Thị trường tài chính Thịnh Kinh giống như một mặt hồ phẳng lặng nhưng bên dưới lại đầy rẫy những dòng lạch ngầm xiết mạnh. Một khi đã bước chân vào vòng xoáy này, không ai có thể hoàn toàn sạch sẽ, và cũng không ai có thể đứng ngoài cuộc chơi của lợi ích. Tạ Vãn Ninh hiểu rõ điều đó hơn bất kỳ ai. Anh ngồi trong phòng làm việc, ánh đèn từ chiếc đèn bàn cổ điển đổ xuống một quầng sáng hẹp, bao trùm lấy những con số nhảy múa trên màn hình máy tính.
Thế nhưng, tâm trí của vị tổng giám đốc tập đoàn Tạ Thị lúc này lại không đặt vào biểu đồ giá cổ phiếu. Anh đang nghĩ về buổi tối hôm qua, về cái tựa đầu đầy tin cậy của Lục Tư Hàm trên vai mình và mùi hương nhài thanh khiết còn vương lại trên áo sơ mi.
Tiếng gõ cửa vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ hiếm hoi mang tính cảm tính của anh. Thư ký Lâm bước vào, trên tay là một tập tài liệu màu xanh thẫm.
"Tạ tổng, đây là thư mời chính thức từ Lục gia. Họ muốn tổ chức một buổi tiệc gia đình kết hợp ký kết thỏa thuận hợp tác dự án 'Vân Thượng' vào tối thứ Sáu tới. Điều kiện tiên quyết là... nhị thiếu gia phải có mặt và biểu diễn một bản nhạc để khai mạc."
Vãn Ninh rời mắt khỏi màn hình, đôi mắt hổ phách nheo lại đầy nguy hiểm. Anh cầm lấy lá thư, ngón tay lướt qua con dấu sáp đỏ của nhà họ Lục. Bản chất của buổi tiệc này không phải là sự đoàn viên, mà là một màn "trình diễn" hàng hóa. Lục gia muốn dùng danh tiếng nghệ sĩ của Tư Hàm để trấn an các cổ đông và đối tác rằng con trai họ vẫn là một thiên tài có giá trị, từ đó nâng cao vị thế đàm phán với Tạ Thị.
"Họ muốn biến anh ấy thành một con búp bê trưng bày sao?" Vãn Ninh lạnh lùng thốt lên, giọng nói chứa đựng một sự áp bức vô hình.
"Có vẻ là vậy. Cha của nhị thiếu gia, ông Lục Chính, đã trực tiếp gọi điện nói rằng đây là nghĩa vụ của một thành viên trong gia tộc để cứu vãn tình hình kinh doanh đang sa sút." Thư ký Lâm ngập ngừng một chút rồi nói tiếp: "Và... có một chuyện nữa. Có nguồn tin cho rằng Lục gia đang giữ một bản thỏa thuận phụ mà cậu Tư Hàm đã ký từ trước khi kết hôn, trong đó có điều khoản về việc bồi thường thiệt hại nếu cậu ấy không thực hiện nghĩa vụ biểu diễn theo yêu cầu của gia đình."
Căn phòng rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Vãn Ninh đứng dậy, đi về phía cửa sổ sát đất. Thịnh Kinh ngoài kia vẫn rực rỡ, nhưng trong mắt anh, nó giống như một cái lồng kính khổng lồ đang cố gắng bóp nghẹt người thanh niên vừa mới tìm lại được một chút hy vọng sống.
Chiều hôm đó, Vãn Ninh trở về nhà sớm hơn thường lệ. Anh thấy Tư Hàm đang ngồi ở phòng khách phụ, trên bàn là một tách trà đã nguội ngắt và một phong thư giống hệt cái anh đã nhận được ở công ty.
Gương mặt Tư Hàm tái nhợt, đôi mắt đen vốn đang dần lấy lại sức sống giờ đây lại chìm vào một nỗi tuyệt vọng sâu thẳm. Khi thấy Vãn Ninh bước vào, anh không ngước lên, chỉ run rẩy nói:
"Họ sẽ không bao giờ buông tha cho tôi, phải không?"
Vãn Ninh không trả lời ngay. Anh đi tới, ngồi xuống chiếc ghế đối diện, tháo kính ra và đặt lên bàn. Anh quan sát Tư Hàm một cách tỉ mỉ: từ lọn tóc rối rũ xuống trán đến bàn tay đang siết chặt lấy vạt áo lụa. Sự vụn vỡ của người nghệ sĩ này là thứ duy nhất có thể đâm xuyên qua lớp giáp sắt của Vãn Ninh.
"Anh không cần phải đi." Vãn Ninh nói, giọng chắc nịch.
Tư Hàm ngước lên, nụ cười cay đắng hiện trên môi: "Vãn Ninh, anh không hiểu đâu. Tôi đã ký một thỏa thuận từ hai năm trước. Nếu tôi không biểu diễn theo yêu cầu để cứu vãn uy tín của gia tộc, họ sẽ khởi kiện tôi về tội vi phạm hợp đồng kinh tế. Số tiền bồi thường đó... đủ để khiến tôi mất trắng cả đời."
"Anh nghĩ tôi sẽ để chuyện đó xảy ra sao?"
"Đây không phải là chuyện tiền bạc!" Tư Hàm đột ngột đứng dậy, giọng nói trở nên gắt gỏng vì kích động. "Đây là sự nhục nhã! Họ muốn tôi đứng trước mặt những kẻ đã cười nhạo tôi ở Vienna, ép tôi kéo vĩ khi bàn tay tôi vẫn còn run rẩy. Đối với cha tôi, tôi không phải là con trai, tôi là một công cụ tài chính có khả năng phát ra tiếng nhạc."
Vãn Ninh cũng đứng dậy. Anh bước tới, thu hẹp khoảng cách giữa hai người cho đến khi Tư Hàm buộc phải ngước nhìn anh. Vãn Ninh đặt hai tay lên vai Tư Hàm, giữ chặt lấy anh, buộc anh phải đối diện với thực tại.
"Nghe này, Lục Tư Hàm. Trong thế giới của tôi, không có bản hợp đồng nào là không thể phá bỏ, và không có quân cờ nào bị hy sinh nếu tôi chưa cho phép." Vãn Ninh cúi thấp người, ánh mắt anh tỏa ra một sự bảo bọc cực đoan. "Anh sợ họ, vì anh vẫn còn coi mình là một phần của họ. Nhưng hãy nhớ, hiện tại anh là người nhà họ Tạ. Anh là chồng của Tạ Vãn Ninh."
Tư Hàm nhìn sâu vào đôi mắt hổ phách kia, hơi thở dần ổn định lại: "Anh định làm gì?"
"Tôi sẽ đưa anh đến đó." Vãn Ninh nói, môi anh nhếch lên một nụ cười lạnh lùng mang đậm chất thương trường. "Nhưng không phải để anh biểu diễn cho bọn họ xem. Tôi sẽ đưa anh đến đó để anh tận mắt chứng kiến cách tôi phá hủy cái 'nghĩa vụ' mà họ đã áp đặt lên anh. Tôi muốn anh đứng ở đỉnh cao nhất, nhìn xuống sự sụp đổ của những kẻ đã coi anh là công cụ."
Tư Hàm cảm thấy một luồng điện chạy qua tim. Sự che chở của Vãn Ninh luôn mang một phong vị bá đạo và tàn nhẫn đối với thế giới bên ngoài, nhưng đối với anh, nó lại là liều thuốc giảm đau hiệu quả nhất.
"Nhưng còn bản thỏa thuận đó..."
"Mọi thứ đều có giá của nó, Tư Hàm. Và cái giá để mua lại tự do cho anh, đối với Tạ Thị mà nói, chỉ là một con số nhỏ trên bảng kế toán." Vãn Ninh đưa tay vuốt nhẹ những sợi tóc rối của Tư Hàm. "Việc duy nhất anh cần làm đêm nay là chuẩn bị một bộ Suit thật đẹp, và đứng cạnh tôi. Đừng sợ hãi, cũng đừng trốn tránh. Hãy để tôi dạy anh cách dùng quyền lực để đáp trả sự tàn nhẫn."
Tối thứ Sáu, sảnh tiệc của Lục gia tại khách sạn Hoàng Kim rực rỡ ánh đèn pha lê. Giới thượng lưu Thịnh Kinh tụ tập đông đủ, tiếng ly rượu va nhau lanh lảnh hòa cùng tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng. Lục Chính – cha của Tư Hàm – đứng ở trung tâm, gương mặt tràn đầy vẻ đắc thắng khi tiếp đón các đối tác lớn.
"Lát nữa, con trai tôi sẽ biểu diễn. Thiên tài vẫn là thiên tài, chút sự cố ở Vienna chỉ là để tích lũy cảm xúc thôi." Ông ta cười nói, mắt không ngừng đảo quanh tìm kiếm bóng dáng của Tạ Vãn Ninh.
Khi cánh cửa lớn mở ra, cả sảnh tiệc bỗng chốc im lặng.
Tạ Vãn Ninh bước vào, khí thế như một vị vua đang vi hành. Anh mặc một bộ Suit màu đen xám, tay trong tay với Lục Tư Hàm. Tư Hàm đêm nay diện một bộ vest màu đỏ thẫm của rượu vang, trông anh rực rỡ và kiêu sa như một đóa hoa hồng nảy mầm từ băng tuyết. Sự hiện diện của họ không chỉ là tâm điểm, mà còn là một áp lực đè nặng lên không gian.
Lục Chính vội vàng bước tới: "Vãn Ninh, Tư Hàm, hai đứa đến rồi. Tư Hàm, con đã chuẩn bị xong chưa? Cây đàn quý nhất của gia đình đã được đặt trên sân khấu."
Vãn Ninh không hề chào hỏi xã giao, anh dừng bước, nhìn thẳng vào nhạc phụ của mình với ánh mắt lạnh lẽo như băng giá phương Bắc.
"Lục tổng, có vẻ ông đã hiểu lầm điều gì đó." Vãn Ninh lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng vang vọng khắp gian phòng. "Tư Hàm tối nay đến đây với tư cách là phu nhân của tôi, không phải là một nghệ sĩ biểu diễn thuê."
Nụ cười trên mặt Lục Chính cứng lại: "Cậu nói gì vậy? Chúng ta đã thỏa thuận, và Tư Hàm có nghĩa vụ..."
"Nghĩa vụ của anh ấy đối với Lục gia đã chấm dứt kể từ giây phút này." Vãn Ninh ra hiệu cho thư ký Lâm. Một tập hồ sơ được đưa ra trước mặt Lục Chính. "Đây là bản thanh lý thỏa thuận mà Tư Hàm đã ký hai năm trước. Tôi đã mua lại toàn bộ nợ nần và các điều khoản bồi thường của anh ấy thông qua một công ty trung gian của Tạ Thị chiều nay. Hiện tại, Tư Hàm không nợ Lục gia một xu, cũng không nợ bất kỳ màn biểu diễn nào."
Sắc mặt Lục Chính chuyển từ đỏ sang trắng bệch. Đám đông xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán. Những đối tác vốn đến đây vì danh tiếng của Tư Hàm bắt đầu nhìn Lục Chính bằng ánh mắt nghi ngại.
"Cậu... cậu dám can thiệp vào chuyện gia đình tôi?" Lục Chính run rẩy vì giận dữ.
"Khi ông đặt con trai mình lên bàn cân để mặc cả lợi ích kinh doanh, ông đã tự tay xóa bỏ tư cách làm cha của mình rồi." Vãn Ninh tiến lên một bước, chiều cao và sự áp đảo của anh khiến Lục Chính phải lùi lại. "Từ nay về sau, nếu tôi còn thấy bất kỳ ai ở Lục gia tìm đến Tư Hàm để gây áp lực, Tạ Thị sẽ rút toàn bộ vốn đầu tư khỏi dự án 'Vân Thượng'. Và ông biết rõ, không có Tạ Thị, Lục gia sẽ biến mất khỏi Thịnh Kinh này trong vòng 24 giờ."
Tư Hàm đứng cạnh Vãn Ninh, anh cảm thấy bàn tay mình được bao bọc trong sự ấm áp và vững chãi. Anh nhìn cha mình – người mà anh từng vô cùng sợ hãi – giờ đây chỉ là một người đàn ông già nua, tham lam và đang run sợ trước quyền lực thực sự. Nỗi sợ hãi kéo dài suốt hai năm qua bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một sự thanh thản lạ lùng.
Vãn Ninh quay sang nhìn Tư Hàm, ánh mắt anh dịu lại chỉ trong tích tắc: "Chúng ta đi chứ?"
Tư Hàm gật đầu, nụ cười của anh lúc này rạng rỡ hơn bao giờ hết: "Đi thôi, Vãn Ninh."
Họ xoay người rời đi, để lại sau lưng một đống đổ nát của những âm mưu và lòng tham. Trên chiếc xe trở về biệt thự, Tư Hàm tựa đầu vào cửa kính, nhìn Thịnh Kinh lùi lại phía sau.
"Vãn Ninh, tại sao anh lại tiêu tốn nhiều tiền như vậy chỉ để hủy một bản hợp đồng?" Tư Hàm hỏi khẽ.
Vãn Ninh không nhìn anh, tay vẫn đặt trên vô lăng, giọng nói điềm nhiên: "Tôi đã nói rồi, tôi ghét sự lãng phí. Để một nghệ sĩ như anh phải chơi đàn cho những kẻ đó nghe mới là sự lãng phí lớn nhất."
Anh dừng xe bên lề đường, nơi có thể nhìn thấy toàn cảnh giao lộ ánh đèn của thành phố. Vãn Ninh quay sang, đôi mắt hổ phách nhìn sâu vào mắt Tư Hàm.
"Tư Hàm, tôi không mua tự do cho anh để anh trở thành một 'phu nhân' nhàn rỗi trong lồng kính. Tôi mua tự do để anh có thể chơi bản nhạc của chính mình, vào lúc anh muốn, và cho người mà anh thực sự muốn họ nghe."
Tư Hàm cảm thấy sống mũi cay cay. Anh nhận ra rằng, đằng sau lớp vỏ bọc lạnh lùng, thực dụng của Tạ Vãn Ninh là một trái tim bao dung và thấu hiểu đến cực độ. Anh không nói gì, chỉ chầm chậm vươn tay, đan những ngón tay mình vào tay Vãn Ninh.
Giao lộ ánh đèn Thịnh Kinh đêm nay dường như bớt đi vẻ hào nhoáng giả tạo, mà trở nên ấm áp lạ kỳ. Một chương mới trong bản giao hưởng của họ đã chính thức bắt đầu – một chương không còn những ràng buộc đớn đau, chỉ còn lại sự đồng hành của hai linh hồn đã tìm thấy nhau giữa phố thị phù hoa.