MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Lộ Ánh ĐènChương 7: RUNG ĐỘNG ĐẦU TIÊN CỦA DÂY ĐÀN

Giao Lộ Ánh Đèn

Chương 7: RUNG ĐỘNG ĐẦU TIÊN CỦA DÂY ĐÀN

2,009 từ · ~11 phút đọc

Thịnh Kinh sau buổi hòa nhạc không hề chìm vào giấc ngủ. Thành phố này như một sinh vật sống bằng ánh điện, càng về khuya lại càng tỏa ra một thứ năng lượng bồn chồn, phù hoa. Thế nhưng, tại biệt thự Vân Đỉnh, bóng tối lại mang một sắc thái hoàn toàn khác—nó đặc quánh, tĩnh mịch và mang theo mùi hương của những khóm nhài đang âm thầm ủ mầm trong sương lạnh.

Tạ Vãn Ninh đứng ở ban công phòng đọc sách, tay cầm một ly Whisky màu hổ phách, đá viên va vào thành thủy tinh tạo nên những tiếng cạch khô khốc. Anh đã cởi bỏ chiếc áo khoác Suit, chỉ còn lại chiếc sơ mi xanh navy mở hờ cúc cổ, tay áo xắn cao để lộ cánh tay rắn chắc với những đường gân ẩn hiện. Ánh mắt anh xa xăm nhìn về phía dải sáng của trung tâm thành phố, nhưng tâm trí lại đang lẩn quẩn ở căn phòng cuối hành lang.

Lục Tư Hàm tối nay quá khác thường. Sự im lặng của anh trên xe không phải là sự sụp đổ, mà giống như một sự tích tụ của một cơn bão sắp sửa bùng phát.

Vãn Ninh nhấp một ngụm rượu, vị cay nồng cháy xuống cổ họng, nhưng không làm dịu đi sự nôn nao kỳ lạ trong lồng ngực. Anh vốn là kẻ tôn thờ sự kiểm soát, nhưng giờ đây anh nhận ra mình đang bị cuốn vào một quỹ đạo không tên, nơi mà mỗi hơi thở, mỗi ánh mắt của Lục Tư Hàm đều có thể làm đảo lộn bảng kế hoạch được lập trình sẵn của anh.

Bỗng nhiên, giữa không gian tĩnh lặng như tờ, một âm thanh trầm thấp, kéo dài vang lên.

Nó không phải là tiếng nhạc, mà là một nốt đơn độc, rung động và lan tỏa qua những bức tường đá cẩm thạch. Vãn Ninh khựng lại. Ly rượu trong tay anh dừng giữa không trung. Anh nhận ra thanh âm đó. Nó không còn là tiếng "rác rưởi" vụn vỡ của những ngày đầu, mà mang theo một nội lực tiềm tàng, dù còn rất rụt rè.

Anh đặt ly rượu xuống bàn, bước chân vô thức hướng về phía căn phòng đàn.

Bên trong phòng, không có ánh đèn điện. Chỉ có vài ngọn nến thơm mùi gỗ đàn hương đang cháy dở, tỏa ra ánh sáng vàng vọt, dìu dịu. Lục Tư Hàm đang ngồi đó, chiếc Cello kẹp giữa hai chân như ôm lấy một người tình cũ lâu ngày gặp lại.

Anh mặc một chiếc áo sơ mi lụa trắng mỏng manh, vạt áo hơi rộng rủ xuống mặt sàn gỗ. Dưới ánh nến, dáng vẻ của anh trông mờ ảo như một bức họa cổ điển bị thời gian làm nhòa đi những đường nét thực tại. Đôi mắt anh nhắm nghiền, hàng mi dài đổ bóng xuống gò má, đôi môi mím chặt như đang chịu đựng một sự giằng xé cực độ.

Cánh cửa phòng khẽ đẩy ra. Tạ Vãn Ninh đứng ở ngưỡng cửa, bóng người cao lớn đổ dài vào trong phòng. Anh không bước tiếp, chỉ lặng lẽ đứng đó, hòa mình vào bóng tối để không làm phá vỡ bầu không khí mong manh này.

Tư Hàm dường như không nhận ra sự hiện diện của anh, hoặc có lẽ anh đã quá đắm chìm vào cuộc đối thoại với chính mình. Đôi tay anh—đôi tay mà chiều nay vẫn còn run rẩy khi nghe Trình Phong chơi nhạc—giờ đây đang đặt trên dây đàn với một sự thành kính đến đau lòng.

Anh bắt đầu kéo vĩ.

Lần này, không phải là bản Elgar đầy bi tráng, cũng không phải một bản sonata phức tạp nào. Anh chỉ chơi một giai điệu đơn giản, chậm rãi, giống như tiếng lòng của một kẻ lữ hành đơn độc giữa sa mạc sương mù. Từng nốt nhạc vang lên đều mang theo một độ rung (vibrato) sâu sắc, thể hiện sự nhạy cảm tuyệt đối của một tâm hồn vừa mới hồi sinh từ tro tàn.

Vãn Ninh tựa lưng vào khung cửa, ánh mắt anh dán chặt vào đôi bàn tay của Tư Hàm. Trong khoảnh khắc đó, anh chợt hiểu ra tại sao thế giới lại điên đảo vì người nghệ sĩ này. Âm nhạc của Tư Hàm không chỉ là âm thanh, nó là một loại chất lỏng cảm xúc có thể len lỏi vào từng kẽ hở của lý trí, làm mềm đi những gì cứng nhắc nhất.

Tư Hàm đột ngột mở mắt. Khi nhìn thấy Vãn Ninh đang đứng trong bóng tối, tay anh không hề dừng lại, nhưng giai điệu bỗng chốc trở nên dồn dập hơn, như thể anh đang muốn dùng tiếng đàn để chất vấn, để phơi bày mọi nỗi niềm trước mặt người đàn ông này.

"Anh không ngủ sao?" Tư Hàm vừa chơi vừa hỏi, giọng nói anh hòa quyện vào tiếng đàn trầm đục.

"Tiếng đàn của anh quá ồn ào." Vãn Ninh bước vào phòng, giọng nói trầm thấp nhưng không hề có ý trách móc. "Nó khiến Thịnh Kinh ngoài kia bỗng dưng trở nên im lặng."

Tư Hàm dừng vĩ đàn. Dư âm của nốt nhạc cuối cùng vẫn còn rung lên trong không gian rồi tan biến vào mùi nến thơm. Anh ngẩng đầu nhìn Vãn Ninh, mồ hôi lấm tấm trên trán, ánh mắt rực rỡ một cách lạ kỳ.

"Vãn Ninh, lúc nãy khi nhìn Trình Phong chơi nhạc, tôi đã rất sợ. Tôi sợ rằng mình sẽ không bao giờ có thể tạo ra được một âm thanh hoàn hảo như hắn ta nữa." Tư Hàm đứng dậy, để cây đàn tựa vào ghế, anh bước về phía Vãn Ninh. "Nhưng khi trở về đây, ngồi trong bóng tối này, tôi lại nhớ đến câu nói của anh. Anh nói hắn ta chỉ là một thợ thủ công."

Anh đứng trước mặt Vãn Ninh, khoảng cách gần đến mức họ có thể cảm nhận được hơi ấm của nhau. Tư Hàm đưa tay lên, ngón tay thon dài khẽ chạm vào khuy măng sét trên tay áo sơ mi của Vãn Ninh.

"Anh là người đầu tiên nói với tôi rằng tôi không cần phải hoàn hảo." Tư Hàm thì thầm. "Ở Vienna, người ta đòi hỏi sự hoàn mỹ. Ở Lục gia, người ta đòi hỏi danh tiếng. Chỉ có ở đây, trong cái 'trật tự' khắc nghiệt của anh, tôi lại cảm thấy mình được phép sai lệch."

Vãn Ninh nhìn xuống đôi bàn tay đang chạm vào mình. Một cảm giác tê dại lan tỏa từ cánh tay đến tận tim. Anh vốn ghét sự tiếp xúc cơ thể không cần thiết, nhưng với Tư Hàm, mỗi lần chạm vào đều giống như một sự kích hoạt bản năng bảo vệ sâu thẳm nhất.

Anh đưa tay lên, bao trọn lấy bàn tay nhỏ hơn của Tư Hàm, ép nó vào lồng ngực mình, nơi trái tim đang đập với một nhịp điệu không hề "trật tự" chút nào.

"Trong kinh doanh, sai số là rủi ro. Nhưng trong ngôi nhà này, anh là biến số mà tôi tình nguyện chấp nhận." Vãn Ninh cúi xuống, hơi thở của anh phả lên trán Tư Hàm. "Tư Hàm, anh có biết vì sao tôi lại đưa anh đến nhà hát tối nay không?"

Tư Hàm lắc đầu, đôi mắt phản chiếu ánh nến lung linh.

"Vì tôi muốn anh thấy rằng, thế giới này có thể lấy đi sân khấu của anh, nhưng không ai có thể lấy đi cây vĩ trong tay anh. Trừ khi anh tự mình buông bỏ." Vãn Ninh siết chặt bàn tay Tư Hàm hơn. "Anh không cần phải hồi sinh cho thế giới xem. Anh chỉ cần chơi cho một mình tôi nghe là đủ."

Tư Hàm cảm thấy một dòng điện chạy dọc sống lưng. Câu nói đó của Vãn Ninh không phải là một lời tỏ tình lãng mạn, nó là một lời cam kết thực dụng nhưng đầy quyền lực. Nó cho anh một lý do để tồn tại mà không cần phải gánh vác kỳ vọng của bất kỳ ai khác.

"Tạ Vãn Ninh... anh thực sự là một kẻ ích kỷ." Tư Hàm bật cười, nhưng đôi mắt anh lại nhòe đi. Anh nghiêng đầu, tựa trán vào vai Vãn Ninh, cảm nhận mùi hương tuyết tùng và chút vị rượu Whisky nồng nàn.

Vãn Ninh đứng im, anh không đẩy anh ra, cũng không ôm lấy anh ngay lập tức. Anh để cho Tư Hàm tựa vào mình như một bến đỗ sau trận bão lòng. Bàn tay anh dịu dàng vỗ nhẹ sau lưng Tư Hàm—một động tác vụng về của một kẻ chưa bao giờ biết cách an ủi người khác.

"Ich lanh quá..." Tư Hàm lẩm bẩm, bàn tay anh vô thức túm chặt lấy vạt áo sơ mi của Vãn Ninh.

"Đừng sợ." Vãn Ninh nói, giọng anh trầm xuống như một lời thề nguyện. "Ở Thịnh Kinh này, miễn là tôi còn đứng vững, sẽ không ai có thể bắt anh phải chơi một bản nhạc mà anh không muốn."

Đêm đó, trong phòng đàn của biệt thự Vân Đỉnh, bản giao hưởng của hai tâm hồn đối nghịch đã có một bước chuyển mình quan trọng. Không có những nốt nhạc cao vút, không có những tràng pháo tay rộn rã, chỉ có tiếng nhịp tim đập loạn xạ giữa hai lồng ngực và sự tĩnh lặng của những khóm nhài ngoài hiên vắng.

Tạ Vãn Ninh nhận ra, anh không chỉ muốn phục hồi một "dự án hỏng hóc". Anh muốn chiếm hữu lấy linh hồn của người nghệ sĩ này, muốn giấu anh đi khỏi sự tàn nhẫn của thế gian, và chỉ để âm thanh tuyệt mỹ ấy vang lên cho riêng anh.

Còn Lục Tư Hàm, trong vòng tay cứng nhắc nhưng ấm áp ấy, anh lần đầu tiên cảm nhận được một thứ cảm hứng sáng tác mới. Nó không đến từ nỗi đau hay danh vọng, mà đến từ sự che chở của một bạo chúa thương trường—người đã dạy anh rằng, giữa một thành phố thủy tinh lạnh lẽo, người ta vẫn có thể tìm thấy hơi ấm từ một trái tim luôn được bao bọc bởi lớp băng vĩnh cửu.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên của ngày mới xuyên qua sương mù Thịnh Kinh, Vãn Ninh thức dậy sớm hơn thường lệ. Anh nhìn sang phía bên kia chiếc giường rộng lớn vẫn còn trống trải. Anh bước ra ban công, hít hà không khí se lạnh.

Dưới vườn, Lục Tư Hàm đã dậy từ bao giờ. Anh không còn tỉa lá hay dọn cỏ, mà đang đứng giữa những bụi nhài, tay cầm cây vĩ đàn, khẽ nhắm mắt như đang lắng nghe tiếng sương tan.

Vãn Ninh nhấp một ngụm trà nóng, khẽ mỉm cười. Trật tự của anh đã hoàn toàn sụp đổ, nhưng nhìn bóng dáng thanh thoát dưới kia, anh nhận ra rằng sự hỗn loạn này... hóa ra lại là điều tuyệt vời nhất mà anh từng sở hữu.

Tuy nhiên, điện thoại trên bàn bỗng rung lên. Một tin nhắn từ thư ký Lâm: "Tạ tổng, Lục gia vừa có động thái mới. Họ muốn đẩy nhanh tiến độ dự án phía Nam và yêu cầu nhị thiếu gia phải xuất hiện trong buổi ký kết chính thức vào tuần tới."

Đôi mắt Vãn Ninh nheo lại, sự lạnh lùng thường ngày quay trở lại trong tích tắc. Lục gia muốn dùng Tư Hàm như một quân cờ để gây áp lực?

Anh nhìn xuống khu vườn, nơi Tư Hàm vừa mới tìm thấy một chút bình yên. Một kế hoạch mới bắt đầu hình thành trong đầu Tạ Vãn Ninh. Lần này, anh không chỉ bảo vệ tài sản của mình, mà anh sẽ dạy cho Lục gia biết thế nào là cái giá của việc chạm vào người của Tạ Vãn Ninh.