MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Lộ Ánh ĐènChương 5: NHỮNG GIAI ĐIỆU TRONG VƯỜN NHÀI

Giao Lộ Ánh Đèn

Chương 5: NHỮNG GIAI ĐIỆU TRONG VƯỜN NHÀI

2,521 từ · ~13 phút đọc

Thịnh Kinh bước vào những ngày cuối thu, tiết trời chuyển mình sang cái lạnh hanh khô đặc trưng. Ánh nắng buổi sớm không còn rực rỡ mà trở nên nhạt màu, loang lổ trên những mặt kính của tòa biệt thự Vân Đỉnh. Đối với Tạ Vãn Ninh, mỗi buổi sáng là một sự lặp lại hoàn hảo của những quy trình: thức dậy lúc 5:30, 30 phút chạy bộ trên máy, đọc bản tin tài chính trong khi dùng bữa sáng và rời nhà đúng 7:45.

Tuy nhiên, sự xuất hiện của Lục Tư Hàm đã khiến cái "trật tự" tưởng chừng bất biến ấy xuất hiện những rung động lạ kỳ.

Sáng hôm nay, khi Vãn Ninh bước xuống cầu thang, anh không thấy bóng dáng của Tư Hàm ở bàn ăn như thường lệ. Anh khẽ nhíu mày, đưa tay chỉnh lại gọng kính kim loại lạnh lẽo. Ánh mắt anh hướng về phía cửa sổ sát đất dẫn ra khu vườn nhỏ bên hông phòng đàn – nơi mà hôm qua anh đã ra lệnh cho thợ làm vườn cải tạo lại.

Bên ngoài, dưới tán cây ngô đồng còn sót lại vài chiếc lá vàng úa, Lục Tư Hàm đang ngồi trên một chiếc ghế xếp bằng gỗ. Anh mặc một chiếc áo len vặn thừng màu trắng sữa khổ rộng, trông anh lọt thỏm giữa không gian xanh mướt của những bụi nhài vừa mới được chuyển đến. Những khóm nhài chưa đến mùa ra hoa, nhưng lá của chúng sau cơn mưa đêm vẫn còn xanh bóng, mọng nước.

Tư Hàm đang cầm một chiếc kéo nhỏ, tỉ mẩn tỉa đi những chiếc lá héo. Động tác của anh chậm rãi, đôi bàn tay thanh tú lướt đi giữa những cành lá một cách nâng niu. Ánh nắng nhạt xuyên qua kẽ lá, rọi lên gương mặt anh, làm nổi bật làn da trắng đến gần như trong suốt và những sợi tóc con mềm mại đang bay nhẹ trong gió.

Vãn Ninh đứng ở khung cửa kính nhìn một lúc lâu. Trong thế giới của anh, cây cối chỉ là vật trang trí để khẳng định đẳng cấp, chúng phải được cắt tỉa theo khối cầu hoặc khối vuông hoàn hảo. Nhưng cách Tư Hàm chạm vào chúng lại mang theo một hơi thở khác – một sự giao tiếp thầm lặng giữa con người và sự sống.

Anh đẩy cửa bước ra. Tiếng giày da dẫm lên thảm cỏ khô phát ra những âm thanh lạo xạo.

"Anh không dùng bữa sáng sao?" Giọng Vãn Ninh trầm thấp, tan vào không khí buổi sớm.

Tư Hàm giật mình, chiếc kéo nhỏ hơi khựng lại. Anh ngước lên, đôi mắt đen láy phản chiếu hình ảnh người đàn ông đang đứng ngược sáng. Vãn Ninh hôm nay diện một bộ suit màu xám chì, áo khoác măng tô vắt trên tay, toát lên vẻ uy nghiêm và xa cách của một kẻ nắm quyền lực.

"Tôi muốn ngửi mùi đất một chút." Tư Hàm mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng hơn trước. "Cảm ơn anh vì những bụi nhài này. Chúng rất... sống động."

Vãn Ninh đi tới cạnh anh, nhìn vào những chậu cây còn vương mùi đất mới. "Người làm vườn nói loài này cần nhiều nắng và sự kiên nhẫn. Tôi nghĩ nó phù hợp với anh hiện tại."

Tư Hàm đặt kéo xuống, anh vươn vai một cái, khiến chiếc áo len rộng hơi tuột khỏi một bên vai, để lộ xương quai xanh thanh mảnh. "Anh luôn thích dùng những phép ẩn dụ để kiểm soát người khác nhỉ, Tạ tổng? Anh muốn tôi giống như những bông hoa này, phải được chăm sóc theo đúng quy trình thì mới ra hoa được đúng không?"

Vãn Ninh không phủ nhận, anh cúi xuống, đôi mắt hổ phách nhìn thẳng vào mắt Tư Hàm: "Mọi thứ trên đời đều cần một hệ thống hỗ trợ. Anh không phải là hoa nhài, anh là một nghệ sĩ. Và nhiệm vụ của tôi là đảm bảo môi trường xung quanh không làm anh héo úa trước khi kịp hồi sinh."

Anh lấy từ trong túi áo ra một tờ lịch trình đã được ép nhựa cẩn thận, đặt lên chiếc bàn gỗ cạnh Tư Hàm.

"8:30: Bắt đầu bài tập phục hồi chức năng tay với bác sĩ Trần. 10:00: Nghe nhạc trị liệu. 14:00: Đi bộ trong khuôn viên. Tôi sẽ về nhà lúc 18:00 và chúng ta sẽ cùng dùng bữa tối. Tuyệt đối không được chơi đàn khi chưa có sự cho phép của bác sĩ."

Tư Hàm nhìn tờ lịch trình kín mít, khẽ thở dài: "Anh thực sự là một quản ngục tận tâm."

"Tôi là chồng hợp pháp của anh." Vãn Ninh chỉnh lại cà vạt, giọng nói không chút gợn sóng nhưng lại mang theo một sự chiếm hữu ngầm. "Và tôi không thích đầu tư vào một dự án thất bại. Đi vào nhà đi, gió bắt đầu lớn rồi."

Sau khi Vãn Ninh rời đi, biệt thự Vân Đỉnh lại trở về với sự tĩnh lặng vốn có của nó, nhưng không còn là cái sự tĩnh lặng chết chóc của những ngày trước. Tiếng kéo tỉa cây của Tư Hàm, tiếng bước chân của bác sĩ vật lý trị liệu, và cả âm thanh của những bản nhạc cổ điển không lời được phát ra từ hệ thống loa âm tường khiến ngôi nhà như có thêm sinh khí.

Bác sĩ Trần là một người đàn ông ngoài năm mươi, có đôi bàn tay ấm áp và giọng nói điềm đạm. Ông bắt đầu buổi tập bằng cách xoa bóp từng khớp xương trên bàn tay của Tư Hàm.

"Cậu Lục, cơ tay của cậu bị căng cứng không phải do chấn thương vật lý, mà là do sự ức chế thần kinh." Bác sĩ Trần vừa ấn nhẹ vào lòng bàn tay Tư Hàm vừa nói. "Khi cậu sợ hãi âm nhạc, não bộ sẽ ra lệnh cho bàn tay từ chối hành động. Chúng ta cần phải học cách thả lỏng trước khi học cách chơi lại."

Tư Hàm nhắm mắt, cảm nhận từng luồng nhiệt từ tay bác sĩ. "Tôi đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có thể cầm lại vĩ đàn nữa. Mỗi khi chạm vào dây đàn, tôi lại cảm thấy chúng như những sợi dây thép nung nóng, muốn cắt đứt tay tôi."

"Đó là vì cậu đang chơi đàn cho thế giới nghe, chứ không phải cho chính mình." Bác sĩ Trần hiền từ đáp. "Tạ tổng đã dặn tôi phải vô cùng cẩn thận với cậu. Anh ấy thực sự rất quan tâm đến việc phục hồi của cậu đấy."

Tư Hàm im lặng. Trong lòng anh nảy sinh một cảm giác phức tạp. Tạ Vãn Ninh – người đàn ông coi mọi thứ là những con số, kẻ đã lập trình cả cuộc đời mình thành một bản biểu đồ khô khốc – tại sao lại tỉ mỉ đến mức này? Sự quan tâm của anh ta mang tính cưỡng chế, nhưng lại vững chãi như một tảng đá ngầm, khiến người ta không thể không dựa dẫm vào.

Buổi chiều, khi đang đi dạo trong khu vườn phía sau, quản gia Chương bước tới, vẻ mặt có chút bối rối: "Thưa nhị thiếu gia, có một vị khách tên là Trình Phong muốn gặp cậu. Cậu ấy nói là bạn cũ từ Vienna."

Cái tên "Trình Phong" như một mũi kim đâm thẳng vào màng nhĩ của Tư Hàm. Sắc mặt anh trong phút chốc trở nên nhợt nhạt. Trình Phong – người bạn thân nhất, cũng là người đã chứng kiến khoảnh khắc anh sụp đổ trên sân khấu Vienna năm đó. Và cũng chính Trình Phong là người đã thay thế vị trí của anh trong dàn nhạc danh tiếng ngay sau biến cố ấy.

"Bảo anh ta đi đi. Tôi không muốn gặp." Tư Hàm siết chặt nắm tay, những khớp xương trắng bệch.

"Nhưng... cậu ấy nói có mang theo thư của giáo sư Meyer từ học viện gửi cho cậu." Quản gia Chương khó xử đáp.

Tư Hàm hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh nhịp tim đang đập loạn. "Được rồi, mời anh ta vào phòng khách phụ."

Phòng khách phụ của biệt thự được trang trí theo phong cách tối giản với những bức tường kính nhìn ra đài phun nước. Trình Phong ngồi đó, vẫn mang vẻ ngoài của một nghệ sĩ thành đạt với bộ vest nhung đỏ rượu và mái tóc chải chuốt bóng bẩy. Khi thấy Tư Hàm bước vào, anh ta đứng dậy, trên môi là một nụ cười mang theo vẻ thương hại kín đáo.

"Tư Hàm, đã lâu không gặp. Cậu sống ở đây... thực sự như một con chim vàng anh trong lồng kính vậy." Trình Phong vừa nói vừa đưa mắt nhìn quanh sự xa hoa của Tạ gia.

"Anh đến đây làm gì?" Tư Hàm đứng cách xa, giọng nói lạnh lùng.

"Giáo sư Meyer rất tiếc cho cậu. Thầy nhờ tôi chuyển lời, nếu cậu vẫn không thể cầm đàn, học viện sẽ chính thức thu hồi danh hiệu nghệ sĩ ưu tú của cậu." Trình Phong đặt một phong thư lên bàn, ánh mắt ánh lên một tia đắc thắng. "Tư Hàm à, Thịnh Kinh không thuộc về nghệ thuật. Ở đây người ta chỉ dùng tiền để lấp liếm sự trống rỗng thôi. Cậu cưới một thương nhân như Tạ Vãn Ninh, chẳng phải là đang tự đào mồ chôn sự nghiệp của mình sao?"

Tư Hàm cảm thấy một cơn chóng mặt ập đến. Những ký ức về ánh đèn sân khấu, về sự phản bội âm thầm của đồng nghiệp và áp lực từ học viện khiến anh cảm thấy nghẹt thở.

"Đó là chuyện của tôi. Mời anh về cho."

"Tôi chỉ muốn nhắc cậu, tháng sau có buổi hòa nhạc giao lưu tại Nhà hát lớn Thịnh Kinh. Tôi sẽ là người độc tấu bản Elgar đó – bản nhạc mà cậu đã bỏ dở." Trình Phong tiến lại gần, hạ thấp giọng. "Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó. Tôi chỉ là người nhặt lại thứ mà cậu đã vứt bỏ mà thôi."

Đúng lúc đó, tiếng cửa lớn mở ra. Một luồng khí lạnh từ bên ngoài tràn vào phòng khách.

Tạ Vãn Ninh bước vào, áo khoác măng tô vẫn còn vương chút hơi ẩm của sương đêm. Anh không hề tỏ ra ngạc nhiên khi thấy khách lạ. Đôi mắt anh lướt qua Trình Phong, rồi dừng lại trên gương mặt đang run rẩy của Tư Hàm.

"Quản gia Chương, tôi đã nói là ngôi nhà này không đón khách không có lịch hẹn trước." Giọng Vãn Ninh không cao nhưng lại mang theo một uy lực khiến Trình Phong vô thức lùi lại một bước.

"Tạ tổng... tôi chỉ là bạn cũ của Tư Hàm..." Trình Phong lắp bắp.

Vãn Ninh không nhìn anh ta, anh đi thẳng tới bên cạnh Tư Hàm, bàn tay mang theo hơi lạnh của gió đêm nhẹ nhàng đặt lên vai anh. Một cử chỉ bảo hộ rõ ràng.

"Bạn cũ?" Vãn Ninh nhướn mày, ánh mắt sắc như dao cau nhìn vào phong thư trên bàn. "Nếu là bạn cũ đến để thăm hỏi, tôi hoan nghênh. Nhưng nếu đến để gieo rắc sự hỗn loạn vào cuộc sống của chồng tôi, thì mời anh rời khỏi đây ngay lập tức trước khi tôi yêu cầu an ninh can thiệp."

"Anh..." Trình Phong định nói gì đó nhưng bị ánh mắt của Vãn Ninh chặn đứng. Sự lạnh lẽo của một kẻ đứng đầu tập đoàn tài chính lớn nhất Thịnh Kinh không phải là thứ mà một nghệ sĩ như anh ta có thể đối đầu.

Trình Phong hậm hực cầm lấy túi xách, rời đi không quên để lại một cái nhìn đầy ác ý.

Khi căn phòng chỉ còn lại hai người, Tư Hàm như kiệt sức, anh ngồi sụp xuống ghế sofa. Bàn tay anh vẫn còn run rẩy.

Vãn Ninh không hỏi han ngay, anh đi tới quầy bar, rót một ly nước ấm rồi đặt vào tay Tư Hàm. Anh ngồi xuống bên cạnh, giữ một khoảng cách vừa đủ để không làm đối phương cảm thấy bị áp lực.

"Tại sao anh lại về giờ này?" Tư Hàm hỏi, giọng anh lạc đi.

"Tôi quên một tập tài liệu. Và có vẻ như tôi về rất đúng lúc." Vãn Ninh nhìn chăm chằm vào bức tường kính phía trước. "Hắn ta nói đúng một điều, Tư Hàm. Thịnh Kinh này rất tàn nhẫn với kẻ yếu. Nếu anh không tự đứng vững, họ sẽ dẫm nát anh để đi lên."

Tư Hàm ngước lên, đôi mắt đỏ hoe: "Tôi biết... Nhưng tôi không thể... Anh ta sẽ chơi bản nhạc đó, bản nhạc đã hủy hoại tôi."

Vãn Ninh quay sang, đôi tay to lớn và ấm áp bao trọn lấy bàn tay đang run rẩy của Tư Hàm. Đây là lần đầu tiên họ tiếp xúc thân mật một cách tự nhiên như vậy.

"Vậy thì anh hãy đứng ở đó và nhìn hắn ta chơi." Vãn Ninh nói, giọng anh trầm ổn như thể đang tuyên bố một sự thật hiển nhiên. "Tôi sẽ đưa anh đến đó. Anh không cần phải chơi đàn, anh chỉ cần đứng ở vị trí cao nhất, nhìn kẻ đó nỗ lực bắt chước anh. Lục Tư Hàm, anh không mất đi tài năng, anh chỉ đang để nỗi sợ chiếm giữ linh hồn. Tôi sẽ là người giữ lấy trật tự cho anh, cho đến khi anh đủ sức để tạo ra bản giao hưởng của riêng mình."

Tư Hàm nhìn vào đôi mắt hổ phách của Vãn Ninh, sự kiên định trong đó giống như một ngọn hải đăng giữa biển đêm mịt mù. Lần đầu tiên, anh không thấy sự kiểm soát của Vãn Ninh là đáng sợ nữa. Nó là một sự bảo vệ tuyệt đối.

"Vãn Ninh... cảm ơn anh."

Vãn Ninh hơi khựng lại khi nghe thấy tên mình. Anh đứng dậy, thu hồi lại hơi ấm từ bàn tay, lấy lại vẻ lạnh lùng thường ngày.

"Nghỉ ngơi đi. Tối nay tôi sẽ có đầu bếp làm món canh nhài mà anh thích. Đừng để những kẻ không quan trọng làm hỏng lịch trình phục hồi của anh."

Vãn Ninh bước đi, dáng lưng thẳng tắp và cô độc. Tư Hàm nhìn theo bóng anh, rồi nhìn xuống bàn tay mình – nơi vẫn còn vương lại hơi ấm lạ lùng. Trong không gian phảng phất mùi trà đen và hương nhài nhạt nhòa, anh nhận ra rằng giữa thành phố thủy tinh lạnh lẽo này, Tạ Vãn Ninh chính là người duy nhất nhìn thấy những vết nứt trong tim anh và cố gắng hàn gắn chúng bằng thứ trật tự cứng nhắc nhưng đầy thâm tình.

Bản giao hưởng của họ, dường như đã bắt đầu có những nốt nhạc đầu tiên, không phải từ dây đàn Cello, mà từ những nhịp đập lặng lẽ giữa giao lộ ánh đèn.