MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Lộ Ánh ĐènChương 6: MẶT NẠ CỦA QUYỀN LỰC VÀ ĐIỂM TỰA

Giao Lộ Ánh Đèn

Chương 6: MẶT NẠ CỦA QUYỀN LỰC VÀ ĐIỂM TỰA

2,316 từ · ~12 phút đọc

Thịnh Kinh những ngày giao mùa thường mang một vẻ đẹp lộng lẫy đến tàn nhẫn. Khi những dải mây xám xịt của cơn mưa phùn tan đi, để lại bầu trời đêm cao vút, đen thẳm như một tấm nhung được đính hàng triệu viên kim cương nhân tạo từ ánh đèn của các tòa cao ốc. Gió mùa tràn về, luồn lách qua những khe hẹp của các tòa tháp thủy tinh, tạo nên những tiếng rít gào như một bản nhạc không tên của phố thị.

Tại biệt thự Vân Đỉnh, sự tĩnh lặng thường ngày đã bị phá vỡ bởi một không khí khẩn trương nhưng kín kẽ. Đêm nay là buổi hòa nhạc giao lưu quốc tế tại Nhà hát lớn Thịnh Kinh – sự kiện mà Trình Phong, kẻ vừa xuất hiện với đầy sự ác ý, sẽ thay thế vị trí của Lục Tư Hàm.

Tạ Vãn Ninh đứng trước gương lớn trong phòng thay đồ cá nhân. Anh vừa thắt xong chiếc cà vạt lụa màu xanh navy, nút thắt chuẩn xác đến từng milimet. Anh mặc một bộ Suit ba mảnh được may đo riêng từ loại vải thượng hạng nhất của Ý, màu đen tuyền nhưng lại có độ bóng mờ sang trọng dưới ánh đèn. Từng đường kim mũi chỉ, từng chiếc khuy măng sét bằng bạch kim đều toát lên một thông điệp duy nhất: Quyền lực tuyệt đối.

Nhưng hôm nay, ánh mắt của Vãn Ninh không chỉ dừng lại ở sự phản chiếu của chính mình. Anh quay sang nhìn về phía cánh cửa thông với phòng của Tư Hàm.

"Anh xong chưa?" Giọng anh trầm thấp, vọng qua lớp tường cách âm.

Cửa mở. Lục Tư Hàm bước ra, và trong một khoảnh khắc, Tạ Vãn Ninh đã quên mất việc phải hít thở.

Tư Hàm diện một bộ Suit màu trắng ngà – một lựa chọn mạo hiểm nhưng lại hoàn hảo với khí chất thoát tục của anh. Chất liệu vải mềm mại ôm lấy cơ thể thanh mảnh, làm nổi bật đôi vai hơi gầy và vòng eo thon gọn. Mái tóc lãng tử thường ngày đã được vuốt gọn ra sau, để lộ vầng trán cao và đôi lông mày thanh tú nhưng đang nhíu lại vì lo âu. Dưới ánh đèn, làn da của anh dường như tỏa ra một lớp hào quang nhạt nhòa, nhưng đôi mắt đen láy ấy lại chứa đựng cả một đại dương bão tố.

"Tôi cảm thấy... mình giống như một kẻ giả mạo." Tư Hàm lên tiếng, tay vô thức siết chặt vạt áo. "Tôi không phải nghệ sĩ biểu diễn đêm nay, Vãn Ninh. Tôi chỉ là một khán giả mang theo vết thương lòng đến xem kẻ thù đắc thắng."

Vãn Ninh tiến lại gần. Khoảng cách giữa họ thu hẹp đến mức Tư Hàm có thể ngửi thấy mùi gỗ tuyết tùng hòa quyện với mùi sương đêm vương trên áo khoác của Vãn Ninh. Người đàn ông cao lớn đứng đối diện anh, che khuất một phần ánh đèn, tạo nên một bóng râm an toàn.

"Nhìn tôi này." Vãn Ninh ra lệnh, giọng nói mang theo sự cưỡng chế nhưng dịu dàng lạ thường.

Tư Hàm ngước lên. Trong đôi mắt hổ phách của Vãn Ninh, anh không thấy sự thương hại, cũng không thấy sự thúc ép. Anh chỉ thấy một sự vững chãi như bàn thạch.

"Đêm nay, anh không đến đó với tư cách là một nghệ sĩ thất bại. Anh đến đó với tư cách là người của Tạ Vãn Ninh." Bàn tay Vãn Ninh nâng lên, ngón cái vuốt nhẹ qua gò má hơi lạnh của Tư Hàm. "Mặt nạ của tôi sẽ là khiên đỡ cho anh. Anh không cần phải gồng mình mạnh mẽ trước mặt bọn họ. Anh chỉ cần đứng cạnh tôi, thế giới ngoài kia sẽ không ai dám chạm vào một sợi tóc của anh."

Vãn Ninh lấy từ trong hộp nhung trên bàn một chiếc ghim cài áo bằng kim cương đen hình nốt nhạc, anh tỉ mẩn cài nó lên ve áo của Tư Hàm. "Hãy nhớ, kẻ đứng trên sân khấu chỉ là một thợ thủ công đang múa may quay cuồng. Còn anh, Lục Tư Hàm, anh là âm nhạc. Kẻ bắt chước sẽ mãi mãi không bao giờ đạt được linh hồn của bản nhạc đó."

Tư Hàm cảm thấy một luồng nhiệt chạy dọc sống lưng. Sự cứng nhắc của Vãn Ninh lúc này lại trở thành điểm tựa duy nhất giúp anh không ngã quỵ trước nỗi sợ.

Chiếc xe tiến vào thảm đỏ của Nhà hát lớn Thịnh Kinh giữa một rừng ống kính phóng viên. Tiếng đèn Flash nháy liên tục như những tia chớp báo hiệu một cơn bão truyền thông. Ngay khi cửa xe mở ra, Vãn Ninh bước xuống trước, anh không đi thẳng mà đứng lại, đưa một tay về phía bên trong xe.

Tư Hàm đặt tay mình vào lòng bàn tay to lớn của Vãn Ninh. Hơi ấm từ da thịt đối phương truyền sang khiến anh trấn tĩnh lại. Khi họ cùng bước đi trên thảm đỏ, một làn sóng xì xào bắt đầu lan tỏa khắp sảnh chờ.

"Nhìn kìa, đó là Lục Tư Hàm! Cậu ta thực sự đã cưới Tạ Vãn Ninh sao?" "Trông cậu ta xanh xao quá, chắc hẳn là không bao giờ cầm đàn được nữa rồi." "Thật đáng tiếc cho một thiên tài, giờ lại phải dựa dẫm vào quyền lực để giữ lấy thể diện."

Những lời bàn tán như những mũi kim độc địa đâm vào thính giác nhạy cảm của Tư Hàm. Anh cúi đầu, bước chân hơi khựng lại. Ngay lập tức, bàn tay Vãn Ninh đang đặt bên eo anh siết nhẹ, một lực vừa đủ để nhắc nhở sự hiện diện của anh. Vãn Ninh hơi nghiêng người, thì thầm vào tai Tư Hàm bằng âm lượng chỉ đủ hai người nghe:

"Ngẩng đầu lên. Đừng để lũ sâu bọ nhìn thấy sự yếu đuối của anh. Anh là người của tôi, và ở Thịnh Kinh này, không ai có quyền phán xét người của Tạ Vãn Ninh."

Tư Hàm hít một hơi thật sâu, anh ngẩng cao đầu, ánh mắt trở nên lạnh lùng và xa cách. Khi họ bước vào phòng VIP dành cho những khách mời danh dự nhất, không gian bỗng chốc trở nên im lặng. Sự hiện diện của Vãn Ninh giống như một vương quốc băng giá, đi đến đâu là áp lực bao trùm đến đó.

Buổi hòa nhạc bắt đầu. Ánh đèn trong khán phòng lùi dần vào bóng tối, chỉ còn lại một quầng sáng rực rỡ trên sân khấu chính. Trình Phong bước ra với vẻ tự tin thái quá, anh ta cúi chào khán giả rồi ngồi xuống trước cây Cello danh tiếng – cây đàn mà lẽ ra thuộc về Tư Hàm.

Những nốt nhạc đầu tiên của bản Elgar Cello Concerto vang lên.

Đó là một bản nhạc đầy bi thương, khởi đầu bằng những nốt trầm uy lực như tiếng thở dài của định mệnh. Tư Hàm ngồi ở hàng ghế đầu, đôi tay anh siết chặt lấy thành ghế da đến mức các khớp xương trắng bệch. Từng âm thanh lọt vào tai anh như những nhát dao cứa vào vết thương chưa lành ở Vienna.

Anh nhắm mắt lại, hơi thở trở nên dồn dập. Trong tâm trí anh, ánh đèn sân khấu Vienna năm đó lại hiện về, sự im lặng chết chóc, những ánh mắt thất vọng... Anh cảm thấy mình như đang rơi xuống một vực thẳm không đáy.

Đúng lúc đó, một bàn tay ấm áp và khô ráo bao trọn lấy bàn tay đang run rẩy của anh dưới lớp khăn trải bàn.

Vãn Ninh không nhìn anh, mắt anh vẫn hướng về phía sân khấu với vẻ lạnh lùng thường lệ, nhưng bàn tay anh lại nắm rất chặt, truyền đi một thông điệp im lặng: Tôi ở đây.

Tư Hàm bám lấy bàn tay đó như bám lấy một chiếc phao cứu sinh giữa biển động. Anh bắt đầu lắng nghe bản nhạc một cách lý trí hơn. Và rồi, anh nhận ra điều mà Vãn Ninh đã nói.

Tiếng đàn của Trình Phong rất hoàn hảo về mặt kỹ thuật, không sai một nốt nhạc nào. Nhưng nó trống rỗng. Nó giống như một bản vẽ kỹ thuật khô khốc, thiếu đi cái hồn cốt, cái sự nức nở và sự giằng xé mà Elgar đã gửi gắm. Trình Phong đang biểu diễn để chứng tỏ mình, còn âm nhạc thực thụ cần sự tan chảy của cái tôi vào giai điệu.

"Nghe thấy không?" Vãn Ninh khẽ hỏi, môi anh hầu như không cử động.

"Nó... nó không có linh hồn." Tư Hàm thì thầm, một sự nhẹ nhõm vô hình bắt đầu lan tỏa trong lòng anh.

"Chính xác." Vãn Ninh siết nhẹ tay anh một lần nữa. "Hắn ta đang dùng cây vĩ để mưu cầu danh lợi. Còn anh dùng trái tim để đối thoại với cây đàn. Đó là lý do vì sao hắn mãi mãi là kẻ đứng sau bóng tối của anh, ngay cả khi hắn đang đứng dưới ánh đèn sân khấu."

Buổi hòa nhạc kết thúc trong tiếng vỗ tay nồng nhiệt của những khán giả chỉ quan tâm đến bề nổi. Trình Phong bước xuống sân khấu với vẻ mặt đắc thắng, anh ta đi thẳng về phía khu vực VIP, nơi Vãn Ninh và Tư Hàm đang đứng.

"Thế nào, Tư Hàm? Bản nhạc mà cậu từng yêu thích nhất, nghe từ hàng ghế khán giả có thấy... thoải mái không?" Trình Phong mỉm cười xảo trá, ánh mắt đầy sự khiêu khích.

Tư Hàm chưa kịp lên tiếng, Vãn Ninh đã bước lên phía trước một bước. Anh đứng chắn giữa hai người, chiều cao vượt trội và khí chất áp đảo khiến Trình Phong vô thức nín thở.

"Chúc mừng màn trình diễn... khá ổn về mặt kỹ thuật của anh, anh Trình." Vãn Ninh nhàn nhạt nói, hai từ 'kỹ thuật' được anh nhấn mạnh một cách đầy châm biếm. "Tuy nhiên, tôi lấy làm tiếc cho cây đàn đó. Nó xứng đáng được chơi bởi một nghệ sĩ thực thụ, chứ không phải một người thợ lành nghề."

Mặt Trình Phong chuyển từ đỏ sang tím: "Tạ tổng, anh không phải là người trong giới nghệ thuật, anh không có quyền..."

"Tôi không cần biết về nghệ thuật để nhận ra sự tầm thường." Vãn Ninh cắt ngang, giọng nói lạnh như băng tuyết phương Bắc. "Và hãy nhớ cho kỹ, buổi hòa nhạc này được tài trợ phần lớn bởi tập đoàn Tạ Thị. Nếu tôi muốn, đêm nay sẽ là buổi diễn cuối cùng của anh tại Thịnh Kinh này."

Trình Phong cứng họng, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán. Anh ta nhìn sang Tư Hàm, định dùng những lời lẽ tổn thương để gỡ gạc, nhưng anh chợt nhận thấy ánh mắt của Tư Hàm đã không còn sự sợ hãi hay trốn tránh. Thay vào đó là một sự bình thản đến lạ lùng.

"Trình Phong," Tư Hàm lên tiếng, giọng anh trong trẻo và ổn định. "Cảm ơn anh đã chơi bản nhạc này. Nhờ có anh, tôi mới nhận ra rằng bản nhạc của mình vẫn còn dang dở, và người hoàn thiện nó... nhất định phải là tôi, chứ không phải ai khác."

Vãn Ninh khẽ nhếch môi – một nụ cười hiếm hoi và đầy sự tán thưởng. Anh vòng tay qua vai Tư Hàm, đưa anh đi thẳng ra phía cửa sảnh, mặc kệ Trình Phong đứng đó với sự nhục nhã ê chề.

Trên xe trở về biệt thự, không gian lại trở về sự tĩnh lặng, nhưng lần này nó không còn ngột ngạt. Tư Hàm dựa đầu vào cửa kính, nhìn những ánh đèn lướt qua. Trái tim anh vẫn còn đập nhanh, nhưng cảm giác nghẹt thở suốt hai năm qua đã tan biến một cách kỳ diệu.

"Vãn Ninh," Tư Hàm gọi khẽ.

"Ừ?"

"Lúc nãy... lúc anh nói với Trình Phong, trông anh thực sự rất giống một 'bạo chúa'." Tư Hàm khẽ cười, một nụ cười chân thành nhất kể từ khi họ kết hôn.

Vãn Ninh không nhìn anh, nhưng góc mặt nghiêng của anh dường như dịu đi rất nhiều: "Trong kinh doanh, nếu không làm bạo chúa, anh sẽ bị kẻ khác ăn tươi nuốt sống. Tôi chỉ đơn giản là đang bảo vệ tài sản của mình."

"Tôi chỉ là 'tài sản' thôi sao?" Tư Hàm nghiêng đầu nhìn anh, ánh mắt mang theo chút trêu chọc.

Vãn Ninh quay sang. Dưới ánh đèn đường thỉnh thoảng lướt qua xe, đôi mắt anh sâu thẳm như vực thẳm nhưng lại chứa đựng một ngọn lửa thầm kín.

"Anh là biến số duy nhất mà tôi chấp nhận để nó làm xáo trộn trật tự của mình."

Câu nói của Vãn Ninh khiến không khí trong xe bỗng chốc trở nên đặc quánh. Tư Hàm cảm thấy nhịp tim mình lỡ mất một nhịp. Anh không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng nhắm mắt lại.

Đêm nay, Thịnh Kinh vẫn rực rỡ và ồn ào như thế, nhưng tại giao lộ ánh đèn này, hai con người vốn dĩ là hai thế giới đối lập đã bắt đầu học cách cùng nhau bước trên một cung đàn. Vết sẹo ở Vienna vẫn còn đó, nhưng dưới sự che chở của một 'bạo chúa' thương trường, Tư Hàm nhận ra rằng, âm nhạc của anh không hề mất đi, nó chỉ đang chờ đợi một thời điểm rực rỡ hơn để bùng nổ.

Và có lẽ, người dẫn dắt bản giao hưởng cuộc đời anh từ giờ trở đi, chính là người đàn ông đang nắm giữ mọi trật tự của Thịnh Kinh này.