh ấy làm nổi bật nét thanh tú và khí chất nghệ sĩ có phần mỏng manh của anh giữa sự khô khốc của những khối bê tông.
"Chúng ta đi đâu?" Tư Hàm phá vỡ sự im lặng bằng một giọng nói hơi khàn.
Vãn Ninh không quay đầu lại, đôi mắt vẫn nhìn thẳng phía trước: "Đến nơi mà anh có thể thấy rõ nhất cái giá của sự trật tự."
Chiếc xe dừng lại trước sảnh riêng của tháp truyền hình Thịnh Kinh – công trình cao nhất thành phố, nơi thường chỉ dành cho những sự kiện mang tầm quốc gia hoặc những buổi tiếp đón nguyên thủ. Tuy nhiên, đêm nay, nơi này vắng lặng đến lạ thường. Toàn bộ sảnh chính chỉ có hai hàng nhân viên đứng cúi đầu chào đón.
Tư Hàm bước ra khỏi xe, luồng gió lạnh từ sông thổi vào khiến anh khẽ rùng mình. Vãn Ninh tiến lại gần, bàn tay anh hơi chạm vào lưng Tư Hàm, một cử chỉ mang tính dẫn dắt nhưng lại khiến Tư Hàm cảm nhận được một luồng nhiệt ấm áp xuyên qua lớp áo dày.
Họ bước vào thang máy tốc độ cao. Khi con số trên bảng điện tử nhảy vọt từ 1 lên 100 trong tích tắc, Tư Hàm cảm thấy tai mình hơi ù đi, tim đập nhanh hơn một nhịp. Anh nhìn vào hình bóng phản chiếu trên vách thang máy mạ vàng. Vãn Ninh đứng đó, tĩnh lặng như một pho tượng cổ điển, dường như áp suất và tốc độ không hề làm anh xao động.
Ting.
Cửa thang máy mở ra, hiện ra trước mắt là một không gian hình tròn khổng lồ với tầm nhìn 360 độ. Toàn bộ bức tường là kính cường lực nguyên khối, khiến người ta có cảm giác như đang đứng lơ lửng giữa chín tầng mây.
"Đây là..." Tư Hàm thốt lên, bước chân vô thức tiến về phía mặt kính.
Dưới chân họ, Thịnh Kinh không còn là một mê cung ồn ào và nghẹt thở. Từ độ cao này, mọi thứ trở nên nhỏ bé, quy củ đến lạ lùng. Những con đường dài dằng dặc trông như những mạch máu phát sáng, những tòa nhà chọc trời chỉ còn là những khối đồ chơi được sắp đặt tinh tế. Sự hỗn loạn thường ngày biến mất, thay vào đó là một vẻ đẹp tráng lệ và tĩnh mịch đến sùng kính.
"Đẹp chứ?" Giọng Vãn Ninh vang lên ngay sau lưng anh.
"Nó... quá yên tĩnh." Tư Hàm áp tay lên mặt kính lạnh buốt. "Ở dưới kia, tôi cảm thấy mọi thứ như sắp nuốt chửng mình. Nhưng từ đây, tôi lại thấy chúng thật tội nghiệp."
"Đó là cái nhìn của quyền lực." Vãn Ninh đứng cạnh anh, hai tay đan lại sau lưng. "Khi anh đứng đủ cao, anh sẽ thấy mọi sự hỗn loạn đều có quy luật của nó. Đám đông bên dưới đang chạy theo những nhu cầu bản năng, nhưng chính sự trật tự của quy hoạch và kinh tế đã giữ cho họ không va vào nhau. Âm nhạc của anh cũng vậy, Tư Hàm. Anh ghét những quy tắc, nhưng nếu không có các vạch nhịp và nốt nhạc được quy định sẵn, cây vĩ của anh chỉ tạo ra những tiếng ồn vô nghĩa."
Tư Hàm quay sang nhìn Vãn Ninh. Dưới ánh sáng mờ ảo của tầng không, gương mặt của người đàn ông này bớt đi vẻ sắc sảo thường ngày, thay vào đó là một sự trầm mặc sâu xa.
"Anh đưa tôi lên đây để giảng cho tôi về lý thuyết âm nhạc sao, Tạ tổng?" Tư Hàm khẽ cười, một nụ cười không còn sự mỉa mai, mà mang theo chút tò mò chân thành.
Vãn Ninh lắc đầu. Anh bước tới một chiếc bàn nhỏ đã được chuẩn bị sẵn một bộ ấm trà gốm đen. "Tôi đưa anh lên đây để anh nghe thấy sự im lặng."
Anh rót trà, làn khói mỏng bốc lên mang theo hương thơm thanh khiết của trà Phổ Nhĩ lâu năm. "Vienna là quá khứ của anh. Nó giống như một buổi trình diễn thất bại dưới ánh đèn Flash. Nhưng ở đây, không có khán giả, không có cha anh, cũng không có những bản hợp đồng. Chỉ có anh và sự im lặng của Thịnh Kinh."
Vãn Ninh đưa một tách trà cho Tư Hàm: "Anh nói anh không nghe thấy tiếng lòng mình vì nó quá ồn. Vậy bây giờ, anh nghe thấy gì?"
Tư Hàm nhận lấy tách trà, hơi ấm từ lòng sứ truyền sang những đầu ngón tay thường xuyên lạnh giá của anh. Anh nhắm mắt lại.
Lúc đầu, anh chỉ nghe thấy tiếng rì rì rất khẽ của hệ thống thông gió. Nhưng dần dần, trong sự tĩnh mịch tuyệt đối của độ cao 500 mét, anh nghe thấy tiếng tim mình đập đều đặn. Anh nghe thấy tiếng gió rít qua khe kính, âm thanh ấy cao vút và cô độc như một nốt sáo dọc. Và rồi, anh nghe thấy cả hơi thở trầm ổn của người đàn ông đang đứng cạnh mình.
Không có tiếng vỗ tay, không có tiếng tiền bạc, không có áp lực của sự hoàn hảo.
"Tôi nghe thấy... tiếng gió." Tư Hàm thì thầm, đôi hàng mi dài rung động. "Nó không có nhịp điệu, nhưng nó rất tự do."
"Tự do không phải là không có quy tắc." Vãn Ninh nói, giọng anh trầm xuống như một nốt trầm trên phím đàn piano. "Tự do là khi anh làm chủ được quy tắc để phục vụ cho cảm xúc của mình. Anh mất khả năng kết nối với âm nhạc vì anh coi âm nhạc là một nhiệm vụ phải hoàn thành. Hãy coi nó là hơi thở. Anh không cần phải cố gắng để thở, anh chỉ đơn giản là đang sống."
Tư Hàm mở mắt ra, nhìn vào đôi mắt hổ phách của Vãn Ninh. Lần đầu tiên, anh nhận ra người đàn ông này không hề khô khan như anh tưởng. Đằng sau lớp vỏ bọc kỷ luật thép là một sự thấu hiểu đáng sợ về bản chất con người.
"Tại sao anh lại giúp tôi?" Tư Hàm hỏi, giọng anh run rẩy. "Vì hợp đồng sao? Anh có thể mặc kệ tôi, chỉ cần tôi đóng tốt vai nhị thiếu phu nhân trước mặt người ngoài là đủ."
Vãn Ninh im lặng một lúc lâu. Anh nhìn ra khoảng không vô tận phía trước, nơi những vì sao mờ nhạt bị che lấp bởi ánh đèn đô thị.
"Vì tôi ghét sự lãng phí." Vãn Ninh quay lại, nhìn thẳng vào mắt Tư Hàm. "Lục Tư Hàm, anh là một thiên tài bị hỏng hóc. Và tôi có thói quen phục hồi mọi thứ về trạng thái tối ưu nhất của nó. Hơn nữa..." Anh khựng lại một chút, ánh mắt lướt qua đôi môi hơi nhợt nhạt của Tư Hàm, "...tôi muốn nghe thấy âm thanh thực sự của anh. Không phải thứ âm thanh rác rưởi vụn vỡ của ngày hôm qua, mà là thứ âm nhạc có thể khiến Thịnh Kinh này phải im lặng để lắng nghe."
Tư Hàm cảm thấy một luồng điện chạy qua tim. Đó không phải là sự rung động của tình yêu, mà là sự chấn động của một tâm hồn tìm thấy sự cộng hưởng. Trong cái thế giới lạnh lẽo và đầy tính toán này, sự "chữa trị" thực dụng của Vãn Ninh lại là thứ duy nhất khiến anh cảm thấy mình được nhìn nhận như một thực thể tồn tại, chứ không phải một công cụ nghệ thuật.
Họ đứng đó, bên nhau giữa tầng không của Thịnh Kinh. Vãn Ninh thỉnh thoảng sẽ chỉ cho anh về cấu trúc của thành phố, về cách ánh sáng được vận hành, còn Tư Hàm sẽ kể cho anh nghe về cách âm thanh phản xạ trong những thánh đường ở Châu Âu.
Đó là một cuộc trò chuyện lạ lùng – một người nói về những con số và cấu trúc, một người nói về cảm xúc và thanh âm. Nhưng lạ thay, chúng không hề xung đột, mà đan xen vào nhau như những sợi chỉ màu đen và trắng, dệt nên một tấm lụa xám tinh tế giữa đêm đen.
Khi trở về biệt thự, đã là nửa đêm.
Sương mù ở Vân Đỉnh đã tan, để lộ ra bầu trời đầy sao lấp lánh. Khi họ đứng trước cửa phòng ngủ của Tư Hàm, Vãn Ninh dừng lại.
"Từ mai, lịch trình của anh sẽ bắt đầu lúc 8 giờ. Tôi đã mời một chuyên gia vật lý trị liệu cho đôi tay của anh, và một người làm vườn sẽ đến để trồng lại khu vườn nhỏ bên cạnh phòng đàn của anh. Anh thích hoa gì?"
Tư Hàm hơi ngẩn ra trước sự quan tâm tỉ mỉ ấy. Anh suy nghĩ một chút rồi đáp: "Hoa nhài. Tôi thích mùi của chúng khi mưa xuống."
"Được." Vãn Ninh gật đầu, động tác dứt khoát. "Ngủ ngon, Tư Hàm."
"Ngủ ngon, Vãn Ninh."
Lần đầu tiên, Tư Hàm không gọi anh là "Tạ tổng" hay "anh". Cái tên Vãn Ninh thốt ra khỏi môi anh một cách tự nhiên như một hơi thở nhẹ.
Vãn Ninh hơi khựng lại, ánh mắt anh tối sầm lại trong giây lát trước khi gật đầu và quay bước đi về phía phòng mình. Bước chân anh vẫn đều đặn, nhưng nếu quan sát kỹ, người ta sẽ thấy nhịp điệu ấy đã không còn nhanh và dứt khoát như lúc tối.
Trong căn phòng ngủ rộng lớn, Tư Hàm nằm trên giường, mùi hương của trà Phổ Nhĩ và mùi gỗ tuyết tùng vẫn như vương vấn đâu đó quanh chóp mũi. Anh đưa tay lên, bắt chước động tác cầm vĩ đàn giữa hư không.
Đêm nay, lần đầu tiên sau hai năm, trong tâm trí anh không còn là bóng tối đáng sợ của sân khấu Vienna. Thay vào đó là hình ảnh của một giao lộ ánh đèn từ trên cao, và một người đàn ông đứng giữa ánh sáng ấy, mang theo sự trật tự để cứu rỗi lấy sự hỗn mang trong anh.
Tư Hàm mỉm cười, một nụ cười thực sự chạm đến ánh mắt. Anh biết rằng con đường phía trước vẫn còn đầy những rào cản tâm lý, nhưng ít nhất, anh đã không còn phải đi một mình trong sương mù của Thịnh Kinh.