MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủGiao Lộ Ánh ĐènChương 9: NHỮNG GIAI ĐIỆU TRONG SƯƠNG SỚM

Giao Lộ Ánh Đèn

Chương 9: NHỮNG GIAI ĐIỆU TRONG SƯƠNG SỚM

2,014 từ · ~11 phút đọc

Thịnh Kinh bước vào những ngày chớm đông, cái lạnh bắt đầu thấm sâu vào từng phiến đá cẩm thạch của biệt thự Vân Đỉnh. Những buổi sớm, sương mù bao phủ khắp các thung lũng xung quanh, biến tòa dinh thự trở thành một ốc đảo tách biệt hoàn toàn với nhịp sống hối hả, điên cuồng của trung tâm tài chính dưới kia.

Sau đêm "đại náo" buổi tiệc của Lục gia, bầu không khí giữa Tạ Vãn Ninh và Lục Tư Hàm đã có một sự chuyển dịch âm thầm nhưng mãnh liệt. Nó không còn là sự đối đầu giữa "trật tự" và "hỗn mang", mà dần trở thành một loại cộng hưởng kỳ lạ.

Tạ Vãn Ninh đứng ở hành lang tầng hai, khoác trên mình chiếc áo choàng tắm bằng lụa đen thẫm. Anh không xuống lầu ngay để chuẩn bị cho buổi họp hội đồng quản trị như mọi khi. Đôi mắt hổ phách đằng sau lớp kính mỏng đang chăm chú nhìn xuống khu vườn nhài.

Dưới làn sương mù mờ ảo, Lục Tư Hàm đang ngồi bên cây vĩ cầm của mình. Anh không chơi một bản nhạc cụ thể nào. Những ngón tay thanh mảnh lướt nhẹ trên dây đàn, tạo ra những thanh âm trong trẻo, rời rạc nhưng mang đầy hơi thở của sự tự do. Ánh sáng le lói của bình minh tạt ngang qua gương mặt Tư Hàm, làm lộ ra vẻ thanh thản mà Vãn Ninh chưa từng thấy trước đây.

Vãn Ninh chợt nhận ra, sự "tự do" mà anh mua lại cho Tư Hàm bằng hàng chục triệu tệ đêm đó, thực chất lại là liều thuốc chữa lành cho chính tâm hồn khô cằn của anh. Nhìn Tư Hàm bình yên, anh bỗng thấy những con số doanh thu và biểu đồ tăng trưởng trở nên thật xa xôi.

Bữa sáng hôm nay diễn ra trong sự tĩnh lặng dễ chịu. Mùi cà phê Arabica thượng hạng hòa quyện cùng hương bánh sừng bò mới ra lò tạo nên một không gian ấm cúng hiếm hoi.

"Hôm nay bác sĩ Trần nói tay của anh đã phục hồi rất tốt." Vãn Ninh lên tiếng, mắt vẫn chăm chú vào tờ báo kinh tế nhưng tông giọng đã dịu đi nhiều. "Anh có dự định gì cho thời gian tới không?"

Tư Hàm đặt tách trà xuống, ngón tay anh khẽ nhịp lên mặt bàn gỗ—một thói quen mới hình thành khi cảm hứng quay trở lại.

"Tôi muốn bắt đầu viết lại." Tư Hàm nhìn thẳng vào Vãn Ninh, đôi mắt đen láy rạng rỡ. "Không phải chơi lại những bản nhạc cũ của người khác, mà là viết một bản giao hưởng của riêng mình. Về Thịnh Kinh, về... giao lộ ánh đèn mà chúng ta đã đứng đêm đó."

Vãn Ninh khẽ khựng lại. Anh gập tờ báo, lần đầu tiên trong bữa sáng anh hoàn toàn tập trung vào người đối diện. "Một bản nhạc về Thịnh Kinh sao? Tôi luôn nghĩ trong mắt một nghệ sĩ, thành phố này chỉ toàn là những khối bê tông vô hồn."

"Trước đây thì đúng là vậy." Tư Hàm mỉm cười, một nụ cười khiến trái tim Vãn Ninh lỗi nhịp. "Nhưng từ khi ở cạnh anh, tôi thấy Thịnh Kinh có một nhịp điệu khác. Nó lạnh lùng nhưng vững chãi, nó khắc nghiệt nhưng lại bảo bọc. Tôi muốn ghi lại thứ cảm giác đó."

"Tôi mong chờ được nghe nó." Vãn Ninh nói, và đó là lời nói chân thành nhất mà anh từng thốt ra.

Tuy nhiên, sự yên bình của buổi sáng bị phá vỡ khi quản gia Chương bước vào với một vẻ mặt nghiêm trọng.

"Tạ tổng, có tiểu thư Thẩm Dao đến thăm. Cô ấy vừa đáp chuyến bay từ London về và đang chờ ở phòng khách chính."

Cái tên "Thẩm Dao" khiến không khí trong phòng ăn bỗng chốc đông cứng lại. Vãn Ninh nhíu mày, sự lạnh lẽo thường ngày nhanh chóng quay trở lại. Thẩm Dao là con gái duy nhất của tập đoàn vận tải Thẩm Thị—đối tác chiến lược lâu đời nhất của Tạ gia. Quan trọng hơn, cô từng là người được hai bên gia đình ngầm định ước làm vợ của Vãn Ninh trước khi anh đột ngột kết hôn với Tư Hàm.

Tư Hàm nhạy cảm nhận ra sự thay đổi trong thái độ của Vãn Ninh. Anh im lặng, tay siết nhẹ tách trà lạnh. Sự tự tin vừa mới nhen nhóm trong lòng bỗng chốc bị một cảm giác bất an lạ lùng xâm chiếm.

"Tôi ra gặp cô ấy. Anh cứ tiếp tục bữa sáng đi." Vãn Ninh đứng dậy, chỉnh lại cổ áo, nhưng trước khi đi, anh khẽ đặt tay lên vai Tư Hàm như một lời trấn an thầm lặng.

Tại phòng khách chính, Thẩm Dao đứng đó như một đóa hoa hồng rực rỡ và sắc sảo. Cô diện bộ váy thương hiệu Chanel mới nhất, mái tóc xoăn lượn sóng hoàn hảo và khí chất của một tiểu thư khuê các chính hiệu.

"Vãn Ninh! Đã lâu không gặp, anh vẫn cứng nhắc như vậy sao?" Thẩm Dao cười rạng rỡ, định tiến tới ôm xã giao nhưng Vãn Ninh đã khéo léo lùi lại, giữ một khoảng cách chuẩn mực.

"Thẩm tiểu thư, chuyến đi London của cô thế nào?"

"Chán ngắt!" Thẩm Dao bĩu môi, ánh mắt cô bắt đầu dạo quanh căn nhà và dừng lại ở cầu thang, nơi Lục Tư Hàm đang chậm rãi bước xuống. "Và đây chắc hẳn là 'biến số' nổi tiếng đã khiến anh từ bỏ hôn ước với Thẩm gia?"

Tư Hàm đứng ở bậc thang cuối cùng. Anh cảm thấy mình như một kẻ xâm nhập trong chính ngôi nhà của mình dưới ánh mắt soi mói của Thẩm Dao. Cô ta mang một vẻ đẹp lộng lẫy, tự tin và quan trọng nhất là cô ta mang hơi thở của thế giới mà Vãn Ninh thuộc về—thế giới của những dòng họ quyền quý và những thỏa thuận môn đăng hộ đối.

"Lục Tư Hàm, chồng tôi." Vãn Ninh giới thiệu ngắn gọn, nhưng chữ "chồng tôi" được anh nhấn mạnh một cách rõ ràng, như thể đang đóng một dấu mộc chủ quyền lên không trung.

Thẩm Dao tiến lại gần Tư Hàm, đôi giày cao gót gõ xuống sàn đá cẩm thạch nghe thật đanh thép. Cô đưa tay ra, mỉm cười đầy ẩn ý: "Chào nghệ sĩ Lục. Tôi đã nghe danh cậu ở Vienna. Thật tiếc cho một tài năng lớn lại phải lui về hậu phương sớm như vậy. Ở Thịnh Kinh này, người ta nói cậu cưới Vãn Ninh để tìm một cái lồng kính an toàn, không biết có đúng không?"

Tư Hàm cảm thấy tim mình thắt lại. Những lời này giống hệt như những gì Trình Phong đã nói, nhưng phát ra từ miệng một người phụ nữ sang trọng như Thẩm Dao, nó lại mang một sức sát thương tinh vi hơn.

Anh định lên tiếng, nhưng Vãn Ninh đã bước tới đứng cạnh anh, bàn tay to lớn bao bọc lấy bàn tay đang run rẩy của Tư Hàm.

"Tư Hàm không cần lồng kính để an toàn." Vãn Ninh lạnh lùng nhìn Thẩm Dao. "Anh ấy là lý do để tôi xây dựng nên những tòa tháp này. Nếu cô đến đây chỉ để đưa ra những nhận xét thiếu thiện chí, thì tôi nghĩ chúng ta không có gì để thảo luận thêm."

Thẩm Dao hơi biến sắc, nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản: "Anh vẫn bảo vệ người của mình quá mức nhỉ? Tôi đến đây là vì công việc. Cha tôi muốn anh xem qua dự án cảng biển mới, và ông ấy muốn tôi là người trực tiếp điều phối với anh. Chúng ta sẽ phải gặp nhau thường xuyên đấy, Vãn Ninh."

Cô quay sang Tư Hàm, ánh mắt mang theo sự khiêu khích rõ rệt: "Nghệ sĩ Lục, hy vọng cậu không quá bận tâm. Trong thế giới kinh doanh, đôi khi những mối quan hệ cũ lại là những mối quan hệ bền vững nhất."

Sau khi Thẩm Dao rời đi, biệt thự Vân Đỉnh bao trùm trong một bầu không khí ngột ngạt. Tư Hàm quay trở về phòng đàn, anh không chơi nhạc, chỉ ngồi thẫn thờ nhìn ra vườn nhài.

Lần đầu tiên trong đời, Lục Tư Hàm biết thế nào là ghen. Không phải là sự ghen tuông ầm ĩ, mà là một cảm giác tủi thân và tự ti len lỏi vào từng tế bào. Anh nhận ra mình không biết gì về quá khứ của Vãn Ninh, không biết về những người phụ nữ như Thẩm Dao, và càng không biết mình đứng ở đâu trong bản kế hoạch dài hạn của người đàn ông nắm giữ cả Thịnh Kinh này.

Vãn Ninh bước vào phòng đàn, anh nhìn thấy bóng lưng cô độc của Tư Hàm. Anh đi tới, ngồi xuống sàn gỗ cạnh anh.

"Anh bận tâm lời cô ta nói sao?"

"Cô ta nói đúng mà." Tư Hàm thì thầm, giọng nói mang theo chút nghẹn ngào. "Cô ta thuộc về thế giới của anh. Cô ta có thể giúp anh trong công việc, có thể cùng anh đứng trên đỉnh cao của Thịnh Kinh. Còn tôi... tôi chỉ là một người nghệ sĩ tàn tật vừa mới học cách cầm lại vĩ đàn."

Vãn Ninh xoay vai Tư Hàm lại, buộc anh phải nhìn thẳng vào mắt mình. Ánh nến trong phòng đàn hắt lên, phản chiếu sự giận dữ lẫn đau lòng trong đôi mắt hổ phách.

"Lục Tư Hàm, anh nghe cho rõ đây." Vãn Ninh gằn giọng. "Thế giới của tôi chỉ toàn là những quân bài và lợi ích. Thẩm Dao hay bất kỳ ai khác cũng chỉ là những công cụ để vận hành bộ máy đó. Nhưng anh... anh là người duy nhất khiến tôi muốn dừng bộ máy đó lại để lắng nghe một bản nhạc."

Anh đưa tay vuốt ve gương mặt thanh tú của Tư Hàm, giọng nói bỗng trở nên khàn đục: "Đừng bao giờ so sánh mình với bất kỳ ai. Tôi không cần một người vợ biết điều phối dự án. Tôi cần Lục Tư Hàm—người đã dạy tôi rằng Thịnh Kinh này vẫn còn hơi ấm. Anh không phải là chim vàng anh, anh là linh hồn của ngôi nhà này. Hiểu chưa?"

Tư Hàm nhìn sâu vào mắt Vãn Ninh, thấy trong đó là một sự chân thành tuyệt đối, không có dấu vết của sự tính toán. Anh gật đầu nhẹ, cảm thấy tảng đá đè nặng trong lòng bỗng chốc vỡ tan.

"Tôi sẽ viết bản giao hưởng đó, Vãn Ninh." Tư Hàm tựa đầu vào ngực Vãn Ninh, lắng nghe nhịp tim đều đặn và mạnh mẽ của anh. "Và người đầu tiên được nghe nó, sẽ chỉ có mình anh thôi."

Dưới ánh trăng mờ ảo của Thịnh Kinh, giữa những bụi nhài đang chờ ngày nở rộ, hai tâm hồn vốn dĩ xa lạ đã xích lại gần nhau hơn sau một cơn sóng gió nhỏ. Vãn Ninh nhận ra rằng, bảo vệ Tư Hàm khỏi thế giới bên ngoài là chưa đủ, anh còn phải bảo vệ Tư Hàm khỏi chính những nỗi bất an trong lòng cậu.

Còn Tư Hàm, anh biết rằng từ nay về sau, giai điệu của anh sẽ không còn cô độc. Bởi vì mỗi nốt nhạc anh viết ra, đều sẽ có một "bạo chúa" thương trường sẵn sàng dùng cả thế giới để làm thính giả cho riêng anh.

Mối quan hệ của họ, sau sự xuất hiện của Thẩm Dao, không hề rạn nứt mà trái lại, nó đã được tráng một lớp men cứng cáp hơn. Một sự chiếm hữu thầm lặng nhưng mãnh liệt bắt đầu bén rễ trong lòng Tạ Vãn Ninh—một thứ tình cảm mà chính anh cũng chưa dám đặt tên, nhưng nó chắc chắn không nằm trong bất kỳ bản hợp đồng nào.